HÌNH BỎNG MẮT CỦA MINH THƯ "GÁI NHẢY"

02:12 |
Hình nóng bỏng mắt của Minh Thư 'Gái nhảy'

Theo Dương Di/Vietnamnet 


Dân Trí - Sau khi chia tay người chồng kém 6 tuổi và khoảng thời gian khó khăn trên đất Mỹ, nữ diễn viên Minh Thư vẫn giữ được tinh thần lạc quan và nhan sắc đáng ngưỡng mộ.

Diễn viên Minh Thư nổi danh từ sau vai Hạnh trong bộ phim “Gái nhảy. Hình tượng một cô gái khôn ngoan, sành đời nhưng cũng thật đáng thương đã đưa tên tuổi của cô đến gần hơn với khán giả.

Sau đó, tuy đều đặn tham gia những dự án phim lớn chiếu Tết như: Lấy vợ Sài Gòn, Chuông reo là bắn… và hàng loạt những dự án phim truyền hình nhưng những dự án này đều không thành công như mong đợi.

Năm 2013, nữ diễn viên bất ngờ cùng con gái sang Mỹ du học. Cô mong muốn được học hỏi, trau dồi kiến thức về nghệ thuật và tạo điều kiện tốt nhất cho sự phát triển của con gái.

Những ngày đầu tiên trên đất Mỹ của Minh Thư không hề dễ dàng.

Nữ diễn viên cũng đã chia tay với người chồng kém 6 tuổi

Chia sẻ với VietNamNet, cô cho biết: “Khi ở Việt Nam, tôi sống sung sướng, ban ngày có tài xế đón đưa, có người phục vụ. Từ gội đầu, làm tóc đều ra tiệm, một tuần mát xa mấy lần nhưng qua bên này phải tự tay làm hết mọi việc nên cảm thấy rất khó khăn. Thời gian đầu, tôi cứ gọi cho bạn bè là lại khóc, rất nhiều lần tôi muốn bỏ hết tất cả để về Việt Nam nhưng sau tôi nghĩ mình cần phải học cách chấp nhận".

Hiện tại, nữ diễn viên đã thông thạo việc giao tiếp và dần bắt kịp với cuộc sống nơi đất khách. Sau khi tốt nghiệp ngành ngôn ngữ, cô sẽ tiếp tục học thêm về nghệ thuật.

Trong chuyện tình cảm, Minh Thư được nhiều người đàn ông ngỏ ý muốn quan tâm, chăm sóc, nhưng cô vẫn chưa tìm được người phù hợp để tính chuyện lâu dài. Bản thân cô cũng không đặt nặng chuyện tình cảm, vì cuộc sống tại Mỹ chưa thực sự ổn định.

Lần này trở về Việt Nam, cô dự định sản xuất một số sản phẩm âm nhạc cùng với những người đồng nghiệp thân thiết. Nữ diễn viên bày tỏ cô khá lo lắng nhưng sẽ nỗ lực hết sức mình để có thể được ghi nhận.







Read more…

ĐỪNG DỒN NHAU TỚI BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG

16:48 |
Đừng dồn nhau tới bước đường cùng

Thanh Niên Online

Dư luận phẫn nộ vụ con dâu kiện bố mẹ chồng và hai ông bà cụ phải rời toà trên xe cứu thương. Tại sao những người thân cứ phải giải quyết chuyện nhà ở toà án? Tại sao chúng ta cứ muốn dồn nhau tới đường cùng?

Đọc loạt bài báo về vụ việc con dâu kiện mẹ chồng ở Hà Tĩnh và người mẹ tội nghiệp phải rời phiên toà trên xe cấp cứu mà đau lòng quá. Chẳng ai muốn thấy cảnh mẹ con, anh chị, bà con thân thiết láng giềng lại đứng ra tố nhau trước toà cả. Ấy vậy mà những cảnh tượng đó vẫn diễn ra, chỉ vì xâu xé nhau một chút quyền lợi vật chất.

Tôi không khỏi xót thương tình cảnh hai cụ già gần đất xa trời lại phải bị bế ra hầu toà trong tình trạng sức khoẻ yếu và rời toà trên xe cứu thương. Ai kiện họ? Chính là người con dâu của họ. Kiện vì điều gì? Cô con dâu muốn bán căn nhà mà hai vợ chồng cô đã mua trước đó, nhưng nay anh chồng vắn số mất đi. Hai cụ già bố mẹ anh chồng không cho. Thế là cô đâm đơn kiện.

