Thứ Ba, 16 tháng 9, 2014

SỢ MẤT HỨNG

Cuteo@ copy từ Linh Nguyễn

Chuyện làng dân chủ

"Công an cưỡng híp tôi...". Dòng status trên Facebook của hot blogger Đoan Trang khiến giang hồ rận chủ nổi sóng, quy mô gấp cả trăm lần vụ thánh nữ Phương Uyên bị "bóp vếu".

Trước tình hình đó, cơ quan điều tra C.A đã triệu tập ĐT đến lấy lời khai. Sau một hồi quanh co, nàng vùng vẩy phán: "Không lẽ tôi không được quyền mơ ước hay sao?" ...

******

Tối hôm đó Đoan Trang ra bờ sông tức tưởi khóc vì đến cái quyền mơ ước mà cũng bị CS kiểm soát. Bỗng từ sau một thằng lưu manh nhảy xổ tới, vật ĐT ra. Hắn giơ con dao lên dọa dẫm: "Nằm im không tao đâm chết!". 

Đoan Trang hổn hển: "Em van anh, anh muốn lột cái gì của em ra cũng được nhưng đừng lột cái khẩu trang ra!".

- Tại sao vậy?

- Dạ ... dạ ... em sợ anh mất hứng!!!!

Nguồn: đôi mắt

ĐÃ GIẢI CỨU THÀNH CÔNG VỤ BẮT CÓC CON TIN TẠI THANH XUÂN BẮC - HÀ NỘI

Kết thúc vụ giải cứu con tin ở Hà Nội: Tên cướp đầu hàng


Khoảng 10 giờ 45 phút sáng nay 16-9, sau khi được lãnh đạo Công an TP Hà Nội thuyết phục, tên cướp manh động chém bị thương chủ nhà và bắt 3 người làm con tin đã đầu thú. Tên cướp sau đó được đưa khỏi hiện trường bằng xe của Giám đốc Công an TP.

Khu nhà nơi xảy ra sự việc

Vụ cướp táo tợn này xảy ra vào rạng sáng nay, khoảng 5 giờ 30 ngày 16-9, tại Khu tập thể Thanh Xuân Bắc (quận Thanh Xuân, Hà Nội).

Theo một số nhân chứng là những người hàng xóm, lợi dụng trời còn tối, một tên cướp đã đột nhập vào phòng 401 nhà E6 Khu tập thể Thanh Xuân Bắc để cướp tài sản.

Sau đó, đến khoảng 5 giờ 30, khi bà chủ nhà tên là Hồng đi tập thể dục về, vừa mở cửa bước vào nhà thì bất ngờ bị tên cướp tấn công, chém bị thương phải đưa đi cấp cứu.

Một người dân cho hay tên cướp đang cố thủ bên trong và khống chế 3 con tin trong phòng 401, trong đó có 2 trẻ em và 1 người giúp việc.

Ngay sau khi nhận được tin báo về vụ việc, các lực lượng dân phòng, công an phường, công an quận Thanh Xuân, Công an TP Hà Nội cũng đã có mặt và đang tiến hành các biện pháp nghiệp vụ để giải quyết vụ việc.

Theo thông tin ban đầu, vào thời điểm tên cướp đột nhập vào nhà bà Hồng, trong nhà chỉ có 2 con gái của bà Hồng, 1 cháu học lớp 7 và 1cháu lớp 6 cùng người giúp việc, còn chồng bà Hồng đang đi công tác tại TP HCM. Sau khi đi chợ về bị tên cướp chém, bà Hồng đã chạy ra ngoài hô hoán.

Đến khoảng 7 giờ, tên cướp táo tợn đã thả 1 con tin là 1 trong 2 bé gái con bà Hồng. Hiện trong nhà còn người giúp việc và 1 cháu nhỏ con bà Hồng vẫn đang bị tên cướp khống chế.

Đến 10 giờ sáng, lực lượng cảnh sát và cứu hộ vẫn đang tiếp tục tìm cách tiếp cận tên cướp khống chế con tin. Hàng trăm người đã được huy động đến làm nhiệm vụ.

Khoảng 10 giờ 30, Giám đốc Công an TP Hà Nội, Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung đã tới hiện trường để trực tiếp chỉ đạo việc thuyết phục tên cướp, giải cứu con tin. Sau khoảng 10 phút được lãnh đạo Công an TP Hà Nội thuyết phục, tên cướp đã đồng ý đầu thú.

Khoảng 10 giờ 45 phút, chính chiếc xe biển xanh của Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung lùi sát vào khu vực cầu thang nhà tập thể E6 để đưa tên cướp khỏi hiện trường. Vụ giải cứu con tin kết thúc với việc giải cứu an toàn tất cả các con tin bị tên cướp manh động, táo tợn bắt cóc.


Lực lượng công an đang tiến hành giải cứu con tin

Lực lượng chức năng có mặt làm nhiệm vụ

Xe của Giám đốc Công an TP Hà Nội lùi vào ngõ nhà tập thể E6

Tên cướp được đưa khỏi hiện trường bằng xe của Giám đốc Công an TP

Tên cướp rời khỏi hiện trường bằng xe người đứng đầu Công an TP

Tin - ảnh: N.Quyết

CÔNG TỬ "HÀ THÀNH" ĐÃ "XUẤT NGŨ DO KHÔNG ĐỦ TIÊU CHUẨN CHÍNH TRỊ"...

Binh nhất Nguyễn Quốc Đức đã “xuất ngũ do không đủ tiêu chuẩn chính trị”…


Báo Người cao tuổi các số 108 (1425), 109 (1426) ra hai ngày 8 và 9/7/2014 và Website: www.nguoicaotuoi.org.vn cùng ngày có đăng 2 kì bài “Sự thật về “công tử” Hà thành ra Trường Sa”, phản ảnh thanh niên Nguyễn Quốc Đức (con ông Nguyễn Quốc Thanh) có hộ khẩu thường trú tại số 69, tổ 25, phường Nghĩa Đô, quận Cầu Giấy, TP Hà Nội, nhập ngũ tháng 9/2013 (tuyển lẻ một mình một đợt), là chiến sĩ pháo thủ thuộc Tiểu đoàn 862, Lữ đoàn 146, vùng 4 Hải quân.

Sau khi 2 kì báo phát hành, từ giữa tháng 7 đến nay, hằng ngày Báo Người cao tuổi nhận được nhiều cuộc điện thoại, thư bạn đọc chuyển đến, nhiều cựu chiến binh, người cao tuổi, độc giả, cộng tác viên trực tiếp đến tòa soạn chất vấn, yêu cầu làm rõ sự thật về quân nhân Nguyễn Quốc Đức, một số người còn gửi đơn tố cáo. Bạn đọc cho rằng, quân nhân Nguyễn Quốc Đức ra Trường Sa được một số cơ quan báo chí phản ảnh như là một thanh niên cháy bỏng lòng yêu nước, xả thân vì sự nghiệp bảo vệ biển đảo, còn có lời bình ví như người anh hùng, riêng Báo Người cao tuổi thông tin hoàn toàn trái ngược, vậy đúng sai như thế nào?

