ĐÔI LỜI VỀ PHÁT BIỂU CỦA ĐB DƯƠNG TRUNG QUỐC TRONG VỤ ĐỒNG TÂM

01:05 |
Khoai@ 

Trong phiên thảo luận sáng 2/11/2017, đại biểu Dương Trung Quốc nhắc lại sự việc xảy ra tại xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, TP Hà Nội. 

Phát biểu của ĐB Dương Trung Quốc tại Nghị trường về vụ Đồng Tâm không có bất cứ điểm gì mới so với những gì mà báo chí đã đăng tải trong suốt thời gian qua. 

Tôi chú ý đến đoạn này, xin trích nguyên văn: 

"Tôi xin trân trọng cảm ơn Thủ tướng. Trong bức thư đó, tôi có nêu một vấn đề, câu hỏi mà các cử tri đã nhờ tôi: “Tại sao lực lượng tinh nhuệ nhất, được đào tạo huấn luyện trang bị tốt nhất lại lại bị bắt giữ như cách nói của cơ quan có trách nhiệm. Câu trả lời duy nhất đó là vị họ vẫn giữ được phẩm chất của người công an nhân dân, họ không coi nhân dân là kẻ thù và họ chấp nhận giải pháp như vậy. Tôi đã chứng kiến người dân, những người bị giữ chia tay nhau. Tôi không biết đến thời điểm này TP Hà Nội đã thanh toán tiền cơm cho họ chưa? Họ đã bỏ tiền túi ra nuôi dưỡng anh em, con cháu ở nhà cũng không được chăm lo như thế. Vậy mà chúng ta thấy xử lý như thế nào? 

Chúng tôi tán thành thượng tôn pháp luật, phải xử lý đến cùng. Chúng ta đã khởi tố người dân Đồng Tâm vi phạm nhưng cho đến nay những cán bộ công an đánh dân, bắt dân sai luật vẫn đứng ngoài pháp luật. Điều này gây bức xúc cho người dân. 

Và hơn nữa những cơ quan thực thi pháp luật kêu gọi những người liên quan đến việc bắt giữ ấy ra đầu thú. Dùng chữ “đầu thú” là không ổn? Chúng ta mất đi ngôn ngữ để đối thoại với dân rồi sao? Vì ai cũng có thể hình dung rằng, để bắt và giữ được lực lượng ấy chắc chắn không phải số ít người kích động mà hàng trăm, nghìn người gồm cả phụ nữ, bà già, trẻ em... 

Tại sao không xuống với dân, gặp và nghe dân để có hướng xử lý. Thượng tôn pháp luật suy cho cùng không phải để bắt bớ mà là củng cố lòng tin". 

Xin được thực hiện quyền được mở miệng theo cách nói của cụ Hồ để nói với ông Dương Trung Quốc. 

1. Tôi chắc chắn rằng, vì đại sự nên những câu chuyện, những góc khuất bên trong câu chuyện các chiến sĩ công an bị bắt, bị giam giữ trái pháp luật, và "được đối xử tử tế" như thế nào nhiều người không biết. Theo ông Dương Trung Quốc thì những kẻ vi phạm pháp luật ở Đồng Tâm đã đối xử với các con tin rất tốt, không dùng ghế phang làm anh Mạnh tuyên giáo bị gẫy xương sườn; không tẩm xăng dọa đốt; không lột bỏ quần áo các cháu CSCĐ rồi dùng xích chó xích 2 trong 1; hàng đêm không cho người bịt khẩu trang vào tra tấn các cháu CSCĐ; và trước khi thả, người dân Đồng Tâm đã tốt đến mức không bắt các con tin viết cam kết xác nhận sự tử tế nơi bà con. Vâng, "đối xử tử tế" như vậy thì con cháu ở nhà cũng không được chăm lo như thế. 

Xin ông Dương Trung Quốc xem màn hạ nhục CSCĐ trên Youtube để thấy sự tử tế của "người dân: 

https://www.youtube.com/watch?v=_u5-8z5uiBY 

Hoặc: 

https://youtu.be/unR8N0_mZqk 

Ông Quốc là đại biểu Quốc hội, sao không trực tiếp gặp các cán bộ, chiến sĩ công an ấy để hỏi xem họ được người dân đối xử ra sao? Xin mách ông 2 địa chỉ dễ tìm thôi: (1) anh Phó trưởng công an huyện và (2) anh Mạnh ở ban tuyên giáo huyện ủy Mỹ Đức để biết sự thật trước khi phát biểu. 

2. Tôi không hiểu ông Quốc lấy lý lẽ gì để nói: "Tôi không biết đến thời điểm này TP Hà Nội đã thanh toán tiền cơm cho họ chưa? Họ đã bỏ tiền túi ra nuôi dưỡng anh em, con cháu ở nhà cũng không được chăm lo như thế". 

Xin hỏi: Có chính quyền nào phải đi thanh toán tiền ăn, tiền "đối xử tử tế" cho những kẻ bắt giữ người của họ trái pháp luật không? 

Nói như ông thì trong cuộc chiến chống quân xâm lược Trung Quốc 1979, hàng trăm tù binh của ta bị bắt, đưa về Trung Quốc, sau này được thả thì chúng ta cũng phải sang thanh toán và cảm ơn họ à? 

3. Ông Dương Trung Quốc nói: "Chúng tôi tán thành thượng tôn pháp luật, phải xử lý đến cùng. Chúng ta đã khởi tố người dân Đồng Tâm vi phạm nhưng cho đến nay những cán bộ công an đánh dân, bắt dân sai luật vẫn đứng ngoài pháp luật. 

Điều này gây bức xúc cho người dân". Ông Dương Trung Quốc là đại biểu Quốc Hội thì rõ là miệng có gang có thép, lời nói của ông đại diện cho tiếng nói của các cử tri và là phát ngôn chính thống với chứng cứ rõ ràng. 

Xin ông chỉ rõ cán bộ công an nào "đánh dân, bắt dân sai luật", đồng thời cung cấp cho cử tri chúng tôi chúng cứ chứng minh điều đó để xử lý trước pháp luật. 

Ông Dương Trung Quốc không chứng minh được điều đó thì cử tri chúng tôi sẽ đề nghị với Quốc hội bãi miễn tư cách đại biểu của ông và sẽ kiện ông ra tòa về tội vu khống, phỉ báng lực lượng công an. 

Xin nhắc lại, làm đại biểu phát ngôn cần có trách nhiệm, không thể phát ngôn kiểu "lấy lòng" hay vuốt ve dư luận được. 

*** 

Tham khảo bài phát biểu của ông Dương Trung Quốc theo link: http://toquoc.vn/Thoi_su/db-duong-trung-quoc-cam-on-thu-tuong-da-tra-loi-vu-dong-tam-261389.html
Read more…

HỒ SƠ GIẢI MẬT CỦA CIA VỀ VỤ SÁT HẠI NGÔ ĐÌNH DIỆM

01:00 |

(Tài liệu được giải mật: Hồ Sơ Mật của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ.)


Hồ Sơ Mật của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ.

Tài Liệu 15.

Trong khi Toà Bạch Ốc chỉ được báo cáo cho biết một ít chi tiết về âm mưu của CIA tại Sài Gòn thì Dinh Gia Long lại biết gần như tất cả.

Ngày 5 tháng Mười 1963, Đại Sứ Cabot Lodge báo cáo trực tiếp về Tổng Thống Kennedy như sau. Các tướng lãnh Việt Nam Cộng Hoà vẫn xúc tiến kế hoạch đảo chánh. Dương Văn Minh đến gặp Lucien Conein, liên lạc viên của CIA tại Việt Nam. Minh nài nỉ bên Hoa Kỳ đừng gây cản trở cho kế hoạch đảo chánh. Minh lại còn nài nỉ Hoa Kỳ tiếp tục viện trợ quân sự và kinh tế cho chính phủ mà phe đảo chánh sẽ thành lập.

Tổng Thống Kennedy phúc đáp Cabot Lodge như sau. Hoa Kỳ cam đoan sẽ tiếp tục viện trợ cho chính phủ Việt Nam Cộng Hoà. Sau đó, Kennedy chỉ thị cho Cabot Lodge rằng không một người Mỹ nào được tham gia đảo chánh.

Không rõ Cabot Lodge đã cho những nhân vật nào của Hoa Kỳ tại Sài Gòn biết về phúc đáp của Kennedy. Tuy nhiên, có lẽ người được cho biết đầu tiên là Conein, bởi vì ngay sau đó Lucien đến gặp Tướng Trần Văn Đôn nhiều lần để bàn về kế hoạch đảo chánh. Mật vụ của ông Ngô Đình Nhu theo dõi rất sát, không bỏ qua một chi tiết nào.