Theo Điều 675 và Điều 676 Luật Dân sự thì phần tài sản chung của cả hai vợ chồng trong quá trình hôn nhân mà có, khi một trong hai người mất đi, cụ thể trong trường hợp này là anh chồng mất đi, thì được chia đều cho những người được thừa kế ở hàng thứ nhất là bố mẹ ruột, vợ và con. Như vậy, bố mẹ anh này được hưởng một nửa số tài sản thuộc về anh, tức một phần tư giá trị căn nhà. Dựa trên điều đó, họ không cho chị này bán đi và muốn dùng ngôi nhà làm nơi thờ tự cho con trai đã mất của mình.

Tuy nhiên, thông qua sự chia sẻ của người vợ trên mạng xã hội thì anh con trai của hai cụ mất đi trong sự khó nghèo, túng thiếu vì bệnh tật và thói cờ bạc của anh. Được biết, anh là một người mắc bệnh trước khi cưới vợ. Sau khi cưới vợ, anh sa đà vào cờ bạc, rượu chè, nhiều lần bị công ty khiển trách, chuyển công việc, thu nhập rất thấp và mượn nợ khắp nơi. Chị còn cho biết, sau khi mất đi, anh để lại số nợ ngân hàng lên tới 800 triệu đồng. Bản thân chị phải sống đời goá bụa suốt 5 năm trời để nuôi con, trả số nợ cho chồng và giờ chị muốn bán căn nhà để cùng con mình thoát khỏi cảnh nợ nần khi mà chị chỉ mới 29 tuổi đời.

Đừng vội trách cô con dâu bạc tình kiện bố mẹ chồng ra toà mà hãy thử hỏi bố mẹ chồng đã làm gì để đến nỗi cô con dâu phải kiện ra toà dù đã ngót nghét 80 tuổi rồi? “Già néo đứt dây, chó cùng dứt dậu”. Chẳng ai muốn phải đâm đơn kiện cáo ở toà, nên xin hãy mở lòng ra, đừng dồn nhau tới bước đường cùng.

Cuộc đời, ai cũng có cho mình một hoàn cảnh để biện minh. Nhưng xót xa cho tấm thân già giữa chốn công đường một thì lại xót xa cho cảnh mẹ goá con côi gấp mười lần. Gì thì gì, anh đã là người khuất núi, thờ tự, tưởng nhớ hay không là ở tấm lòng. Còn vợ anh, con anh, là những mảnh đời đang oằn mình để trả những món nợ của anh nhưng sao không ai đoái hoài tới?

Tôi cam đoan rằng, nỗi đau hay sự thiếu thốn tình cảm của một người mẹ mất đi đứa con không thể nào to lớn bằng hai nỗi đau mất chồng – mất cha mà một goá phụ và một đứa trẻ phải gánh suốt quãng đời quá dài còn lại. Báo chí chỉ khai thác góc cạnh hút khách của nó là sự vô tâm, bất hiếu của cô con dâu để câu kéo độc giả nhưng được mấy ai đứng ở góc nhìn của người phụ nữ goá bụa dưới một số nợ oằn vai không?

Cả xã hội ta luôn đặt người phụ nữ cùng những giá trị giáo điều với lễ giáo gia phong, tam tòng tứ đức mà quên mất rằng họ cũng là những con người, họ cũng có cuộc sống riêng của chính họ. Người chồng đã vì bệnh tật mà qua đời, họ thành vợ goá, trẻ nhỏ thành con côi. Với số nợ oằn lưng phải gánh từ người chồng quá cố, tại sao gia đình chồng không mở lòng mình ra để chị có thể bán căn nhà đó đi mà trả nợ, cho đứa trẻ lớn lên được tươm tất đàng hoàng chứ không phải trong tâm thế là kẻ đối đầu với số nợ mà bố nó đã gây ra?

Một gian nhà không thể chứa hết tình yêu của những thành viên gia đình, một phần thừa kế nhỏ không thể dựng xây nên hình ảnh đẹp đẽ trong lòng con trẻ. Xin hãy đừng vì một chút vật chất nhỏ nhoi mà chĩa những mũi dùi cay nghiệt về một goá phụ đã thờ chồng nuôi con suốt 5 năm trời giữa tuổi xuân phơi phới. Đừng vì một phần thừa kế nhỏ mà đưa hai cụ già đến bên bờ vực của sự sống còn, đừng vì một chút lợi ích nhỏ nhoi mà làm méo mó góc nhìn và lòng thương yêu của trẻ nhỏ đối với gia đình.