Báo Người cao tuổi xin phép thông tin với bạn đọc như sau: Vụ việc chiến sĩ Nguyễn Quốc Đức liên quan đến tiêu cực trong Quân đội nên báo hạn chế đưa tin thêm. Cho đến nay (16/9/2014) sau hơn 2 tháng Báo Người cao tuổi phản ảnh, chưa có một cơ quan chức năng nào nêu thông tin phản hồi.

Để đáp ứng yêu cầu cần làm rõ của đông đảo bạn đọc, Tổng Biên tập Báo Người cao tuổi tiếp tục cử Nhóm PVĐT xác minh tại Học viện Quốc phòng, Bộ Tư lệnh Thủ đô Hà Nội, UBND phường Nghĩa Đô, quận Cầu Giấy, v.v… được biết: Bộ Tư lệnh vùng 4 Quân chủng Hải quân đã cho Nguyễn Quốc Đức xuất ngũ (Quyết định số 02/QĐ-XN, ngày 12/8/2014 do Phó Tư lệnh TMT vùng 4 kí (xuất ngũ trước thời hạn), lí do: “Không đủ tiêu chuẩn chính trị phục vụ trong Quân đội theo Báo cáo số 1482/BC-BVAN ngày 29/7/2014 của Cục Bảo vệ An ninh Quân đội về kết quả xác minh thông tin phản ảnh về quân nhân Nguyễn Quốc Đức, chiến sĩ đảo Trường Sa thuộc Quân chủng Hải quân”.

Ảnh Nguyễn Quốc Đức trong Báo Người cao tuổi số 108 (1425).

Còn Nguyễn Quốc Đức được tuyển quân như thế nào là vấn đề tiêu cực liên quan đến một số cán bộ cao cấp trong Quân đội (kể cả người đứng đầu Học viện Quốc phòng). Cụ thể: Tại Văn bản số 1214/TM-QL của Bộ Tham mưu, Bộ Tư lệnh Thủ đô Hà Nội do Đại tá Trương Văn Phú, Phó Tham mưu trưởng kí ngày 15/8/2013, nêu rõ:

“Ngày 02/8/2013, Bộ Tham mưu/ Bộ Tư lệnh Thủ đô Hà Nội nhận được Công văn số 01/ĐN-LĐ ngày 1/8/2013 của Lữ đoàn 957/ Quân chủng Hải quân về việc xin tuyển lẻ công dân Nguyễn Quốc Đức, sinh ngày 10/9/1995, bố Nguyễn Quốc Thanh, trú quán tại số 69, tổ 25, phường Nghĩa Đô, quận Cầu Giấy, TP Hà Nội nhập ngũ vào Lữ đoàn 957/ vùng 4/ Quân chủng Hải quân.

Cán bộ xin cho con, em nhập ngũ: Đồng chí Nguyễn Quốc Thanh, cán bộ đang công tác tại Học viện Quốc phòng.

Bộ Tư lệnh Thủ đô Hà Nội đã đồng ý giải quyết đề nghị của Lữ đoàn 957/ Vùng 4/ Quân chủng Hải quân”.

Từ đó, UBND phường Nghĩa Đô, Ban Chỉ huy Quân sự quận Cầu Giấy răm rắp thực hiện quy trình tuyển quân theo chỉ lệnh của Bộ Tư lệnh Thủ đô Hà Nội.

Để làm rõ ông Nguyễn Quốc Thanh (bố của Nguyễn Quốc Đức) có đúng là cán bộ đang công tác tại Học viện Quốc phòng hay không, phóng viên Báo Người cao tuổi đã đề nghị Học viện xác nhận. Ngày 10/9/2014, Đại tá Phạm Đức Thuyên, Phó Chủ nhiệm Cục Chính trị Học viện Quốc phòng ghi rõ: “Theo đề nghị của Báo Người cao tuổi, Cục Chính trị đã xác minh đồng chí Nguyễn Quốc Thanh, số nhà 65, ngõ 5, HQP không thuộc đơn vị quản lí” – có nghĩa là Học viện Quốc phòng không có “đồng chí Nguyễn Quốc Thanh”? (Có lẽ do viết vội, Đại tá Phạm Đức Thuyên ghi thiếu: HVQP viết là HQP và không đúng địa chỉ nhà ông Thanh so với Văn bản số 1214/TM-QL của Bộ Tham mưu, Bộ Tư lệnh Thủ đô Hà Nội).

Đến đây, chắc bạn đọc nhận ra bản chất vụ việc.

HOT: ĐANG GIẢI CỨU CON TIN Ở KHU TT THANH XUÂN BẮC

Đang giải cứu con tin ở khu tập thể Thanh Xuân Bắc (trực tiếp)


(PetroTimes) - Sáng nay (16/9) người dân khu tập thể E6 (phường Thanh Xuân Bắc, quận Thanh Xuân) phát hiện một tên cướp bèn hô hoán, đuổi bắt. Bị rượt đuổi, tên cướp chạy vào nhà một người dân trên tầng 4 khu E cố thủ. Phóng viên PetroTimes đã có mặt tại hiện trường để cập nhật thông tin.


Lực lượng chức năng bảo vệ hiện trường.

Theo thông tin từ phía người dân, sáng sớm nay, một người phụ nữ tên H. sống trên tầng 4 khu tập thể E6 đi chợ không khóa cửa. Nhân cơ hội này, tên trộm lẻn vào nhà, đóng cửa, ăn trộm.

Khi bà H. đi chợ về, mở cửa vào nhà thì tên này xông ra chém vào tay bà H. khiến bà này bị trọng thương và được đưa đi cấp cứu. Vụ việc được báo lên công an phường Thanh Xuân Bắc.

Tuy nhiên, thông tin từ một cán bộ phường này, từ sáng sớm một thanh niên lạ mặt có mặt tại khu tập thể E, hắn cướp tiền của một người phụ nữ và chém trọng thương người này sau đó bị người dân đuổi bắt.

Trên đường chạy trốn, hắn trèo lên tầng 4, vào nhà một người phụ nữ và cố thủ bên trong.

Được biết, gia đình bà H. có 5 người (3 người phụ nữ chưa chồng và hai đứa trẻ). Hiện bà H. đã được đưa đi cấp cứu.

Hiện, lực lượng Cảnh sát 113 đã có mặt tại hiện trường vận động tên cướp ra đầu thú.

Phóng viên PetroTimes có mặt tại hiện trường và cập nhật thông tin đến bạn đọc (vui lòng ấn F5 để có dữ liệu mới nhất):





Người dân theo dõi lực lượng chức năng giải cứu con tin


Công an tìm cách giải cứu con tin.

Xuân Hinh
*****************************
Hà Nội: Công an đang giải cứu cháu bé bị cướp khống chế

Updated: 

Theo xác minh bước đầu của cơ quan chức năng, đối tượng đột nhập bắt cóc con tin là Phan Thanh Bình, sinh năm 1986.

Một số người dân cho biết khi đột nhập vào nhà, Bình đã gặp bà Đỗ Thị Ánh Hồng, sinh năm 1966. Lập tức Bình chém bà Hồng khiến bà bị thương ở cả hai tay. Bà Hồng hoảng sợ la hét, kêu cứu và bỏ chạy.




Bà Hồng chạy thoát được ra ngoài nhưng bên trong còn ba người, gồm bà Đỗ Thị Hương (chị gái bà Hồng), hai cháu gái Phạm Mộc Lam và Phạm Đồng Lam (sinh năm 2002).