Ngày 7 tháng Năm 1963, bà Ngô Đình Nhu lên đường sang Hoa Kỳ mặc dù bà không ưa gì chính sách thù địch của Chính Phủ Kennedy đối với Chính Phủ Ngô Đình Diệm.

Sang ngày hôm sau, hầu hết các tờ báo lớn tại Sài Gòn đều loan tin việc ông Ngô Đình Nhu tố cáo việc làm của những người mà ông gọi là “những người Mỹ thù địch”. Ông Nhu nêu đích danh John Richardson, Trưởng Trạm CIA tại Sài Gòn, là tên đầu sỏ, chủ mưu tất cả những kế hoạch gây cản trở cho việc phát triển của Việt Nam Cộng Hoà.

Vì giờ giấc của Hoa Kỳ sau Việt Nam gần một ngày nên cũng trong ngày 8 tháng Chín đó tại Hoa Kỳ, hầu hết các tờ báo quan trọng đều loan tin này, gần như là đầy đủ những gì mà các tờ báo tại Sài Gòn đã đăng. Các đài truyền hình cũng loan tin tương tự và lại còn có phần thời sự, phỏng vấn một số nhân vật am tường tình hình Việt Nam.

Vụ này làm cả CIA lẫn Toà Bạch Ốc bối rối. Vì ông Ngô Đình Nhu tố cáo đích danh CIA và vì dư luận Hoa Kỳ chỉ trích cả CIA lẫn Toà Bạch Ốc nên CIA đề nghị Tổng Thống Kennedy mở một cuộc họp báo để giải độc cho CIA và nhờ vào đó, giảm đi được những chỉ trích gay gắt nhắm vào Toà Bạch Ốc. Tổng Thống Kennedy đồng ý và rồi các nhân viên CIA chuẩn bị cho Kennedy những câu trả lời đối với những câu hỏi mà chắc chắn các ký giả sẽ chất vấn ông trong cuộc họp báo.

Quả nhiên, trong cuộc họp báo ngắn ngủi được tổ chức vào ngày 9, Kennedy chỉ bị hỏi đi hỏi lại về vai trò của CIA tại Sài Gòn, và CIA đã làm những gì trong thời gian qua. Đã đọc thuộc lòng các câu trả lời mà nhân viên của CIA đã bày sẵn, nhưng Kennedy cũng hơi ấp úng. Ông trình bày rằng ông không thấy CIA tại Sài Gòn làm bất cứ một điều gì để bị chỉ trích. Kennedy quả quyết rằng các nhân viên của CIA chỉ thực thi chính sách, chứ không đưa ra chính sách. Các nhân viên của CIA tại Sài Gòn luôn cố gắng làm những gì thuộc phạm vi trách nhiệm của họ nếu họ có khả năng. Về các câu hỏi liên quan đến John Richardson, Kennedy trả lời khá ngập ngừng, rằng ông thấy Richardson là một viên chức tận tuỵ.

Tài Liệu 16.

Như đã nói trong Tài Liệu 15, ngày 5 tháng Mười 1963, Đại Sứ Cabot Lodge báo cáo trực tiếp về Tổng Thống Kennedy rằng các tướng lãnh Việt Nam Cộng Hoà vẫn xúc tiến kế hoạch đảo chánh. Ngay ngày hôm sau, Kennedy chỉ thị cho Joseph Mendenhall thuộc Phòng Viễn Đông của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ sang Việt Nam. Mendenhall phải lưu lại Việt Nam cho đến khi nào thực hiện xong một cuộc thăm dò tình hình.

Mật vụ của ông Ngô Đình Nhu theo dõi rất sát hành tung của Mendenhall.

Ngày 22 tháng Mười, Toà Đại Sứ Anh Quốc tại Sài Gòn tổ chức một cuộc tiếp tân mà Mendenhall là khách danh dự. Tại đây, Đại Tướng Harkins cho Tướng Trần Văn Đôn biết rằng ông đã rõ về âm mưu đảo chánh. Tướng Harkins nhỏ nhẹ nói thêm rằng đảo chánh là một sai lầm tai hại.

Đôn rất lo lắng, vì biết rằng Tướng Harkins luôn hậu thuẫn Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Vậy nên ngay ngày hôm sau Đôn chạy đi gặp Conein. Đôn lo âu trình bày rằng âm mưu đảo chánh đã bị bại lộ nên phải dời ngày khởi sự sang một ngày khác, thay vì ngày 26 tháng Mười 1963 như đã định.

Conein tìm mọi cách để trấn an Đôn. Conein nói rằng việc Tướng Harkins nói rằng đảo chánh nhằm lật đổ Tổng Thống Ngô Đình Diệm là một sai lầm chỉ là nhận xét của cá nhân, chứ không phản ảnh nhận xét của những người Mỹ khác. Conein cũng nói rằng Tướng Harkins là một quân nhân Hoa Kỳ rất gương mẫu và tuân lệnh tuyệt đối Tổng Thống Kennedy, Tổng Tư Lệnh Tối Cao Quân Đội Hoa Kỳ. Do đó, Đôn không cần phải lo sợ rằng Tướng Harkins sẽ thông báo cho Tổng Thống Diệm về âm mưu đảo chánh.

Ngày 25, Mendenhall vào Toà Bạch Ốc để báo cáo về chuyến đi Việt Nam lên Tổng Thống Kennedy. Mendenhall đưa ra một danh sách những người có khả năng và có thể được đưa lên thay thế Tổng Thống Diệm một khi đảo chánh thành công. Tất cả những người trong danh sách của Mendenhall đều là dân sự và không có dính líu đến vụ đảo chánh.

Tài Liệu 17.

Kế tiếp, Mendenhall đề nghị Tổng Thống Kennedy cho phép cấp một ngân khoản kha khá cho nhóm tướng lãnh Việt Nam Cộng Hoà đang âm mưu đảo chánh để khích lệ họ.

Tổng Thống Kennedy không trả lời đề nghị của Mendenhall. Thay vào đó, Kennedy tỏ vẻ khó chịu về việc đảo chánh Tổng Thống Diệm có thể làm cho công cuộc chống cộng sản bị trì trệ. Vì Kennedy không đề cập đến việc chi tiền cho nhóm tướng đảo chánh nên Hội Đồng An Ninh Quốc Gia chỉ biết rằng CIA có chi cho đám Minh – Đôn mấy chục ngàn Mỹ-kim lấy từ ngân quỹ chính thức. CIA có lấy tiền trong quỹ đen cho đám người này hay không, Hội Đồng An Ninh Quốc Gia không biết.

Tài Liệu 18 và 19.

Trong hai ngày 27 và 28 tháng Mười, quân du kích cộng sản mò về ba ấp chiến lược trong tỉnh Quảng Ngãi. Quân chính phủ biết trước, tổ chức phục kích và bắn hạ được bọn này. Chính phát ngôn viên quân sự của Hoa Kỳ tại Việt Nam chính thức loan báo rằng có 44 tên du kích cộng sản bị bắn hạ trong ba cuộc phục kích nói trên.

Sang ngày 29, Đại Tướng Harkins báo cáo về Bộ Tổng Tham Mưu Quân Đội Hoa Kỳ về ba vụ chạm súng nói trên. Tướng Harkins nhân đó, có nhận xét tốt về nỗ lực chống cộng của Chính Phủ Ngô Đình Diệm.

Cũng ngày 29, nhưng tại Hoa Kỳ, tức gần sáng ngày 30 tại Việt Nam, Tổng Thống Kennedy tham dự một phiên họp đặc biệt do Hội Đồng An Ninh Quốc Gia tổ chức. Vì phiên họp này nhằm duyệt lại một lần chót việc Hoa Kỳ có nên tham gia đảo chánh hay là không nên chỉ có một số nhân vật cao cấp nhất được mời tham dự.

Vì buổi họp này do Hội Đồng An Ninh Quốc Gia tổ chức nên nghị trình do Cố Vấn An Ninh Quốc Gia McGeorge Bundy soạn thảo. Đây là phiên họp sau cùng của phía Hoa Kỳ trước khi đám tướng chủ mưu đảo chánh của Việt Nam Cộng Hoà khởi sự.