Chắc chắn rằng trong chúng ta không ai vui vẻ gì khi phải lớn lên giữ sự thiếu thốn tình thương của cha hoặc mẹ, cũng chẳng mấy ai vui vẻ gì khi giữa dòng tộc họ hàng lại có những sự khinh ghét chỉ vì một chút lợi ích vật chất nhỏ nhoi. Và cả xã hội sẽ càng không thể tiến lên nếu hết lần này đến lần khác dư luận luôn chỉ nghe ngóng và dậy sóng bằng một lỗ tai.

Hãy cởi mở, hãy lắng nghe và chia sẻ. Ai cũng có những hoàn cảnh, ai cũng có những số phận của riêng mình. Đừng vội trách cô con dâu bạc tình kiện bố mẹ chồng ra toà mà hãy thử hỏi bố mẹ chồng đã làm gì để đến nỗi cô con dâu phải kiện ra toà dù đã ngót nghét 80 tuổi rồi? “Già néo đứt dây, chó cùng dứt dậu”. Chẳng ai muốn phải đâm đơn kiện cáo ở toà, nên xin hãy mở lòng ra, đừng dồn nhau tới bước đường cùng.

Hà Đạt

Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, một công nhân đang lao động tại TP.HCM.
Read more…

ƯỚT HỆT CẠ QUÂN

19:45 |
Đọc báo, lại nhớ chiện ngày xưa

He he,

Bữa nay, đọc báo, thấy báo thông báo, rằng Mẽo đã hết mẹ nó bom, anh Cẩm lại nhớ đến chiện ngày xưa, chết hết cả cười!...

Ngày ngảy, Mẽo cũng mang bom ném ra miền Bắc mình nhiều lắm, suốt ngày ùng oàng, kinh hãi lắm!...

Dưng mờ ngày ngảy, thì Mẽo chưa hết bom, mà là sắp hết mẹ nó máy bay để ném bom (thấy báo mình bảo thế he he!)...

Là vì ở miền Bắc, khắp nơi, chỗ nào quân ta cũng giăng đầy các trận địa tên lửa - tầu bay Mẽo mờ bay đến, là ta he he... phụt liền - Mẽo cũng kinh hãi lắm...

Bữa nọ, có cô gái nọ, chả may đi ngang qua trận địa tên lửa của ta, thì vừa lúc máy bay Mẽo mò tới...

Mẽo ném bom ùng ùng oàng oàng, còn ta thì phụt phụt phụt liên tiếp, kinh lắm, cô nào đi qua cũng phải thấy... kinh!
...

Đến lúc "mặt trận bình yên", cô gái í đến chỗ bộ đội chơi, dồi bàng hoàng kể lại, giọng đầy hờn dỗi:

- Em vừa trông thậy, thi cạc anh đạ ngọng lên, mờ em chưa kịp năm xuộng, thi cạc anh đạ phụt, mần em ượt hệt cạ quân!...

Bộ đội ta, bữa đó, được trận cười sướng âm hết cả ỉ!

Chiến tranh, có những lúc vui kinh hoàng!

Há há há!

---

Ps: "Em vừa trông thấy (tên lửa), thì các anh đã ngỏng lên, mờ em chưa kịp nằm xuống, thì các anh đã phụt, mần em ướt hết cả quần!" - ấy là vì khi máy bay Mẽo đến ném bom, bộ đội ta liền phụt tên lửa, mần cho cô í phải vội vàng nằm... đại vào một vũng nước - ướt hết cả quần!

Sau đó, bộ đội có mang cho cô í cái quần nào khác, mấy cái, to hay nhỏ..., để thay hông, thay ở đâu? Mới cả sau vụ đó, về nhà, thì cô í có hết... kinh hông?... - cái nầy thì anh Cẩm hoàn toàn hông biết, cũng hông thấy báo nào thông báo!

Nguồn: Tuấn Như To
Read more…

Trần Đăng Khoa: PHỤ NỮ NHÌN KIỂU GÌ CŨNG ĐẸP

08:11 |
Trần Đăng Khoa tán gái kinh phết!

Đây là bài của lão ấy, đăng đã lâu nhưng vẫn hay vl. 

Xin giới thiệu với các bạn.

Nhiều lúc, tôi cứ lẩn thẩn nghĩ, giả sử trên thế giới này không có phụ nữ thì sao? Sẽ chẳng ra làm sao cả. Đàn ông sẽ thành hùm beo và trái đất thì hoang lạnh vì không có sự sống.