Sau đó, Bình thả cháu gái nhỏ hơn là Mộc Lam rồi khống chế bà Hương và cháu Đồng Lam làm con tin

Khoảng 6h sáng 16/9, tại một căn phòng trên tầng 4 nhà E6 khu tập thể Thanh Xuân Bắc (phường Thanh Xuân Bắc, quận Thanh Xuân, Hà Nội), một thanh niên lạ mặt đã vào nhà và không chế chủ nhà cùng 2 đứa con nhỏ của gia chủ đe doạ cướp giật.

Chủ nhà đi tập thể dục về đến nhà thì bất ngờ bị một đối tượng lạ mặt lao từ trong nhà ra chém trọng thương. Người phụ nữ này lập tức được người dân đưa đi cấp cứu. Cùng lúc này, đối tượng lạ mặt cố thủ trong phòng khống chế con tin.

Theo một số người chứng kiến thì đây là tên cướp bị người dân đuổi đánh trên đường nên đã lao vào nhà dân khống chế con tin. Hiện đối tượng vẫn đang khống chế 1 cháu nhỏ, 1 cháu trước đó đã thoát được.

Hiện công an vẫn đang thương thuyết với tên cướp.


 

Ảnh: otofun

Nóng: NỖI OAN CÒN HƠN VỤ ÔNG CHẤN

[NÓNG] Nỗi oan còn hơn vụ ông Chấn


Khoai@ copy từ Baron Trịnh

Báo điện tử Pháp Luật Tp.HCM (PL) - Trên số báo hôm qua (14-9), chúng tôi đã thông tin VKSND Tối cao vừa kháng nghị đề nghị TAND Tối cao hủy án vụ án giết người, cướp tài sản xảy ra cách đây 16 năm về trước.

Như vậy là bị án Huỳnh Văn Nén, người từng bị kết án chung thân, có cơ may được minh oan sau khi đã ngồi tù hơn 16 năm trời, nhiều hơn gấp rưỡi thời gian thụ án của ông Nguyễn Thanh Chấn ở Bắc Giang.

Và nếu được minh oan, có lẽ ông Nén là trường hợp đặc biệt và hi hữu nhất trong lịch sử tố tụng ở Việt Nam: Người cùng lúc bị kết án oan trong hai vụ án giết người đặc biệt nghiêm trọng. Bởi trước đó ông Nén từng bị kết án oan bảy năm tù trong vụ án “vườn điều” cùng chín người thân bên gia đình vợ.

Tuy nhiên, khác với ông Chấn (được trả tự do ngay sau khi VKSND Tối cao kháng nghị), hiện ông Nén vẫn đang phải ngồi tù với tình trạng sức khỏe theo gia đình cho biết là rất kém, mắt trái bị mờ, rất cần được chữa trị.

Ông Huỳnh Văn Truyện (trái, cha ruột Huỳnh Văn Nén) và ông Nguyễn Thận, Phó Chủ tịch Ủy ban MTTQ VN huyện Hàm Tân. Ảnh: PN

Vẫn theo lời gia đình ông Nén, từ khi thụ án đến nay ông vẫn chưa bị “bể án” (tù chung thân được giảm thành tù có thời hạn) và vì vậy ông cũng chưa được giảm án tù.

Ngày bị bắt giam, ông Nén chỉ vừa 36 tuổi và có ba đứa con trai, đứa lớn nhất 10 tuổi, đứa nhỏ chỉ vừa lên năm. Hơn 16 năm ông Nén ngồi tù, các con của bị án này lớn lên trong đói nghèo, thất học, bởi một gánh hàng rong của người mẹ đơn thân không thể một nách nuôi nổi ba miệng ăn, nói chi lo học hành, dạy dỗ.

Vì thế hai trong số ba đứa con của ông Nén đã sớm hư hỏng, tụ tập bạn bè hút xách. Thằng lớn phải đi tù hai năm vì hút chích, còn thằng giữa bức xúc vì có người đánh mẹ nên nó dùng hung khí gây thương tích, phải lãnh án ba năm tù. Cả hai đứa đều vào tù sau cha nhưng lại được ra tù sớm hơn vì đã thụ án xong, trong đó thằng lớn đã cai nghiện rồi lấy vợ và chí thú làm ăn.

Hai ngày trước, nghe tin VKSND Tối cao có kháng nghị đề nghị hủy án, cả ba đứa con trai đã vào trại giam thăm cha để báo tin cho cha biết. Bốn người đàn ông ôm nhau khóc nức nở với niềm tin ngày đoàn tụ không còn xa nữa…

Với những căn cứ kháng nghị khá vững chắc, hy vọng sắp tới ông Nén sẽ được trả tự do để về với gia đình.

PHƯƠNG NAM 
------------------------------ 
Được kháng nghị hủy án sau 14 năm thụ án chung thân 

Báo điện tử Pháp Luật Tp.HCM (PL) - Đó là bị án Huỳnh Văn Nén, người bị kết án chung thân về hai tội giết người và cướp tài sản, hiện vẫn còn đang thụ án. Ông Nén cũng là người bị oan trong vụ án “vườn điều” do cùng một điều tra viên thụ lý.

Ngày 14-9, một nguồn tin cho biết viện trưởng VKSND Tối cao đã ra quyết định kháng nghị theo thủ tục tái thẩm đề nghị TAND Tối cao hủy bản án hình sự sơ thẩm (số 96/HSST ngày 31-8-2000) của TAND tỉnh Bình Thuận để điều tra, xét xử lại. Bản án này đã kết án chung thân Huỳnh Văn Nén (52 tuổi) về hai tội giết người và cướp tài sản. Quyết định kháng nghị này cũng sẽ được gửi đến Trại giam Z30A của Bộ Công an (ở Đồng Nai), nơi ông Nén đang thụ án 14 năm qua.

Như vậy, vụ án giết người, cướp của 16 năm trước gây chấn động ở Tân Minh, Hàm Tân (Bình Thuận) đã chính thức được lật lại.

“Phá án đúp”

Ngoài vụ án nói trên, Huỳnh Văn Nén còn là người bị kết án oan bảy năm tù về tội giết người trong vụ án “vườn điều” từng nổi tiếng cả nước. Trong vụ “vườn điều”, chín người bị kết án oan đã được trả tự do, được bồi thường, xin lỗi công khai, riêng ông Nén đến nay vẫn chưa nhận được lời xin lỗi nào. Ngược lại, ông vẫn đang ở tù vì vụ án khác mà viện trưởng VKSND Tối cao vừa kháng nghị.

Lật lại hồ sơ, đêm 23-4-1998, bà Lê Thị Bông ở xã Tân Minh bị hung thủ đột nhập vào nhà dùng dây dù siết cổ chết tại chỗ và cướp đi chiếc nhẫn một chỉ vàng 24K. Ngay sau đó, Công an tỉnh Bình Thuận đã khởi tố vụ án và cử điều tra viên Cao Văn H. tiến hành điều tra.