Người đứng ra trình bày đầu tiên là Bundy. Ông tường trình về tình hình mới nhất tại Việt Nam. Sau đó, ông mời mọi người bàn thảo về việc liệu có nên gọi khẩn cấp Đại Sứ Cabot Lodge về nước để tham khảo ý kiến một lần chót hay là không.

Người đầu tiên trình bày tiếp theo Bundy là Tổng Trưởng Tư Pháp Robert Kennedy, em trai của Tổng Thống John Kennedy. Robert Kennedy nghiêm khắc khuyến cáo tất cả rằng Hoa Kỳ hành động một cách vội vàng thì sẽ đưa đến những tai hại khó mà lường trước được.

Tiếp lời Robert Kennedy là Đại Tướng Maxwell Taylor. Tướng Taylor dựa vào báo cáo của Tướng Harkins về chiến thắng của Việt Nam Cộng Hoà tại Quảng Ngãi, trình bày rằng việc tiếp tay lật đổ một chính phủ mà Việt Nam Cộng Hoà đang có là một điều không nên.

Người thứ ba là John McCone, Giám Đốc CIA. McCone đồng ý với cả Robert Kennedy lẫn Tướng Taylor.

Trong số những nhân vật hiện diện còn lại, đại đa số tuy rằng không phản đối việc đảo chánh tại Việt Nam, vẫn bày tỏ sự lo ngại rằng một chính phủ sau đảo chánh khó lòng mà làm việc có kết quả như Chính Phủ Ngô Đình Diệm. Thiểu số còn lại quyết liệt phản đối việc Hoa Kỳ tham dự vào kế hoạch đảo chánh.

Sau cùng, tất cả đều đồng ý rằng Hoa Kỳ tạm ngưng việc bàn về đảo chánh đồng thời gọi Cabot Lodge về Hoa Thịnh Đốn tường trình về tình hình Việt Nam.

Tài Liệu 20.

Ngay trong ngày 29 tại Hoa Kỳ, Tổng Thống Kennedy đánh điện cho Đại Sứ Cabot Lodge với nội dung như đã được đồng ý trong phiên họp trước đó. Kennedy ra lệnh cho Cabot Lodge nói với các tướng âm mưu đảo chánh tạm ngưng việc xúc tiến kế hoạch. Kennedy cũng ra lệnh cho Cabot Lodge về Hoa Kỳ ngay lập tức.

Cabot Lodge giấu nhẹm công điện của Kennedy.
Read more…

Nguyễn Văn Minh: VỀ ÔNG DƯƠNG TRUNG QUỐC

00:55 |
Nguyễn Văn Minh: VỀ ÔNG DƯƠNG TRUNG QUỐC 

“Lão thần”… “ Dương Trung Quốc”! 

Trung Quốc ở đây là ông Dương Trung Quốc, một trong hai người không biểu quyết thông qua Hiến pháp sửa đổi, điều mà cả Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng và Phó chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu đều cho là bình thường, là quyền của người ta, không thể áp đặt và cũng hoàn toàn hợp pháp, hợp hiến. 

Cái đáng bàn ở đây là hành động đó có xứng để đám anh hùng bàn phím, nhân sĩ trí thức, bờ lóc vàng, đen la ó bốc lên tận mây xanh rằng “hai người Việt Nam chân chính còn lại”, rằng “yêu nước thương dân”, rằng “tiếng nói đối lập”…Bá đạo hơn, không chỉ giới “bờ nóc” ngồi bờ ao câu cá lóc, cá nóc mà có một tờ báo chính thống, hình như là tờ Đất Việt, còn nâng bi ở đẳng cấp mới khi gọi đó là “lời gan ruột của lão thần” (http://www.baodatviet.vn/chinh-tri-xa-hoi/chinh-tri-viet-nam/loi-gan-ruot-cua-lao-than-duong-trung-quoc-2360998/). 

Nghe mà suýt “té ghế”! Các bạn báo Đất Việt ơi? Ông Dương Trung Quốc làm được gì cho đất nước này mà các bạn tâng lên là “lão thần”, nghe kinh hoàng không khác gì cụ Chu Văn An dâng sớ trảm tướng. 

Tôi không cực đoan nói ông Dương Trung Quốc là xấu, là phản động, là kẻ “cơ hội chính trị” như nhiều trang mạng đã đề cập. Nhưng nhân sự kiện tùm lum khó phân biệt đúng sai này, xin có mấy ý kiến về một số phát biểu đã bị cộng đồng có bài phản ứng là “không chuẩn” của ông Dương Trung Quốc như sau: 

Ông Dương Trung Quốc và nhóm "dân chủ" Bùi Hằng 

1/ “Đĩ – biểu tình – đa đảng – từ chức” 

Trở lại bài viết của đại biểu quốc hội Hoàng Hữu Phước trước kia, nếu loại trừ cách hành văn rất rối rắm và lời lẽ có chỗ chưa chuẩn mực thì quan điểm của ông Phước lại rất chuẩn. Đất nước đang bao cái phải lo toan mà ông Quốc đi bàn 4 chuyện “đĩ - biểu tình - đa đảng - văn hóa từ chức”. Những vấn đề này đúng là có bất cập nhưng sự thật đã đủ độ cần thiết để bàn chưa hay nên “để các đại biểu khác có thời gian hiến kế làm đất nước hùng cường, quân đội hùng mạnh, dân tộc hùng anh, quốc gia thái bình thịnh vượng, dân chúng lạc nghiệp an cư, mới đúng là “quốc thái dân an”, ông Phước viết trên blog. 

2/ Nhận thức sai lệch về Đảng, lập lờ hạ thấp uy tín Đảng CSVN. Trả lời về bản Hiến pháp mới, Dương Trung Quốc cũng cho biết, ông đang rất băn khoăn trước lịch sử lập hiến. "Lần đầu tiên chúng ta ghi thẳng vào Lời nói đầu là Hiến pháp cũng chỉ thể chế hóa cương lĩnh của Đảng. Tôi tự đặt câu hỏi rằng đây có phải là một nhận thức tiến bộ hay không? Sự lãnh đạo của Đảng thì có lẽ chúng ta không phải bàn nữa, nhưng nghệ thuật lãnh đạo của Đảng là điều hết sức quan tâm...”. 

Đây là một cách phát biểu rất lập lờ, đúng là trong các bản hiến pháp 1946, 1959 không ghi thẳng “thể chế hóa cương lĩnh của Đảng” nhưng điều đó không có nghĩa là Hiến pháp 2013 thì không ghi. Sự thực thì Hiến pháp 1946 còn không có một chữ “Đảng” nào nhưng Hiến pháp 1959 thì phần nói đầu đã đề cập khá sâu về Đảng. Còn trong bối cảnh hiện nay, khi mà Đảng Cộng sản Việt Nam đã khẳng định là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội thì Cương lĩnh xây dựng đất nước thời kỳ quá độ không là kim chỉ nam, không gắn với Hiến pháp thì sự lãnh đạo ấy còn ý nghĩa nữa không? Nếu như Cương lĩnh là sai trái, là bậy bạ, là không hoàn thiện thì Hiến pháp thể chế nó mới là sai. Chứ còn Cương lĩnh và Hiến pháp đều chung một mục tiêu vì đất nước giàu mạnh, phát triển thì hà cớ gì phải loại bỏ việc “thể chế hoá” thưa ông Quốc? 

Ngay trong câu trả lời phỏng vấn của ông Quốc đã đầy mâu thuẫn. Ông nói: “Chúng ta hãy đọc lại các bản Hiến pháp trước đây, nhất là các Hiến pháp mà Chủ tịch Hồ Chí Minh còn trực tiếp lãnh đạo, chúng ta thấy rằng Đảng luôn đóng vai trò quyết định, thế nhưng nghệ thuật lãnh đạo lại khác, không thể hiện trực tiếp vào Hiến pháp như vậy, mà đặt dân tộc và nhân dân lên trên hết”. Vậy thì cũng xin thưa với ông Quốc, mỗi thời cuộc có một cách tiếp cận, xử lý vấn đề khác nhau. Còn bây giờ, cái gì mà không rõ là các bận rận, các thế lực thù địch, các lực lượng muốn lật đổ đầy rẫy cái tinh vi ma mãnh sẽ tìm cách phá ngay. Bằng chứng là ngay trong Hiến pháp lần này thôi, khá nhiều đại biểu còn đòi bổ sung hai chữ “duy nhất” vào Điều 4 khi nói về vai trò lãnh đạo của Đảng CSVN. Cần hiến định thế vì lâu nay, những kẻ mà ông Quốc từng chụp ảnh chung khi biểu tình vẫn kêu gào “hiến pháp không quy định Đảng CSVN là duy nhất” thì sẽ còn nhiều đảng khác. Phải chăng sự lập lờ thế chính là nền tảng để tiến tới cái gọi là đa nguyên đa đảng? 