Chẳng phải ngẫu nhiên mà đàn ông trên cả hành tinh này đều sùng kính phụ nữ. Họ dồn hết chị em về một phe, và đặt tên là Phái Đẹp.

Quả thật, phụ nữ rất đẹp. Tôi cũng đã đi nhiều, tiếp xúc cũng nhiều. Nhưng tôi chưa thấy một người phụ nữ nào xấu.

Tất nhiên, vẻ đẹp của họ cũng phụ thuộc một phần vào mắt người ngắm. Có người nhìn đằng trước đẹp. Có người nhìn đằng sau đẹp. Có người lại phải lùi ra thật xa, thậm chí phải nhắm tịt cả hai mắt lại thì ta mới “nhìn” thấy được vẻ đẹp của họ.

Chính họ đã góp phần cân bằng sinh thái trái đất. Và trong mỗi gia đình, họ như cái điều hoà nhiệt độ. Tất nhiên, điều khiển cái điều hoà đặc biệt này, tốt nhất nên là đàn ông, là chính đức ông chồng, chứ để lão hàng xóm điều khiển thì nguy hiểm lắm.

Tuy nhiên, điều khiển thế nào lại là cả một nghệ thuật tinh xảo. Tôi sẽ bàn vào một dịp khác.

Tôi nghĩ rằng, giới mày râu chúng ta có thể tính cách khác nhau, đời sống khác nhau, số phận cũng khác nhau. Nhưng chúng ta vẫn có một điểm chung: Đều là con của hai bà mẹ. Một bà mẹ đẻ ra ta, vất vả vì ta, và một bà mẹ chẳng có họ hàng gì với ta cả. Đó chính là bà mẹ vợ.

Trong hai bà mẹ ấy, xem ra bà mẹ vợ lại thiệt thòi hơn. Người phát hiện ra điều này chính là nhà văn Thanh Tịnh. Bác Thanh Tịnh luôn có những nhận xét rất hóm hỉnh và bất ngờ.

Có lần, tôi mời bác đi ăn phở. Bác bảo: “Thôi, tớ già rồi, còn ăn gì nữa!”. Tôi rất ngạc nhiên. Phở là món ăn thông dụng, cổ truyền, dành cho tất cả mọi người, chứ đâu có cấm các cụ già. Bác Tịnh bảo: “Đi ra ngoài, tớ buồn lắm. Cậu cứ nhìn kia kìa. Trẻ con đi từng đàn. Trai gái đi từng đôi. Còn người già đi từng chiếc một”.

Rồi bác hỏi: “Vào quán phở, tớ đố cậu, nhìn những người ăn, làm sao có thể biết được mối quan hệ của họ. Ai là vợ chồng? Ai là bồ bịch? Ai đang yêu nhau?”. Tôi bảo: “Phải nhìn vào mắt họ!”.

“Cậu đúng là thằng dở hơi. Nếu cần ngắm nhau thì ngắm ở chỗ khác. Ai lại đưa nhau vào quán phở mà ngắm – Bác Tịnh cười. Rồi bác giảng giải – Muốn biết chính xác mối quan hệ của họ, phải nhìn lúc họ trả tiền. Đàn ông trả tiền thì dứt khoát họ là bồ bịch hoặc đang yêu. Đàn bà trả tiền thì chắc chắn vợ chồng. Hai bên tranh nhau trả thì chỉ là bạn bè thôi!”.

Rồi bác bảo: “Con gái mình hoá ra là con người ta cậu ạ. Đến lúc nó lấy chồng thì mình mất con. Đến lúc nó có con thì mình mất nốt vợ. Vì lúc ấy, vợ mình lại phải chăm nuôi cháu ngoại. Cháu bà nội, tội bà ngoại”.

Quả đúng là như vậy. Mới hay, bà mẹ vợ khổ thật. Cả một đời ki cóp, bòn nhặt, rồi xây đắp hai chục năm, thậm chí hơn hai mươi năm ròng mới xong được một công trình vĩ đại. Đó chính là toà nhan sắc – Cô con gái rượu của mình.

Tôi có cảm giác bà cụ phải lọc từ bao nhiêu ánh trăng non để làm nên màu da trắng mịn, mát mẻ của cô con gái, phải chắt từ hàng triệu sắc hoa mới tạo thành làn môi tơ nõn của con gái. Rồi lại phải lấy cả tuổi thanh xuân của mình để chuốt nên sự duyên dáng, hấp dẫn và vẻ đẹp huyền bí của của con.