Bị cáo Huỳnh Văn Nén cởi áo tại phiên tòa sơ thẩm, tố cáo bị điều tra viên dùng nhục hình. Ảnh: PN

Thời điểm trên ai ở Tân Minh cũng đều biết Huỳnh Văn Nén là kẻ tưng tửng, suốt ngày lê la ngoài chợ, ai kêu gì làm nấy để kiếm tiền cơm rượu. Sau vụ án mạng nói trên xảy ra, trong khi cơ quan điều tra đang chưa tìm ra hung thủ, rượu vô, Nén thường vỗ ngực cho rằng chính mình là người đã giết bà Bông.

Gần một tháng sau ngày nạn nhân bị giết, Nén bị khởi tố, bắt giam. Sau này tại tòa, Nén đã khai rằng điều tra viên Cao Văn H. đã đánh đập, mớm cung, ép cung nhiều ngày liền để buộc Nén phải khai nhận tội.

Sau khi Nén nhận giết bà Bông, điều tra viên tiếp tục dấn thêm bước nữa bằng cách buộc Nén phải khai nhận đã cùng với gia đình bên vợ giết chết bà Dương Thị Mỹ trong vụ án “vườn điều” đã xảy ra năm năm trước đó.

Để thoát án tử hình, theo mớm cung của điều tra viên, Nén khai một mạch chín người trong gia đình vợ mình tham gia giết người trong vụ án “vườn điều”. Từ lời khai này, ba thế hệ trong một gia đình gồm chín người và cả Nén bị truy tố và kết án oan. Sau này cả chín người này đều được minh oan, còn hung thủ trong vụ án “vườn điều” mãi đến nay vẫn chưa ló dạng.

Chứng cứ mâu thuẫn vẫn kết tội

Trở lại vụ án giết bà Bông, hôm đưa Nén về dựng lại hiện trường, trước sự chứng kiến của hàng trăm người, Nén đứng đực mặt ngớ ngẩn và nói với điều tra viên: “Em có biết gì đâu!”. Nhưng rồi sau đó, ngày 31-8-2000, TAND tỉnh Bình Thuận đã tuyên phạt Nén tù chung thân cho cả hai tội giết người và cướp tài sản. Sau phiên tòa sơ thẩm, “hung thủ” ngớ ngẩn Huỳnh Văn Nén đã không biết làm đơn kháng cáo, bản án sơ thẩm vì vậy có hiệu lực pháp luật. Từ đó Nén thụ án chung thân cho đến nay.

Hồ sơ truy tố Huỳnh Văn Nén chỉ xem qua đã thấy hàng loạt mâu thuẫn. Cáo trạng ghi: “Phía hiên nhà chính hướng Tây Nam phát hiện một dấu bàn chân không dép in hằn dưới cát có kích thước 23 x 9 cm, gót rộng 4,5 cm (…). Phía trong nhà trên mặt ghế sa lông bọc da có ba dấu chân không dép, in đất trên mặt ghế, có kích thước 22 x 8 cm, gót rộng 4 cm”. Rõ ràng đã có hai dấu chân với hai kích cỡ khác nhau, trong khi Nén nhận một mình giết người. Một người có chút ít kinh nghiệm điều tra đã có thể phát hiện ra mâu thuẫn này. Thế nhưng điều tra viên đã không tiến hành so sánh trực tiếp dấu vết ở hiện trường và dấu chân của Nén.

Còn nữa, tại hiện trường, cơ quan điều tra và người dân phát hiện một con dao phay cán bằng gỗ tròn, mũi nhọn, dài khoảng 30 cm nằm sát hàng rào nhà bà Bông. Nhưng khi lập biên bản thu thập vật chứng thì con dao này không còn ở đó. Mặt khác, tại giếng nước nhà bà Bông còn có một con dao khác, mũi dao không nhọn, dài khoảng 20 cm. Có thể nào cùng một lúc Huỳnh Văn Nén sử dụng đến hai con dao để cắt dây dù làm hung khí gây án? Đương nhiên cơ quan tố tụng không hỏi câu này nên hồ sơ cũng không có câu trả lời.
Ngoài ra, theo lời khai của Nén, sau khi dùng dây dù siết cổ bà Bông chết, Nén cầm dây theo và ném bỏ gần đường mòn. Thực tế khi thu hồi tang vật, sợi dây dù nằm trên một bãi cỏ khác cách xa đường mòn nơi Nén khai hơn 100 m. Trong khi đó, tại phòng khách nhà bà Bông còn có thêm một sợi dây dù nữa dài 1 m! Vậy là cùng một lúc có hai sợi dây dù gây án, không biết dây nào là thật, dây nào là giả.

Chưa hết, theo lời khai của Nén thì giết bà Bông để lấy một chỉ vàng bọc vào túi áo và bị rớt khi bỏ chạy từ đường mòn ra bờ suối. Trong lúc tháo chạy, Nén còn lấy một ổ khóa trong nhà bà Bông để phòng vệ và sau đó đã ném ổ khóa vào lùm cỏ gần đường mòn. Tuy nhiên, cơ quan điều tra đã không thu được hai vật chứng trên.

Hung thủ là hai người khác?

Ngày 2-9-2000, hai ngày sau khi phiên tòa sơ thẩm xử Huỳnh Văn Nén, anh Nguyễn Phúc Thành (trú Tân Minh, lúc đó đang thụ án về tội cố ý gây thương tích tại trại giam Sông Cái ở Ninh Thuận) nghe loáng thoáng Nén đã bị kết án tử hình trong vụ giết bà Bông. Thành biết rõ hai người bạn thân của mình mới là thủ phạm giết chết bà Bông, còn Nén đã bị kết án oan.

Lương tâm trỗi dậy, lập tức Thành xin giấy bút viết ngay đơn tố giác gửi ban giám thị trại giam.

Theo đơn của Thành thì chính Nguyễn Th. và Hồ Văn V. (đều ngụ Tân Minh) đã giết chết bà Bông. Sau khi gây án, Th. và V. đã kể lại cho Thành biết ý định không phải là giết bà Bông mà là con gái bà vì cô này có đeo nhiều nữ trang. Sau khi đột nhập vào bếp, Th. lấy hai con dao đưa cho V. một con, sau đó ra giếng cắt dây dù rồi vào bếp mai phục con gái bà Bông đi bán về. Do ngấm rượu, cả hai đều ngủ say cho đến khi bà Bông bán ở chợ về phát hiện. Th. đã dùng dây dù siết cổ bà Bông cho đến chết mặc dù V. đã lên tiếng ngăn cản. Th. còn đưa chiếc nhẫn cướp được cho anh Thành xem và sợ anh Thành chưa tin, y còn chỉ vết máu dưới lai quần và cho biết đó là máu ngón tay của nạn nhân khi tháo nhẫn đã bị trầy. Sau đó Th. đã rủ anh Thành gọi xe ôm chở vào một tiệm vàng ở xã Xuân Hòa, Xuân Lộc (Đồng Nai) bán lấy tiền. Sau đó thì Th. đón xe đi biệt tích…

Đơn tố giác này hết sức phù hợp với kết quả khám nghiệm hiện trường, trùng khớp với việc quản lý nhân khẩu của Công an xã Tân Minh. Theo đó, Nguyễn Th. đã đi khỏi địa phương từ cuối tháng 4-1998, còn Hồ Văn V. rời khỏi địa phương từ đầu tháng 9-2000 (sau khi Nén bị xử tù chung thân).

Nội dung đơn tố giác của anh Thành đã được chuyển cho Cục V26 - Bộ Công an. Sau đó Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Bình Thuận lại cử điều tra viên Cao Văn H. đi xác minh.