Vậy thì cái ông Quốc nói “nghệ thuật” là thế nào? Là phải lờ đờ nước hến, là che giấu, lẩn khuất đi đúng không? Ông nên suy ngẫm thời điểm các năm 1946, 1959 tình thế cách mạng có thể thuận lợi cho việc hiến định đó không. Còn hiện nay, nếu không hiến định, Đảng giữ vai trò lãnh đạo mà không cầm lấy ngọn cờ, mơ hồ, phương phưởng như thế thì chỉ có những đảng điên rồ trên thế giới mới lựa chọn như thế mà thôi! 

Thật ra, đây cũng phải là lần đầu ông Quốc có những phát ngôn gây cách hiểu sai lệch về Đảng như vậy. Trong lần chất vấn Thủ tướng, nguyên văn lời ông Dương Trung Quốc: “Dư luận cho rằng Thủ Tướng đặt nặng trách nhiệm trước Đảng mà xem nhẹ trách nhiệm trước dân. Thủ tướng có nghĩ đến việc khởi đầu cho văn hóa từ chức hay không trước những hạn chế, yếu kém trong điều hành, quản lý mà thủ tướng đã nhận lỗi trước Đảng, Quốc hội và nhân dân”. 

Với câu hỏi “lắt léo” này, ông Quốc đã sai khi dùng câu “đặt nặng trách nhiệm trước Đảng mà xem nhẹ trách nhiệm trước dân”. Thế hoá ra Đảng là xấu hay sao mà ông lại đặt câu hỏi như vậy. Là nhà sử học, ông Quốc nên nhớ lời chủ tịch Hồ Chí Minh nhiều lần nói: "Ngoài lợi ích của nhân dân, Đảng ta không có lợi ích gì khác”. Nếu ông muốn chất vấn Thủ tướng nên đi thẳng vào vấn đề, đừng kéo Đảng vào ở đây! 

Theo Hoàng Hữu Phước thì Dương Trung Quốc tuy là nhà nghiên cứu lịch sử nhưng cũng từng đưa ra phát ngôn chưa đúng về chuyện đa đảng trong chế độ Việt Nam Cộng hoà. Ông Quốc khi trả lời phỏng vấn báo nước ngoài đã vừa nháy mắt vừa nói với nhà báo rằng các anh ấy ở Việt Nam Cộng Hòa nên biết rõ thế nào là “đa đảng”. Ông Dương Trung Quốc đã hoàn toàn không biết rằng, Việt Nam Cộng Hòa hoàn toàn không có bất kỳ đảng phái chính trị nào cả! Chỉ đến năm 1974 Nguyễn Văn Thiệu mới thành lập cái gọi là Đảng Dân Chủ, với đảng kỳ là cờ vàng sao đỏ do chính i Nguyễn Văn Thiệu làm Đảng Trưởng. 

3/ Quốc hội không phải là nơi “hỏi chơi” xem thế nào? 

Như ông Hoàng Hữu Phước từng phần tích, Ông Dương Trung Quốc đã phát biểu chất vấn tại nghị trường quốc hội, đặt vấn đề “văn hóa từ chức” với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Đến khi nghe Thủ tướng trả lời thì ông Dương Trung Quốc đã vội vàng nói thêm rằng sở dĩ đặt câu hỏi là để xem Thủ tướng trả lời thế nào, và với nội dung Thủ tướng vừa đối đáp thì nhân dân yên tâm, tức là đã “an dân”. 

Quốc hội là nơi bàn chuyện đại sự nước nhà, không thể là nơi để đại biểu của nhân dân làm bài test (thử nghiệm) chỉ với mục đích “để xem trả lời thế nào". Ông Quốc nếu có tò mò với cá nhân ông Thủ tướng thì có thể hỏi thẳng khi gặp riêng. Câu hỏi của ông Quốc được ca ngợi nhưng phản hồi của ông về mục đích đặt câu hỏi cho thấy ông bị hổng về kỹ năng làm đại biểu của nhân dân. Chất vấn để tìm ra giải pháp cho các vấn đề của nhân dân chứ không phải chất vấn để đánh bóng tên tuổi. 

Nguồn: Blog Nguyenvanminh
Read more…

VIỆT KIỀU ĐỔI MẠNG LẤY ...ĐÔ LA

20:51 |
Những Việt kiều đổi mạng sống lấy.... đô la

(Công lý) - Hiện tượng tội phạm quốc tế gốc Việt nhập cảnh vào nước ta thiết lập đường dây mua bán trái phép chất ma tuý đang diễn biến rất phức tạp. Nhiều Việt kiều đã trở thành những “mắt xích” quan trọng trong các vụ án lớn và bị cơ quan pháp luật xử lý.

Vụ án Việt kiều buôn ma túy Peter Huỳnh (SN 1967 tại Kiên Giang, ngụ tại tiểu bang New South Walles, Australia) là một trong những vụ án điển hình cho thấy những thủ đoạn phạm tội rất tinh vi của bọn tội phạm quốc tế… Theo hồ sơ vụ án, Huỳnh thường bay từ Australia về nước ăn tết cổ truyền. Tối 14/2, Huỳnh đi cùng một cô gái tên Hạnh đến thư giãn tại quán bar trên đường Cống Quỳnh, Quận 1, Tp. Hồ Chí Minh.

Tại đây, Huỳnh gặp một người đàn ông tên Minh. Minh chủ động mời Huỳnh đi uống nước bàn chuyện “làm ăn lớn” tại quán cà phê cạnh nhà sách Nguyễn Văn Cừ. Theo Huỳnh khai nhận: Minh đã đề nghị Huỳnh vận chuyển heroin từ Việt Nam đi Australia với khoản tiền công lên đến 10.000 USD.

Loá mắt trước số tiền khá lớn, Mạnh Tony liền đồng ý. Ngày 26/2, Huỳnh đến trước nhà thờ Đức Bà nhận một bịch ni lông, bên trong chứa nhiều cục heroin được “ngụy trang” trong hộp giấy và áo thun màu xanh nhạt. Khoảng 19 giờ ngày 3/3, Mạnh Tony cẩn thận mặc số quần lót có chứa heroin theo đúng hướng dẫn của Minh rồi ung dung ra sân bay Tân Sơn Nhất.

Khi làm thủ tục xuất cảnh, lực lượng Hải quan đã phát hiện ma tuý trong người Mạnh Tony. Qua kết luận giám định cho thấy tổng trọng lượng ma tuý Mạnh vận chuyển lên đến gần 1kg.

Bị cáo Huỳnh trước vành móng ngựa

Trước vành móng ngựa, bị cáo Huỳnh cho rằng y không biết “hàng” Minh thuê vận chuyển đi Australia là ma túy mà chỉ nghĩ đơn giản là hàng trốn thuế. Chỉ khi bị bắt tại sân bay Tân Sơn Nhất, Huỳnh mới biết đó là ma túy. Hội đồng xét xử nhận định lời khai trên của bị cáo không có cơ sở chấp nhận. Ngay tại biên bản bắt giữ, Huỳnh có khai rõ: “Minh đã hỏi tôi là muốn có tiền không, thì hãy vận chuyển ma túy cho Minh từ Việt nam đi Úc, Minh trả công là 10.000 USD và tôi đồng ý”.

Hồ sơ thể hiện Huỳnh còn khai ra những thủ đoạn mà Minh hướng dẫn để che giấu các cục heroin. Điều đó chứng tỏ bị cáo biết trước “hàng” Minh giao là ma túy. Hành vi của Huỳnh trực tiếp xâm hại đến trật tự trị an cho xã hội trong việc quản lý, phòng chống nạn vận chuyển, mua bán trái phép chất ma túy. Do đó, Hội đồng xét xử quyết định tuyên phạt bị cáo mức án tử hình.

Cùng thủ đoạn tương tự như Huỳnh, nhiều Việt kiều đã phải “khép lại cuộc đời” vì lóa mắt trước những đồng tiền bất chính có được từ mua bán “cái chết trắng”. Đường dây vận chuyển heroin của Trần Văn Thành (SN 1965, thường trú tại Australia) và đồng bọn là một trong những vụ án nổi cộm từng gây xôn xao dư luận.

Trần Văn Thành được một “bạn hàng” ở Úc là Lê Thị Hồng Phương nhờ bán hộ 2 bánh heroin đang kẹt ở Việt Nam với giá 10.500 USD/ bánh. Thành liền bàn bạc, phối hợp với Trần Văn Việt (SN 1975, thường trú tại Australia) để thực hiện các “thương vụ”. Theo đó, Thành chịu trách nhiệm mua bán, vận chuyển 2 bánh heroin từ Việt Nam sang Australia, Việt đảm trách khâu tiêu thụ.

Bọn chúng thống nhất các thủ đoạn tinh vi như cất giấu ma tuý vào đế giày thể thao, cho heroin vào ống nhựa rồi luồn qua cánh cửa của container hàn kín lại, sau đó vận chuyển bằng đường tàu biển đến Australia.

Về Việt Nam, Thành liên lạc với Phương đề nghị giao “hàng”. Phương nói với Thành có Lê Thị Loan (cháu gái Phương, SN 1976, thường trú tại Phan Thiết, Ninh Thuận) là người trực tiếp chuyển heroin. Bọn chúng liên lạc với nhau và tiến hành mua bán trót lọt 2 bánh heroin với giá 21.000 USD.

Việt đến gặp Phạm Martin (tự Quang hói, SN 1957, thường trú tại Australia) thoả thuận sẽ bán chịu cho Quang 1 bánh heroin tại Việt Nam. Phạm Martin về nước và liên lạc với Thành để nhận ma tuý. Bọn chúng thoả thuận mua bán heroin bằng nhiều “mật khẩu” rất tinh vi. Phạm Martin không trực tiếp đi nhận hêrôin mà sai Phạm Đại Nhơn (SN 1961, thường trú tại Châu Thành, Tiền Giang) đi giúp… Khi Nhơn đến khách sạn Đông Á (đường Bùi Viện, quận 1) nhận đôi giày bên trong chứa hêrôin thì bị Cục cảnh sát phòng chống ma tuý Bộ Công an bắt quả tang. 

Với thủ đoạn phạm tội nêu trên, HĐXX đã tuyên phạt Trần Văn Thành mức án tử hình, Trần Văn Việt và Phạm Martin lãnh án chung thân, các bị cáo khác lĩnh từ 16 đến 20 năm tù. Đó là kết cục tương xứng dành cho những kẻ gieo rắc “cái chết trắng”. Các vụ án trên cho thấy các cơ quan bảo vệ pháp luật cần tăng cường hơn nữa công tác đấu tranh phòng chống, ngăn chặn có hiệu quả hiện tượng Việt kiều về nước “đầu tư” buôn ma tuý trong giai đoạn hội nhập sắp tới.

An Dương
Read more…

NGÔ ĐÌNH DIỆM BỊ GIÁM MỤC NGÔ ĐÌNH THỤC HẠI CHẾT NHƯ THẾ NÀO ?

20:12 |

Tác giả: Nam Nguyễn

Ít người biết Ngô Đình Thục có công đưa Ngô Đình Diệm lên đỉnh cao quyền lực nhưng cũng tạo ra giọt nước tràn ly khiến em mình tử nạn.

Quyền lực trong hậu trường

Ngô Đình Thục là anh thứ hai trong gia đình Ngô Đình Diệm. Sau khi người anh cả là Ngô Đình Khôi mất năm 1945, Thục theo nếp cũ “quyền huynh thế phụ” trở thành người có tiếng nói quyết định trong gia đình họ Ngô Đình, mặc dù ông này đã là một linh mục. Chính Ngô Đình Nhu cũng từng phân trần với linh mục Cao Văn Luận về quyền uy của ông Thục rằng “Thân sinh tôi mất rồi thì chỉ còn đức cha là bậc quyền huynh thế phụ. Tôi không biết phải nói thế nào, Tổng thống thì cả nể Đức cha (Thục) lắm”.

Từ khi Ngô Đình Diệm lên làm Tổng thống, Thục ngày càng can dự sâu vào chính trị. Cuốn sách "Cái chết của anh em nhà Ngô nói rằng: Từ ngày Ngô Đình Diệm trở thành Tổng thống chính quyền Sài Gòn thì Ngô Đình Thục cũng trở thành “Tổng thống” trong giới Công giáo. Ông ta can dự vào nhiều vụ dàn xếp, mua quan bán chức trong chính giới. Thậm chí ông ta còn lấy tư cách anh Tổng thống để ra lệnh mở kho tài sản quốc gia để lấy vật liệu xây dựng xây các công trình nhà thờ Công giáo.

Uy quyền của Ngô Đình Thục lớn nên các linh mục cũng theo đó trở thành thế lực có tiếng nói. Uy quyền của họ lên tới đỉnh điểm khi nhiều người dân có việc kiện cáo không mang ra chính quyền mà mang đến nhà thờ cho cha xứ. Chỉ cần vị linh mục phê vào lá đơn là đại diện chính quyền phải chấp hành răm rắp.

Chính Ngô Đình Thục, trên một tạp chí của Công Giáo vào ngày 15/4/1963 đã thừa nhận rằng trên bàn giấy của ông ta luôn luôn có 1 chồng đơn từ xin can thiệp những chuyện thế tục. Và cha Thục cũng “tự hào” khoe rằng mình từng nhiều lần có ý kiến với chính quyền để giải quyết các lá đơn.

Nhờ bóng Thục, các linh mục Công giáo cũng được thể làm lớn. Khi cần tiền làm việc gì, họ thường tổ chức bán vé xổ số “Tombola”. Đây là một hình thức vận động quyên góp có thưởng. Người ủng hộ sẽ được phát 1 tấm phiếu ghi số tiền đóng góp. Trên phiếu có ghi số thứ tự. Kết thúc cuộc quyên góp, ban tổ chức sẽ quay chọn số. Tấm phiếu nào có số thứ tự trùng với số xổ sẽ được nhận một phần quà hoặc một khoản tiền có giá trị tượng trưng.

Theo các quy định đương thời thì những cuộc tổ chức sổ xố như vậy phải xin giấy phép rất nhiêu khê. Nhưng các linh mục thì không cần phải xin mà cứ tự do tiến hành vì không ai dám đụng vào họ. Không những thế, các linh mục cứ nhằm mấy ông quận trưởng, xã trưởng nhờ bán vé hộ. Ôm một đống vé, bán thì không ai mua, không bán thì mất lòng các vị “con trời” nên họ đành phải xuất công quỹ ra mà ôm trọn.

Ở cấp dưới là như vậy, trên cấp cao, suốt thời kỳ Thục làm giám mục ở Vĩnh Long, hàng tuần các quan chức Chính phủ, Quốc hội, Quân đội.... lại “hành hương” về Vĩnh Long để “thỉnh an” cha Thục. Sự việc này được chính Ngô Đình Nhu thổ lộ với linh mục Cao Văn Luận “ Từ ngày Đức cha về Huế, ở đây tôi mới rảnh rang. Khi Đức cha còn ở Vĩnh Long thì thứ bảy, chủ nhật nào bọn họ cũng rủ nhau xuống Vĩnh Long cả nội các, cả Quốc hội. Biết là phiền phức nhưng không làm thế nào được”.

Ông Ngô Đình Diệm

Minh chứng cho lời ông Nhu, trong cuốn sách "Ai đã giết anh em Ngô Đình Diệm" có kể câu chuyện: “Vào khoảng tháng 6/1960, nhân một buổi lễ trọng thể tại Vĩnh Long (buổi lễ thuộc phạm vi tôn giáo), thế nhưng từ sáng sớm đã có hàng trăm xe hơi nối đuôi nhau trên con đường “hành hương” về Vĩnh Long. Hầu hết là các Bộ trưởng, dân biểu, tướng tá, công chức cao cấp. Vì có hàng trăm xe của nhân viên chính quyền cho nên Bắc Mỹ Thuận bị kẹt, xe hàng, xe dân bị ứ lại dài cả hàng cây số và phải đợi cả hàng 2, 3 giờ mới được khai thông. Một nhà báo Mỹ cũng bị kẹt trong đám xe đó. Khi trở về Sài Gòn ông ta tỏ ý phàn nàn và phê bình gay gắt… Chuyện đến tai Ngô Đình Nhu, ông đỏ mặt tía tai đập tay vào bàn rồi gọi điện thoại cho ông Chủ tịch Quốc hội Trương Vĩnh Lễ: “Làm cái gì mà kỳ vậy. Xuống đấy làm cái gì mà lố vậy. Tôi nhờ ông bảo bọn họ ngưng ngay cái trò đó đi”. Ông Nhu không thích là chuyện của ông Nhu. Con đường Sài Gòn – Vĩnh Long vẫn tấp nập khách công hầu”.