Theo luật sư Phạm Hồng Hải và Trần Vũ Hải thì ông H. đến trại giam gặp anh Thành chủ yếu là răn đe và lập biên bản nhưng không ghi đầy đủ, chính xác lời khai của anh Thành. Theo các luật sư trên, cơ quan điều tra giao cho ông Cao Văn H. đi xác minh là không đảm bảo khách quan. Một người đã được khen thưởng về “thành tích phá hai vụ án giết người nghiêm trọng” lẽ nào lại có thể xác minh công tâm đơn tố giác của anh Thành để điều tra theo hướng khác, tức là chối bỏ thành tích và kết quả điều tra trước đó của chính mình.

Vì vậy, đơn tố giác nói trên sau đó rơi vào im lặng âu cũng là điều dễ hiểu. Một thời gian sau, điều tra viên Cao Văn H. bị sa thải khỏi ngành công an do có sai phạm trong một vụ án ma túy…

Hy vọng từ kháng nghị của viện trưởng VKSND Tối cao, mọi chuyện sẽ được làm sáng tỏ.

PHƯƠNG NAM 

Những xác minh ban đầu 
Sau thời gian dài gia đình bị án Huỳnh Văn Nén kêu oan và báo chí vào cuộc phản ánh, tháng 12-2013, Tổng cục VIII - Bộ Công an đã cử cán bộ đến Tân Minh làm việc với gia đình. Ngày 16-4-2014, ông Đinh Khắc Tiến, lãnh đạo một đơn vị nghiệp vụ của VKSND Tối cao, cùng hai kiểm sát viên cao cấp vào Tân Minh làm việc với ông Nguyễn Thận, Phó Chủ tịch Ủy ban MTTQVN huyện Hàm Tân. Các cán bộ VKSND Tối cao cũng đã làm việc với anh Nguyễn Phúc Thành, người đứng đơn tố giác (đã ra tù) và ông HNN, người hành nghề chạy xe ôm, được cho là đã trực tiếp chở hai hung thủ giết bà Bông đi bán vàng. 
Ngoài ra, đại diện VKSND Tối cao cũng đã làm việc với chủ tiệm vàng TP ở Xuân Lộc (Đồng Nai), ông Bùi Minh Đăng (nguyên Phó Công an xã Tân Minh, hiện là phó chủ tịch Ủy ban MTTQVN xã Tân Đức, Hàm Tân, người đã khẳng định thời điểm xảy ra vụ án bà Bông, Th. và V. có mặt tại Tân Minh chứ không ngoại phạm như báo cáo của điều tra viên đã nêu)…
------------------------------------- 

Hành trình kêu oan của ông Huỳnh Văn Nén 

Báo điện tử Pháp Luật Tp.HCM (PL) - Không chỉ cha con ông Huỳnh Văn Nén, gia đình nạn nhân, anh Nguyễn Phúc Thành mà cả chủ tịch Ủy ban MTTQ huyện cũng hết lòng kêu oan cho ông Nén.

Như đã thông tin, sau hơn 16 năm ngồi tù, mới đây, ông Huỳnh Văn Nén được VKSND Tối cao kháng nghị đề nghị hủy bản án sơ thẩm của TAND tỉnh Bình Thuận kết án chung thân ông hơn 14 năm về trước. Có được kết quả bước đầu này là nhờ quá trình kêu oan bền bỉ của không chỉ ông Nén và gia đình.

Rơi vào thinh không

Sự việc bắt đầu từ một vụ án mạng xảy ra tại xã Tân Minh, huyện Hàm Tân (Bình Thuận). Nạn nhân là bà Lê Thị Bông bị kẻ thủ ác vào nhà dùng dây siết cổ đến chết rồi cướp một chỉ vàng. Trong khi cơ quan điều tra chưa tìm ra hung thủ, lúc rượu vào, Huỳnh Văn Nén nói tưng tửng rằng chính mình là thủ phạm. Ai ngờ sau đó Nén bị bắt. Nén khai quá trình điều tra ông bị điều tra viên Cao Văn H. ép cung, mớm cung và dùng nhục hình, buộc phải khai nhận tội.

Chưa hết, điều tra viên này còn “làm cho” ông Nén phải nhận mình cùng chín người khác bên gia đình vợ đã giết chết bà Lê Thị Mỹ trong vụ án “vườn điều” xảy ra từ năm năm trước đó. Từ đó ông Nén và chín người này bị kết án oan, sau đó cơ quan tố tụng phải xin lỗi, bồi thường oan cho chín người đó (chỉ có ông Nén là chưa được xin lỗi, bồi thường).

Trở lại vụ án bà Bông, sau ngày ông Nén bị TAND tỉnh Bình Thuận tuyên án chung thân (31-8-2000), anh Nguyễn Phúc Thành, một bị án đang thụ án về tội gây rối trật tự công cộng, đã viết đơn tố giác hai người bạn của mình mới chính là hung thủ, còn ông Nén bị oan.

Gần ba tháng sau, ngày 4-11-2000, điều tra viên Cao Văn H. đến Trại giam Sông Cái (Ninh Thuận, nơi anh Thành đang thụ án) để làm việc. Gặp anh Thành, điều tra viên H. cho rằng anh tố cáo sai và yêu cầu anh rút đơn, nếu không sẽ phải ở tù lâu hơn. Anh Thành phản ứng và yêu cầu được gặp các nhân chứng có liên quan nhưng điều tra viên không đồng ý. Vẫn theo lời anh Thành, khi anh đề nghị viết ý kiến của mình dưới biên bản, ông Cao Văn H. quát: “Ai cho mày viết hả, mày muốn chết tao cho mày chết!”.

Bị cáo Huỳnh Văn Nén tại phiên tòa sơ thẩm 14 năm về trước. Ảnh: PN

Toàn bộ thái độ hung hăng của điều tra viên sau đó đã được anh Thành báo cáo cho cán bộ trại giam. Tuy nhiên, theo anh Thành, từ đó đến nay không thấy có cán bộ nào đến hỏi anh về vụ việc trên.

“Trời cao có mắt”

Lá đơn tố giác khá xác đáng của anh Nguyễn Phúc Thành lẽ ra đã là tình tiết mới, căn cứ để cơ quan tố tụng kháng nghị, xem xét lại vụ án. Tuy nhiên, điều này đã không xảy ra. Vụ án tạm thời khép lại, ông Nén tiếp tục ngồi tù.

Điều lạ là mặc dù án mạng đã điều tra xong, tòa đã kết án, “hung thủ” đã ngồi tù nhưng gia đình nạn nhân không hề tin tưởng vào kết quả phá án ấy. Vì vậy ngày 25-3-2006, chị Phạm Thị Hồng, con ruột của nạn nhân Lê Thị Bông, đã gửi đơn đến các cơ quan tố tụng trung ương và địa phương yêu cầu làm rõ hung thủ thật sự đã giết chết mẹ chị vì gia đình không tin Nén là thủ phạm. Tuy nhiên, cũng như đơn tố giác của anh Thành, đơn của chị Hồng đã không thể xoay chuyển vụ việc.