Thành vì Thục, bại cũng vì Thục

Cuối thập niên 1950, Diệm rơi vào cơn thất chí vì hết theo Pháp lại theo Nhật mà không được gì. Nhận thấy cách làm chính trị kiểu trùm mền ngáp ruồi của Diệm không hiệu quả, Thục đã thu xếp 1 chuyến đi dài cho Diệm. Lúc này Thục là Giám mục ở Vĩnh long. Ngày 18/6/1950, Thục xin với Đại sứ Mỹ - Gullion tại Sài Gòn cho Diệm và ông ta nhập cảnh Hoa Kỳ với lý do trên đường qua Roma dự năm Thánh.

Tại Mỹ, Thục vận động Hồng y Spellman thu xếp một bữa cơm chiều tại khách sạn Mayflower ở Washington với sự tham dự của nhiều chính trị gia Mỹ. Được Thục động viên, Diệm đã đứng lên miễn cưỡng diễn thuyết chống Cộng. Nhờ vụ này mà các nghị sĩ Mỹ biết tới một người mặt trắng bệch, dáng đi lúc lắc, là “con nước chúa”, từng làm quan triều Nguyễn và quan trọng là đang căm thù Cộng sản không rõ nguyên do.

Người Mỹ đang tự cho mình có sứ mệnh be bờ ngăn làn sóng cộng sản tại Đông Dương. Đúng lúc đó Ngô Đình Diệm xuất hiện với đầy đủ tiêu chí Mỹ cần nên ngay lập tức trở thành ứng cử viên sáng giá của Mỹ tại tiền đồn chống cộng ở Việt Nam. Chẳng bao lâu sau, Pháp thua, Mỹ nhảy vào miền Nam Việt Nam và Diệm trở thành Tổng thống dưới sự đạo diễn của Mỹ.

Trong việc này, Thục là người có công lớn nhất nhưng không ngờ 9 năm sau chính ông ta lại hủy hoại “ngôi vị” của Diệm. Ngày 6/5/1963 (2 ngày trước lễ Phật Đản), Diệm ra sắc lệnh cấm treo cờ Phật. Nguyên do của cái lệnh kỳ cục này đều xuất phát từ Thục.

Cuốn sách "Tại sao Mỹ thua ở Việt Nam" của Nguyễn Phú Đức cho biết: “ Đầu tháng 5/1963, tín đồ Phật tử ở Huế chuẩn bị lễ Phật Đản lần thứ 2507. Lần đó lại trùng với dịp kỷ niệm 25 năm cha Ngô Đình Thục được phong Giám mục đang phụng sự việc đạo tại Huế. Là anh cả của Tổng thống Diệm, cha Thục không phải là con người có tính khiêm nhường Cơ đốc giáo. Ông tỏ ra giận dữ khi không nhận được điện văn chúc mừng của các Thượng tọa Phật giáo tại Huế. Để trả thù, cha Thục dùng tình huynh đệ can thiệp với chính quyền Diệm ra lệnh cấm treo cờ Phật trong ngày Phật Đản với lý do chỉ có quốc kỳ mới được treo nơi công cộng”.

Khi cảnh sát đến từng chùa để thực thi sắc lệnh này đã gặp phải sự kháng cự quyết liệt của tăng ni phật tử Huế. Vào ngày 8/5, một cuộc biểu tình lớn của phật tử Huế nổ ra và cứ thế lan rộng ra khắp miền Nam ở mọi ngành mọi giới. Đáp lại, Diệm Nhu đàn áp dã man, cho cảnh sát tấn công vào chùa. 11/6, Hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu, giáng một đòn dư luận mạnh mẽ vào chế độ Diệm. Mấy tháng sau đó, liên tiếp xuất hiện các cuộc biểu tình. Những làn sóng dư luận mạnh mẽ do sự kiện Phật giáo gây ra ở trong nước và trên thế giới, đặc biệt là ở Mỹ đã là giọt nước tràn ly dẫn đến việc Mỹ cho lật đổ Diệm để tìm một “con ngựa” khác. Do vậy, có thể nói trong sự nghiệp của Diệm, thành cũng nhờ Thục mà bại cũng vì Thục.
Read more…

DUY LỢI VÕNG XẾP - QUA SỐNG ĐẤM BUỒI VÀO SÓNG

05:20 |
Khoai@

Doanh nhân Duy Lợi nổi tiếng với võng xếp đã và đang xếp mình vào hàng ngũ đám vong nô phản quốc. Đây là tội trời không dung, đất không tha. 

Hàng ngày, trên facebook của mình, Duy Lợi thường xuyên có các stt chửi bới chế độ, nhạo báng cả Chủ tịch Hồ Chí Minh, và ngợi ca Ngô Đình Diệm - tên tội phạm giết người hàng loạt với chiếc máy chém 1059.

Đúng là "chưa qua sông đã đấm buồi vào sóng", bao năm qua dân Việt Nam đã bỏ tiền ra để dung dưỡng một ổ chó phản chủ mang tên Duy Lợi.

So với tay buôn lụa, thằng võng xếp Duy Lợi vô ơn và mất dạy hơn nhiều. Nếu như Khải lụa chỉ vờ vịt choang choác bài Tàu, thì Duy Lợi ngang nhiên vỗ ngực khinh miệt "Tổ quốc" của mình.

Sau khi nhập tịch Mỹ, bố con Duy Lợi quay lại miệt thị, hạ nhục đất nước đã cho mình sự thành công đó. 

Có lẽ Duy Lợi tự trào hơi sớm. 

Sẽ đến lúc những người đã nuôi nấng, giáo dục, đùm bọc, che trở để Duy Lợi có ngày hôm nay lên tiếng. Khi đó, chớ có ẳng lên cầu cứu nhà nước này.

Giờ thì hãy cuốn gói cút đi, đồ phản phúc mang tên Duy Lợi.

Anh chị em nào có võng xếp Duy Lợi hay cái gì liên quan đến nó đem ra làm ổ cho chó đi nhé !
Read more…

TỔ SỬ BỌN LÁ CẢI

05:12 |
Cuteo@ 

Tộ sư bọn lá cải. 

Vụ tai nạn xe đầu kéo gây tai nạn tại vòng xoay Mỹ Thủy (phường Thạnh Mỹ Lợi, quận 2, TP.HCM), chiều 30/10, công an đã cho phép tài xế được tại ngoại và điều này làm bọn lá cải không hài lòng. 

Tôi biết thừa chúng nó đéo thương xót gì nạn nhân hết, mà cái chính là với sự thật đã xảy ra thì tình tiết vụ việc sẽ không rùng rợn lâm ly bi đát như ý muốn của chúng nó. 

Quân mất dạy, đồ mất nết. 

Theo chúng, lẽ ra công an phải bắt phải giam giữ tài xế trên, vì "nghe nói" tài xế xe này cố tình lùi xe cán chết nạn nhân. Đcm, công an người ta làm việc theo phương châm "trọng chứng hơn trọng cung", chứ nghe mồm mấy "nhân chứng" thì chỉ có nước bốc cứt ăn vã. 

Đây là khẳng định của công an quận 2 "không có chuyện tài xế xe đầu kéo container cố ý lùi xe cán chết người". 

Tôi không làm báo, nhưng chuyện lý lẽ tôi khá rành. Xe cán qua đùi làm nạn nhân chết đã rõ, nhưng nếu lùi lại sẽ có dấu vết để lại tại hiện trường và thậm chí nếu có hộp đen thì hộp đen đó cũng có thể lưu giữ chứng cứ có giá trị. Thực tế, các camera giao thông tại vòng xoay và camera của người dân cũng đã chứng minh rằng, tay tài xế không cố tình lùi lại để cán chết nạn nhân. 