Lại nói về anh Nguyễn Phúc Thành, sau khi ra tù, biết ông Nén vẫn còn ngồi tù oan trong khi hung thủ thật sự của vụ án vẫn cứ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, lương tâm anh Thành vô cùng cắn rứt. Ngày 20-11-2013, anh Thành tiếp tục viết đơn tố giác gửi đến TAND Tối cao và VKSND Tối cao. Lá đơn này một lần nữa khẳng định Huỳnh Văn Nén không phải là hung thủ giết bà Bông. Lần này thì “trời cao có mắt”, nội dung đơn của anh bước đầu đã thuyết phục những người có trách nhiệm. Và rồi đại diện Tổng cục VIII Bộ Công an và VKSND Tối cao đã đến gặp anh làm việc. Và mới đây nhất, VKSND Tối cao đã kháng nghị yêu cầu lật lại vụ án.

“Thú thật, khi nghe tin này tôi đã bật khóc vì mừng. Vậy là anh Nén đã có cơ may được minh oan” - ông Nguyễn Thận, Phó Chủ tịch Ủy ban MTTQ VN huyện Hàm Tân, nói. Ông Thận chính là người tích cực kêu oan giùm cho ông Nén. Trước đó khi biết tin chín người trong vụ án “vườn điều” được trả tự do, ông Thận cũng đã bật khóc vì mừng.

Từng là chủ tịch UBND xã Tân Minh hơn chục năm, khi cơ quan điều tra bắt giam những người trong hai vụ án trên, ông đã trực tiếp thảo công văn, ký tên, đóng dấu gửi đi khắp nơi để kêu oan giúp họ. Chính ông Thận đã xin nghỉ phép để đưa cha ruột Huỳnh Văn Nén là ông Huỳnh Văn Truyện (90 tuổi) từ Cà Mau đi Hà Nội gõ cửa các cơ quan chức năng để kêu oan cho con trai. Để có chi phí, ông già 90 tuổi này đã phải cầm cố sáu công đất ở xã Thới Bình, huyện Thới Bình, Cà Mau lấy tiền cùng ông Thận ra Hà Nội.

“Tôi biết khi tôi làm đơn kêu oan cho những người dân chẳng thân thuộc, họ hàng là tự mang rắc rối vào người. Suy cho cùng khi minh oan được cho người này là chứng minh sai phạm của những người từng cầm cân nảy mực nhưng lại kết án oan cho người vô tội. Đó là chưa nói, với kẻ thủ ác thật sự, tôi sẽ là cái gai trong mắt họ…” - ông Thận tâm sự.

PHƯƠNG NAM 

Hai người được cho là hung thủ thật sự giờ ra sao? 
Trong đơn tố giác, anh Nguyễn Phúc Thành nêu rõ đích danh hai người giết chết bà Lê Thị Bông. Đó là Nguyễn Th. và Hồ Văn V., người cùng địa phương với bà Bông và ông Nén. Theo tìm hiểu của chúng tôi, hiện Hồ Văn V., một trong hai người nói trên, đã chết. 
Theo báo cáo của UBND xã Tân Minh (Hàm Tân, Bình Thuận) gửi chánh án TAND Tối cao, viện trưởng VKSND Tối cao và bộ trưởng Bộ Công an thì cả Nguyễn Th. và Hồ Văn V. đều nằm trong băng nhóm hút bồ đà (một chất gây nghiện). Băng nhóm này có gần chục thanh niên thường xuyên tụ tập ăn nhậu, trộm cắp, gây rối và dùng hung khí đánh nhau. Năm 1997, Công an xã Tân Minh đã lập hồ sơ để đưa đi trường giáo dưỡng. Sau khi vụ án bà Bông xảy ra và bị cáo Huỳnh Văn Nén bị đưa ra xét xử, ngày 8-9-2000, V. cùng hai thanh niên khác dùng vỏ chai bia đánh vào đầu một nhân viên Lâm trường Tánh Linh gây thương tích. Do sợ bị bắt, gia đình đã đưa V. đi trốn tại nhà chị ruột ở Quảng Nam một thời gian dài. Sau đó V. về lại Tân Minh và năm 2011 thì qua đời do bị bệnh. 
Riêng Nguyễn Th., người được cho là hung thủ dùng dây siết cổ bà Bông đến chết và trực tiếp tháo chiếc nhẫn trên tay bà mang đi bán, đã bỏ trốn khỏi địa phương từ cuối tháng 4-1998 ngay sau khi gây án. Thời gian đầu, Th. phụ với người cậu ruột ở Cần Thơ làm nghề sản xuất kem. Sau đó Th. bỏ trốn lên Gia Lai và gần đây có thông tin Th. đang ở Quảng Trị tại một địa phương giáp biên giới với Lào.

Vụ học viên cai nghiện trốn trại: BỐC PHÉT ĐẾN KINH TỞM

LâmTrực@


Các học viên cai nghiện ở Hải phòng trốn trại đang là chủ đề nóng hôm nay.

Liếc qua một vài tờ báo đã cho thấy những số liệu và cả những lời bình vênh tới mức khó tin. Thậm chí, có những bài viết thể hiện tính mất dạy theo truyền thống "quạ đen thập giá".

Báo Thanh Niên viết: 400

Một Thế Giới viết: 500

Đời sống Pháp luật: Hơn 200.

Công an nhân dân: Hơn 200.

Dân Trí: 600.

Lá cải của Phạm Chí Dũng: 600

Đây là báo có con số đáng tin nhất do được nguồn cung cấp tin cậy: "Giải trình về vụ việc trên, ông Nguyễn Quang Toàn - Giám đốc Trung tâm GDLĐXH Hải Phòng cho biết: Đây là số học viên có ý thức kỷ luật kém và hầu hết nằm trong diện quản lý sau cai theo Nghị định 94 ngày 26/10/2009 của Chính phủ (Nghị định đã được trung tâm triển khai thực hiện từ tháng 10/2013, theo Nghị định, những học viên xét cần thiết sẽ phải giữ lại sau cai từ 12 đến 24 tháng và đến nay trung tâm đã áp dụng với trên 300 trường hợp). Theo quy định, cứ chủ nhật hằng tuần, học viên được tiếp xúc với người thân tới thăm gặp tại phòng tiếp của trung tâm. Đã từ nhiều năm nay, trung tâm đã thực hiện mô hình thân thiện, không có “hàng rào”, không có bạo lực. Lợi dụng đặc điểm này, trong buổi thăm gặp người thân vào chiều 14/9, số học viên trên đã đồng loạt tự ý dời khỏi trung tâm.

Còn đây là "báo" của "Hội nhà báo độc lập Việt Nam" với tuyên ngôn luôn mang sự thật đến cho mợi người, và được Phạm Chí Dũng, Bùi Minh Quốc và Nguyễn Tường Thụy kiểm duyệt chặt chẽ: "Hải Phòng náo loạn vì 600 người cai nghiện phá trại, tràn vào trung tâm thành phố".

Đểu cáng đến mức còn tuyên truyền rằng: "Chiều tối ngày 14/9/2014, Hải Phòng rơi vào tình trạng hỗn loạn sau khi xảy ra vụ 600 người đang cai nghiện ma túy tại "Trung tâm Giáo dục lao động xã hội Hải Phòng" (thuộc xã Gia Minh, huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng) phá cổng trại giam, tràn cả vào thành phố", và họ bị ngược đãi và cưỡng bức lao động. Và thậm chí còn mô tả đoàn người kéo dài 20 km.

Tổ sư loại báo chí, đọc bực đến vãi kít!

Đọc bài trên trang của Phạm Chí Dũng mới thấy được cái "trung thực" của hắn thật đáng phỉ nhổ. Tất nhiên, cũng còn những lều báo khác chả kém cạnh.

Hãy xem 2 clip trên mạng sẽ thấy được sự thật.

Sự thật là học viên cai nghiện trốn trại, và nhà báo thì bốc phét kinh tởm!

CẦN HIỂU CHO ĐÚNG VỀ TỰ DO BÁO CHÍ

Cần hiểu cho đúng về "Tự do báo chí"


Tiếp cận từ góc độ nào thì tự do báo chí, tự do ngôn luận cũng không đồng nghĩa với việc nhà báo dẫn nguồn tin thiếu chính xác, bịa đặt ra câu chuyện hay xào xáo, sao chép thông tin của báo khác.

Thời gian gần đây, việc một số tờ báo đăng tải thông tin sai sự thật ảnh hưởng tới vai trò, uy tín của giới báo chí trong xã hội, đã bị cơ quan chức năng xử lý nghiêm khắc. Tuy nhiên, có người lại đặt hiện tượng này trong quan hệ với cái gọi là tự do ngôn luận. Vậy trên thực tế, sự thật có đúng như họ bao biện?

Tháng 8-2014, Bộ Thông tin và Truyền thông đã xử phạt hành chính 6 tờ báo, trang thông tin điện tử vì đăng tải thông tin sai sự thật, không trích dẫn nguyên văn, nguồn tin chính thức gây ảnh hưởng xấu đến dư luận xã hội. Trong khi việc xử phạt nhận được sự hoan nghênh, đồng tình của đông đảo bạn đọc, thì có người lại cho rằng án phạt này ảnh hưởng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, thậm chí cho rằng, các sai phạm kể trên là loại lỗi mà báo chí truyền thông hiện đại không thể tránh khỏi, cần được thông cảm! 

Các trang BBC, Dannews cũng thể hiện quan điểm tương tự qua cách đặt nhan đề cho mấy bài báo có liên quan tới sự kiện mà họ đăng tải. Không khó nhận ra đây chỉ là thứ lý lẽ bao biện cho hành vi bịa đặt, dựng chuyện (fabricate) của một số người được gọi là "nhà báo" ở Việt Nam hiện nay.

Tiếp cận từ bất cứ góc độ nào thì tự do báo chí, tự do ngôn luận cũng không đồng nghĩa với việc nhà báo dẫn nguồn tin thiếu chính xác, bịa đặt ra câu chuyện hay xào xáo, sao chép thông tin của các tờ báo khác. 

Trong các nền báo chí tiến bộ trên thế giới, việc dựng chuyện (fabricate) và đạo bài (plagiarism) là hai lỗi lầm nghiêm trọng và không thể dung thứ. Vì thế, thường thì khi nhà báo nào có hành vi liên quan tới hai lỗi trên sẽ bị tòa soạn sa thải ngay lập tức. 

Ngoài ra, họ còn phải đối mặt với nhiều hệ lụy khác như: buộc xin lỗi công khai tới bạn đọc, trả lại giải thưởng báo chí mà mình từng nhận. Nghiêm trọng hơn, nếu bị cá nhân hoặc tổ chức nào khởi kiện vì hành vi dựng chuyện ảnh hưởng xấu tới danh dự của họ, thì nhà báo và tòa soạn sẽ phải hầu tòa, sẽ phải bồi thường những khoản tiền không nhỏ. Chưa kể sự nghiệp báo chí của người viết có thể vĩnh viễn bị chôn vùi, tên tuổi trở thành "tấm gương xấu" trong một khoảng thời gian dài. 

Ðiều này không hề là ngoại lệ ngay cả với nền báo chí Hoa Kỳ vốn có tiếng là ủng hộ các hành động "tự do quá trớn" và trên lý thuyết là quốc gia không có luật báo chí!

Theo tổng kết của polotico.com, journalism.about.com về danh sách 10 nhà báo tai tiếng vì "dựng chuyện", có tới ba người từng được đề cử hoặc được nhận giải Pulitzer - giải thưởng báo chí cao quý nhất của Mỹ. Những người này sau đó đã không thể tiếp tục công việc, thậm chí phải trả lại giải thưởng kèm lời xin lỗi công khai. 

Nhà báo được giải Pulitzer đầu tiên "dính chàm" là Louis Seibold. Năm 1921, Seibold thực hiện một phỏng vấn giả mạo với Tổng thống Mỹ Woodrow Wilson. Thời điểm đó, Woodrow Wilson rơi vào trạng thái hôn mê, Seibold không còn cách nào khác ngoài việc viết ra một bài phỏng vấn tưởng tượng với sự giúp đỡ của phu nhân tổng thống và một số người khác. Ðiều đó đã làm cho ông ta không tránh khỏi bia miệng của thế gian, ngay cả khi đã mất. 

Tiếp theo, là trường hợp nữ nhà báo Janet Cooke, người bị thu hồi giải thưởng Pulitzer được trao năm 1981 vì có thiên phóng sự "bịa đặt". Cooke viết một bài báo nhan đề Thế giới của Jimmy, tường thuật cuộc sống của lũ trẻ da mầu nghèo khổ giữa nạn buôn bán ma túy và đăng trên tờ Bưu điện (Post). 

Ðây là một bài báo cảm động, ngoại trừ việc tất cả những gì Cooke viết ra hoàn toàn dựa trên trí tưởng tượng. Thực tế, không có một đứa trẻ 8 tuổi nào có tên là Jimmy có cuộc sống như vậy dù sau đó có một vài người tìm cách bào chữa. Từ đó, Cooke bị coi là "một kẻ nói dối bệnh lý"! 

Trường hợp tai tiếng khác được nhắc đến là Jack Kelley, phóng viên nước ngoài kỳ cựu của tờ thời báo nổi tiếng Nước Mỹ ngày nay (USA Today) từng năm lần được đề cử giải Pulitzer. Năm 2004, ông bị chính đồng nghiệp cáo buộc ít nhất đã có hành vi bịa đặt trong 8 phóng sự của mình và "đạo bài viết" của vô số trang tin khác. 


Nhiều nhà báo còn cho rằng hàng trăm bài viết từ trước của Jack Kelley đều ít nhiều ăn cắp thông tin, có lời lẽ vu khống, bịa đặt? Nguy hiểm hơn, Jack Kelley vốn là phóng viên chiến trường đã lừa dối người đọc Mỹ về tình trạng ở các nước như Cuba, Parkistan, Afghanistan, Ai Cập, Nga, Nam Tư... 

Dù thanh minh không hề làm sai bất cứ điều gì hay có ăn cắp thông tin của người khác, dưới con mắt của nhiều đồng nghiệp, Jack Kelley vẫn là "kẻ đáng xấu hổ vì phản bội niềm tin của công chúng". 