Tôi trích lời anh Trung tá Lê Văn Bách – Đội trưởng Đội điều tra tổng hợp - Công an quận 2: "Hiện cơ quan công an vẫn đang điều tra, thu thập tài liệu, chứng cứ về vụ tài xế xe đầu kéo container lùi xe cán chết người ở vòng xoay Mỹ Thủy. Đến thời điểm này, chúng tôi vẫn chưa có kết luận chính thức về vụ việc. Cái gì cũng phải rõ ràng, có căn cứ, đúng quy định, trình tự pháp luật. Cơ quan điều tra làm việc theo tài liệu, chứng cứ chứ không suy diễn, không nghe nói. Tài liệu, chứng cứ đến đâu sẽ xử lý đến đó. Tội gì sẽ xử lý theo quy định của pháp luật". Và "Thả về nhà không có nghĩa là tài xế không có tội. Qua điều tra ban đầu, công an quận 2 xác định không có chuyện tài xế xe đầu kéo container cố ý lùi xe cán chết người. Nếu tài xế cố tình cán chết người chúng tôi đã bắt luôn rồi không cho về nhà". 

Đó là kết luận ban đầu của công an. 

Tại sao công an cứ phải kết luật "lái xe cố tình lùi để cán chết nạn nhân" thì đám kề kền mới hài lòng? 

Bọn lá cải hãy đưa ra chứng cứ chứng minh tay tài xế cố tình lùi xe cán chết nạn nhân đi? 

Hãy vả vào mõm ngáng con cẩu cái đã bịa đặt, xuyên tạc tình tiết làm khổ công an và cả tay xế to. 

Tiện đây tôi cũng có ý kiến (nhỏ thôi) với ngành y tế, tất cả những con cẩu hay bịa đặt bố láo, thì nếu chúng đau tay, hãy chuyển ra bệnh viện Thạch Thất để anh em bác sỹ khâu mẹ mõm lại. 

Tổ sư bố quân răng vàng mõm vẩu mồ tanh sắc máu táng tận lương tâm không từ 1 thủ đoạn nào ngay cả vu oan giá họa cho người không may mắn. 

Chết bớt đi cho dân được nhờ. 

Anh chị đọc bảo phải tỉnh, đừng adua với quân vô lại, đừng giết người thêm lần nữa. 
Read more…

THÔNG NÃO VỤ CHẶN XE ĐÁM CƯỚI ĐÒI NỢ

05:02 |
Ong Bắp Cày

Chết chết, mỗi ngày thằng NLĐ lại bịa thêm ra một tình tiết mới cho vụ "chặn xe cưới đòi nợ" thêm nghiêm trọng. Hôm nay nó thêm: "Trưởng thôn Phạm Văn Quảng đưa người dùng các cây gỗ lớn chặn xe, yêu cầu bà trả nợ tiền đóng góp giao thông nông thôn thì mới cho xe qua". 

Đcm, điêu, quá điêu luôn. Nếu có gỗ chặn đường thì kền kền đã phơi lên báo từ lâu rồi. Tôi đố anh nào tìm được bức ảnh có gỗ chặn đường trong vụ này đấy.

Chuyện là thế này, thôn Sơn Thành Tây có thống nhất mức đóng góp theo số khẩu trong hộ gia đình để làm 1.800m đường theo chương trình nông thôn mới. Cả thôn đóng đủ, riêng chị thì không. Chị nợ thôn 3 triệu ông cụ từ 2014 và cù nhầy đến giờ vẫn đéo giả nhưng chị vẫn ngang nhiên sử dụng đéo xấu hổ, làm bà con máu trào lên cổ, uất rất.

Hehe, sáng 17/10/17, chị tổ chức đám cưới cho con trai. Khi xe cưới đến gần trụ sở thôn thì bị bà con chặn lại, yêu cầu trả nợ tiền đóng góp giao thông nông thôn thì mới cho xe qua. 2 bên cãi nhau và tay Trưởng thôn buộc phải có mặt giải quyết. Vậy là chị và kền kền tru tréo lên rằng, Trưởng thôn chặn xe đám cưới đòi nợ...Thật là điêu ngoa quá thể.

Ở đâu cũng vậy, cần có cộng đồng, nhưng chị Thu thì không. 

Hãy hỏi, vì sao xe cưới nhà chị bị bà con cả thôn chặn, vì sao bà con không nể chị ngay cả trong ngày cưới của con? 

Hãy hỏi, vì sao chuyện xảy ra, mà khi họp thôn, bà con nhất quyết không cho Trưởng thôn xin lỗi? 

Hỏi, tức đã giả nhời. Chị sống đéo ra gì, nói thế cho nhanh!

Thời xưa, theo hương ước, các cô lấy chồng làng khác, các anh đỗ đạt hay thăng quan tiến chức, thậm chí anh nào bị phạt vạ đều phải đóng góp gạch cho làng làm đường. Vì thế, ngày nay các anh chị vẫn thấy những con đường gạch phồng lát nghiêng gồ ghề ở các làng quê với 2 bên là cứt nổi lềnh phềnh thối um. Cái này các anh chị có thể về làng Tả Thanh Oai, ngay cầu Tó, cầu Bươu để có trải nghiệm. Tôi không nói điêu.

Ngày nay, theo tiêu chí nông thôn mới, nhà nước và nhân dân cùng làm. Anh nhà nước sẽ trả phần lớn tiền làm đường, phần nhỏ còn lại do bà con bảo nhau tự đóng góp. Theo nghị định 4927 của Lục Lộ Bộ, đường phải rộng ít nhất 3m trở lên với cống ngầm sạch sẽ. Đất làm đường sẽ được nâng cấp từ các lối cũ ta về hay ngõ nhỏ hanh hao,.. đoạn nào chưa đủ rộng, bà con tình nguyện dịch rào hiến đất.

Đường mới làm xong, vào những ngày đẹp trời, bọn thanh niên xóm có thể tổ chức đua xe chứ không đùa. Đất của bà con 2 bên, từ chỗ không thể ngửi được, giờ có thể cắt nhỏ như bìa đậu lên giá từng ngày. Từ chỗ cống toàn cứt, nay bà con có thể kinh doanh mọi thứ từ thuốc trừ sâu, bảo quản hoa quả cho đến xịt gôm, lăn nách. Không lâu sau đó, các quán gội đầu, ngâm chân, mát xa các kiểu mọc lên...

Để biến ngõ thành phố, bà con mở hội nghị và nhất trí làm đường, mỗi nhân khẩu đóng 2 củ, tính cả trẻ em sinh ra được 1 tháng trong thời gian thu tiền (theo báo Tiền Phong). Bà con nộp nhanh, trừ nhà chị Thu, chị đéo nộp với lý do con chị đi làm xa, ít về nhà. 

Cả thôn đã thỏa thuận, ai cũng phải đóng, nhưng đường làm xong chị vẫn đéo đóng. Vậy là bà con ngậm ngùi bỏ tiền bù vào xuất còn thiếu, làm đường cho gia đình chị đi. 

Bà con biết rõ, chị Thu đéo nghèo, tiền nặn trứng cá, ép và là tóc, ngoáy lỗ tai, sơn giũa móng chân... cần 2 củ chị có ngay, nhưng làm đường thì chị kêu không có. Uất nghẹ lên cổ, nhưng đéo chơi được chị nên bà con ép Trưởng thôn, "chúng tôi bầu anh lên làm Trưởng thôn, mà đéo làm được thì về mẹ đi, để người khác làm".

Và ngày đẹp trời đã đến, thằng con chị Thu cưới vợ, Long Xa đến đầu thôn thì bà con ngăn cmn lại rồi cãi nhau ỏm tỏi. 

Địt mẹ, bà con khôn phết, họ chặn xe, gây sự ồn ĩ và lúc này, Trưởng thôn muốn trốn cũng đéo được. Bên thì tình, bên thì lý, kiểu gì cũng chết. Hehe, chuyện làng xã, chức quan bé tí bé teo, dùng gai bưởi nhể mãi mới ra mà cũng khổ.

Nói gì thì nói, bà con chặn đám cưới người ta để cảnh cáo và truyển tải thông điệp tới quân cặn bã là hơi quá. Làm thế chỉ khổ anh Trưởng thôn, còn chị kia được thể lên báo ăn vạ, để đến nỗi anh gì đại biểu quốc hội phát biểu như đúng rồi là tôi chê.

Tôi mà là anh Trưởng thôn, tôi sẽ họp, lấy ý kiến biểu quyết để quyết định có xin lỗi chị Thu hay không. Hãy nhớ, anh là đầy tớ của nhân dân. Hãy vì dân!

He he, làm thế cho nó dân chủ, có phỏng?

Tôi tin, dù Quảng có đứng ra xin lỗi thì cả thôn đó sẽ khinh gia đình chị Thu. Hứa rồi bùng, kiểu khôn lỏi, lại còn già mồm như chị nhẽ phải bán xới mới hết bị khinh.
Read more…

VÌ SAO QUAN CHỨC HÁCH DỊCH DÂN?