Không có mặt trong danh sách tai tiếng trên, Narciso Contreras, phóng viên ảnh tự do từng đoạt giải Pulitzer cũng bị hãng AP ngừng hợp tác vì đã chỉnh sửa một vài chi tiết trong những bức ảnh chiến trường Syria của mình. Cho dù các chỉnh sửa này không ảnh hưởng nhiều tới nội dung những bức ảnh, hãng AP vẫn kiên quyết chấm dứt quan hệ về công việc với Contreras. Họ tuyên bố rằng: Uy tín của AP luôn được đặt lên cao nhất, mọi hành động vi phạm đạo đức báo chí (dù nhỏ nhất) đều không thể được chấp nhận. Trước đó, Contreras cũng đã phải lên tiếng xin lỗi vì hành động của mình và mong muốn nhận được sự tha thứ từ độc giả.

Ngay cả các tờ báo "lá cải" ở Mỹ vốn coi chuyện bịa đặt là phương thức sinh tồn để lôi kéo sự chú ý của độc giả cũng từng phải trả giá đắt cho các bài viết tưởng chừng vô thưởng, vô phạt. 

Tờ Hoàn cầu (Globe) từng hai lần phải ra hầu tòa và nộp phạt vì phóng viên Mike Barnie. Mike được biết đến là người chuyên xuyên tạc lời của người khác. Năm 1973, Hoàn cầu mất 40.000 USD sau khi Mike bị cáo buộc là đã phịa thêm lời vào các bài phỏng vấn. Năm 1991, phóng viên này tiếp tục đem lại rắc rối cho tòa soạn sau khi tự ý thêm thắt vào lời của một giáo sư thuộc Ðại học Havard. Mike Barnie đã viết rằng vị giáo sư thích phụ nữ châu Á vì người châu Á biết "phục tùng"; rút cuộc, Hoàn cầu phải đền 75.000 USD! 

Năm 2004, Carl Cameron làm cho tờ Fox News cũng bị bẽ mặt khi bịa ra chuyện Thượng nghị sĩ John Kerry là một "người mắc bệnh yêu bản thân thái quá khi thường xuyên chăm sóc da mặt, móng tay". Thực tế, John Kerry là một người ưa chải chuốt; tuy nhiên, những "câu nói" Cameron viện dẫn là của ông John Kerry lại không có bằng chứng! 

Việc tương tự cũng diễn ra với chính đối thủ của Kerry khi đó là Tổng thống đương nhiệm George Bush. Tập đoàn truyền thông CBS buộc phải xin lỗi George Bush sau màn dựng chuyện tai tiếng khi Dan Rather - phóng viên của CBS, "chế tạo" ra một bản ghi "giả". Theo nguồn tin dối trá đó, George Bush được cho là nhờ quan hệ gia đình với bang Texas nên đã "trốn" được việc tham gia chiến tranh Việt Nam. 

Ðây là một bài báo ác ý nhằm hạ thấp uy tín của Tổng thống Bush. Và các sai lầm ngớ ngẩn khi "chế tạo" bản thảo của Rather đã biến thành một trò cười và thảm họa báo chí, ảnh hưởng tới uy tín của CBS.

Vài năm lại đây, trước sự bùng nổ của mạng xã hội, nhiều tập đoàn truyền thông ở Mỹ cũng nhanh chóng "thiết quân luật" đối với phóng viên dưới quyền khi họ sử dụng hay hoạt động trên website cá nhân, blog, facebook, twitter,... 

Mỗi một dòng tin nhắn hay nguồn tin xuất hiện trên các trang cá nhân của nhà báo đều đồng nghĩa với việc anh ta phát ngôn thay cho tờ báo nên phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về các câu chữ, đoạn video, bức ảnh được đăng tải. 

Năm 2010, tờ Bưu điện Washington tuyên bố đình chỉ công việc của bình luận viên bóng bầu dục nổi tiếng Mike Wise sau phát ngôn "đùa cợt" của ông trên twitter. Số là bình luận viên này đưa ra trên trang cá nhân thông báo: Tiền vệ Ben Roethlisberger của đội Pittsburgh Steelers chỉ bị đình chỉ năm trận đấu tại NFL (giải bóng bầu dục nhà nghề Mỹ) vì hành vi sai trái thay vì sáu như công bố của ban tổ chức giải. 

Gần như ngay sau đó, Mike Wise đã xóa bình luận và xin lỗi vì trò đùa của mình. Nhưng vì quá trình chia sẻ trên twitter diễn ra quá nhanh, tin tức lập tức tới lãnh đạo Bưu điện Washington. Họ yêu cầu Mike Wise xin lỗi công khai và bị đình chỉ công việc trong một tháng. Nhưng mọi việc chưa dừng lại, nhiều phản hồi của độc giả mong muốn Wise phải bị đuổi việc. Thậm chí, một vài bình luận rất gay gắt còn cho rằng nếu Bưu điện Washington không đuổi Mike thì không còn là một tờ báo đáng tin nữa!

Từ các sự kiện xảy ra trong báo chí Mỹ, có lẽ một số người tại Việt Nam nên định nghĩa lại hai chữ "tự do" mà họ đang nhầm tưởng. 

Tự do báo chí, tự do ngôn luận tại bất kỳ quốc gia, dù tiến bộ đến mức nào trên thế giới cũng phải dựa trên nền tảng của sự trung thực, tôn trọng sự thật. Cơ sở cho sự tồn tại và phát triển của báo chí chính là sự thật. Nhà báo là người làm việc để bảo vệ, phụng sự cho chân lý ấy. Cho nên, thật ngạc nhiên khi có người chống chế, bao biện cho hành động đạo bài, chế bài, xuyên tạc, bịa đặt, dựng chuyện là xuất phát từ sự thiếu hiểu biết hay chưa thể kiểm chứng thông tin! Nói thế nào thì các hành động đó đều chung một bản chất, là dối trá. 

Ðáng tiếc, nếu ở nhiều nước phương Tây, cụ thể là ở Mỹ, người phát hiện hành vi đạo văn, bịa đặt lại chính là các nhà báo, thậm chí trong đó có người là đồng nghiệp của người đạo văn, dựng chuyện, thì ở Việt Nam, trong vài vụ việc mới đây, dường như người trong cuộc lại dửng dưng trước hành vi đăng tin sai sự thật? 

Sự việc chỉ trở nên rõ ràng khi dư luận phân tích, làm sáng tỏ tính chất giả mạo của bức thư. Ðến hiện tại, các cá nhân liên quan trực tiếp tới việc đăng tải bức thư trên vẫn im lặng, không có bất kỳ lời xin lỗi trước độc giả, cũng chưa có thông báo kỷ luật chính thức với những tác giả dựng chuyện? Cung cách làm việc như vậy không thể tồn tại trong một nền báo chí chuyên nghiệp. 

Dù chưa thể kết luận về xu hướng báo chí với các tác giả hành nghề bằng cách bịa chuyện, ăn cắp thông tin trên mạng đang giữ vai trò chi phối một số địa chỉ báo chí thì các sự kiện - hiện tượng tiêu cực trong báo chí gần đây cũng là sự cảnh báo khi mỗi nhà báo xem nhẹ vai trò xã hội - nghề nghiệp của mình, và xã hội lơi lỏng vai trò của luật pháp, thiếu hình thức kỷ luật, cơ chế xử phạt nghiêm khắc, cụ thể với báo chí.

Theo Trần Việt Quang - Báo Nhân dân
(Tiêu đề do Infonet đặt lại)