20:19 |
Vì sao quan chức hách dịch dân? 

ĐB Nguyễn Thị Kim Thúy (đoàn Đà Nẵng) cho rằng, đạo đức công vụ của nhiều công chức còn hạn chế, nổi bật là không ý thức được mình là công bộc của dân. 

“Vì sao có tình trạng này? Theo tôi nguyên nhân khiến không ít quan chức vô cảm, quan liêu, hách dịch với dân là do họ ít phụ thuộc vào dân. Từ việc tuyển chọn, bổ nhiệm, đề bạt đến nâng lương, đánh giá, khen thưởng, công chức chỉ phụ thuộc vào cấp trên của mình. Công chức chỉ tiếp xúc với dân trong vai người đến xin việc này, việc kia cho nên dễ quên rằng chính những người đang có việc nhờ cậy họ giải quyết mới là những người đóng thuế trả lương cho mình, tức là ông bà chủ thực sự của mình”, bà Nguyễn Thị Kim Thúy phân tích.

Về giải pháp, ĐB Nguyễn Hữu Cầu (đoàn Nghệ An) cho rằng cần có chế tài mạnh, xử lý nghiêm khắc, khẩn trương đưa ra bộ quy tắc điều chỉnh hành vi tức là pháp lý hóa đạo đức công vụ, nghề nghiệp. “Các cơ quan Nhà nước cần mạnh tay đưa ra khỏi bộ máy những người mất đạo đức, hành vi ứng xử thiếu chuẩn mực, làm ảnh hưởng xấu đến cơ quan, tổ chức”, ĐB Nguyễn Hữu Cầu kiến nghị. 

Theo ĐB Nguyễn Thị Kim Thúy, một hạn chế khác của công chức là không thạo việc, trình độ thực chất không tương xứng với bằng cấp họ có. 

Do công chức không thạo việc nên thường khó giải quyết nhanh chóng việc cho dân, cũng ít khi tham mưu cho cấp trên những chủ trương tốt. 

“Chúng ta đã và đang cải cách hành chính, nhưng nếu người thực hiện cải cách không đủ tâm, đủ tài thì thủ tục đơn giản mấy cũng thành khó khăn, công nghệ hiện đại mấy cũng vô dụng”, ĐB Nguyễn Thị Kim Thúy nhấn mạnh.
Read more…

VỀ TÂN ĐẠI SỨ MỸ TẠI VIỆT NAM

20:07 |
Trong thông cáo báo chí vào ngày 26 tháng 10 vừa qua, Thượng viện Mỹ đã xác nhận ông Daniel Kritenbrink chính thức được phê chuẩn làm Đại sứ Đặc mệnh toàn quyền của Hoa Kỳ tại Việt Nam thay cho đại sứ Ted Osius.

Trước đó, ngày 27 tháng 7, ông Daniel Kritenbrink, người bang Nebraska đã được Tổng thống Mỹ Donald Trump đề cử vào vị trí này.

Ông Kritenbrink là nhà ngoại giao chuyên nghiệp từng đảm nhiệm chức vụ phó đại sứ Mỹ tại Bắc Kinh. Ông bắt đầu hoạt động ngoại giao từ năm 1994 và hiện làm cố vấn cao cấp của Bộ Ngoại giao về chính sách đối với Triều Tiên. Ông nói thành thạo tiếng Trung và tiếng Nhật, từng đảm nhiệm chức giám đốc phụ trách các vấn đề châu Á thuộc Hội đồng An ninh quốc gia Mỹ, và là cố vấn cao cấp về chính sách châu Á cho Tổng thống Barack Obama.

Ông Daniel Kritenbrink được đánh giá là một nhà ngoại giao chuyên nghiệp giàu kinh nghiệm xử lý các vấn đề liên quan tới châu Á, từng công tác tại phái đoàn ngoại giao Mỹ ở Tokyo (1994-1995), Sapporo (1995-1997), Kuwait (1997-1999), Tokyo (2000-2004) và Bắc Kinh (2005-2009).

Ông còn được biết đến là một người luôn tận tụy vì công việc, nỗ lực để tạo nên giá trị trong suốt cuộc đời mình. Đồng thời, với việc phụ trách một trong những vấn đề hóc búa nhất của đối ngoại Mỹ - chính sách đối với Triều Tiên - khiến Daniel Kritenbrink trở thành nhân vật đặc biệt quan trọng trong bộ máy nhân sự Nhà Trắng khi ông được làm việc trực tiếp và tham vấn cho cựu Cố vấn An ninh quốc gia Susan Rice và cựu Tổng thống Obama trong các vấn đề liên quan tới châu Á..

Trọng trách quan trọng đặt ra đối với tân đại sứ Mỹ tại Việt Nam được xác định là đảm bảo các hiệp định thương mại đã ký giữa hai nước được thực hiện, đồng thời hướng dẫn các cuộc đối thoại ngoại giao giữa hai quốc gia. Và ông Kritenbrink được kỳ vọng là sẽ thực hiện tốt những nhiệm vụ này.

Ông Daniel Kritenbrink sẽ thay thế người tiền nhiệm Ted Osius, người cho biết sẽ tiếp tục ở lại Việt Nam làm việc trong lĩnh vực giáo dục sau khi kết thúc nhiệm kỳ đại sứ. Rõ ràng các đại sứ đến rồi đi nhưng mối quan hệ hai nước thì vẫn còn đó và nó luôn cần được đặt vào tay những chuyên gia thượng thặng. Với khả năng, sự am hiểu của mình đại sứ Mỹ tại Việt Nam được kỳ vọng sẽ góp phần thúc đẩy phát triển quan hệ Việt – Mỹ một cách toàn diện hơn nữa trên nhiều lĩnh vực khác nhau từ an ninh, quốc phòng đến kinh tế giữa hai nước.

Liên quan đến việc phê chuẩn vị đại sứ mới này, đã xuất hiện nhiều ý kiến khác nhau đánh giá về chính sách, chiến lược ngoại giao mới trong quan hệ Việt – Mỹ. Đa phần cho rằng, việc lựa chọn một nhà ngoại giao có hiểu biết sâu rộng về các vấn đề ở Châu Á làm đại sứ tại Việt Nam được xem như động thái tích cực của chính quyền Mỹ trong giải quyết các vấn đề liên quan đến cán cân quyền lực của Mỹ tại Châu Á. Tuy nhiên, thực hư như thế nào thì chúng ta sẽ còn phải chờ xem trong thời gian tới, vì hiện nay thời điểm tân đại sứ Mỹ chính thức sang nhận công tác tại Việt Nam vẫn chưa được xác định chính xác.

Riêng đối với đám rận chủ, khi nhắc đến Mỹ thì chúng luôn chờ đợi những sự can thiệp từ phía Mỹ đối với vấn đề nhân quyền ở Việt Nam. Vị tân đại sứ này cũng không phải là một ngoại lệ, chắc chắn đám rận chủ đang rất nóng lòng nghe ngóng, tìm hiểu xem liệu ông Daniel Kritenbrink sẽ can thiệp thế nào đối với vấn đề nhân quyền ở Việt Nam. Vị đại sứ đương nhiệm Ted Osius trong nhiệm kỳ của mình, đã có nhiều hành động can thiệp quá mức, những phát ngôn thể hiện sự thiếu hiểu biết về pháp luật cũng như quy chụp vấn đề nhân quyền của Việt Nam. Đám rận chủ chờ đợi một đại sứ mới ít nhất cũng được như ông Ted Osius, và hơn nữa thì càng tốt.

Nhưng có lẽ ở thời điểm hiện tại, đám rận chủ sẽ lo nhiều hơn là mừng. Bởi vì, ông Daniel Kritenbrink, nhà ngoại giao được chính tổng thống Donald Trump với phương châm “American first” đề cử, chắn hẳn sẽ nằm ngoài kỳ vọng của đám rận chủ. Sẽ khó có chuyện một người như tổng thống Donald Trump hay thuộc cấp của mình dành thời gian để cổ vũ cho đám dân chủ rởm tiến hành những hoạt động mà không đem lại lợi ích lớn cho nước Mỹ. Đám rận chủ giờ đây ngoài việc tuyên truyền xuyên tạc, bóp méo sự thật sẽ lại tiếp tục quay sang bấu víu vào các vị dân biểu “thích thể hiện” để lấy cái danh mà chúng gọi là tiếng nói của cộng đồng quốc tế nhằm mục đích chống phá Việt Nam.
Read more…