Bao nhiêu là công nênh. Vậy rồi đùng cái, một thằng cha ất ơ, lạ hoắc, chẳng có họ hàng, quen biết gì với mình, thế rồi nó đến, nó rước đi mất. Kèm theo cô con gái, còn thêm bao nhiêu “phụ tùng” đi theo: Xe máy, vòng bạc, nhẫn vàng. Có khi còn có cả ô tô, nhà lầu….

Một đống của nả! Ối giời đất ơi! Rõ thật là mở cửa rước trộm vào nhà!. Đúng là một vụ mất trộm ngoạn mục. Mà thằng trộm này lạ lắm. Pháp luật ủng hộ. Công an vỗ tay hoan hô. Bà mẹ còn sung sướng âm ỉ vì mình đã lo được cho con vu quy trọn vẹn. Thực ra, đấy là vụ mất trộm tưng bừng và ngoạn mục. Đã thiệt đơn lại thiệt kép.

——-
Read more…

SỰ ĐỐN MẠT CỦA MỘT PHÓNG VIÊN

01:03 |

Khoai@


Bệnh viện đã trả về, biết vợ mình không thể cứu được, gã lưu manh lập mưu, gài bẫy để làm tiền ông bác sĩ tội nghiệp. Nhưng kẻ đểu giả hơn gã lưu manh kia lại là tay phóng viên của báo Người Lao Động.

Dưới đây là nỗi bức xúc của anh Quảng về câu chuyện này:


Đầu tiên, anh chị đọc báo đã, nó đây:


Chúng đang lu loa về 1 sự thất đức của 1 anh bác sĩ về hiu mở phòng khám tư, nhưng đọc chính những gì chúng đăng, tôi hiểu anh bác sĩ đang là nạn nhân của lũ mất hoàn toàn nhân-tính.

Tôi trích báo :

"...chị phải điều trị tại Bệnh viện (BV) Đa khoa tỉnh Bình Dương vì nghi rối loạn tiền đình. Do thiếu tiền nên vài hôm, chồng chị là anh Trần Thanh Tuấn (41 tuổi, công nhân) phải cho vợ “trốn viện” về nhà trọ. ...

Tôi lại trích: "BS Hòe đã gọi taxi, đưa 500.000 đồng cho anh Tuấn làm chi phí chở vợ đến BV Đa khoa tỉnh Bình Dương. Tại đây, các BS khẳng định “bệnh nhân không thể cứu được nữa” và “có một khối u trong não”!.

Tôi thì khẳng định, khi trốn viện, anh chồng đã biết chị bị U não không thể cứu.

Và anh chồng không có tiền chi trả viện. Thế nhưng, anh lại đưa chị vào phòng mạch tư để khám với chi phí đắt hơn và với 1 bệnh u não mà y học bó tay, ngay cả với viện công hiện đại.

Rõ ràng, khi đưa vợ vào, anh chồng đã có ý đồ gian manh, quả nhiên, anh đã lấy cái chết-không-thể cứu của chị vợ làm món hàng để tống tiền anh bác sĩ về hưu tội nghiệp, người hoàn toàn ko biết gì về khối u trước đó và cũng không có lỗi khi nhà chị kia nghèo và bị u não.

Nếu khẳng định lỗi của anh Bác Sĩ, thì việc đầu tiên là anh chồng phải yêu cầu khám nghiệm tử thi. nhưng không, anh chồng đưa vợ về và lúc đó anh chồng mới giở thủ đoạn đòi 4,5 triệu, và khi thấy dễ ăn, anh ta đòi thêm 18 triệu và tôi tin là hơn nữa.

Anh bác sĩ đã hỗ trợ tiền mua áo quan nhưng không thể chịu hơn, anh đã phải báo công an về hành vi tống tiền của anh chàng thất đức kia. Anh bác sĩ không hề gài bắt ai cả, anh chỉ tự vệ trước 1 hành vi tống tiền rõ ràng.

Và lũ kền kền, khi đánh hơn ra mùi xác thối, đã lao vào rỉa.

Cứ có xác chết là có chân lí trong tay? 

Tôi không nghĩ thế.

Và đây là lời bình của BS Võ Xuân Sơn trên trang của anh Quảng.

Xuân Sơn Võ Thông tin ban đầu từ phía y tế: Bệnh nhân này đã nằm viện tại khoa Nội 3 (khoa Nội Thần kinh) bệnh viện Bình Dương (sau đó trốn viện như báo NLĐ đăng). Khi b ệnh nhân trở lại bệnh viện Bình Dương ngày 11-04-2015 , gia đình đã biết là bệnh nhân bị u não. Hình ảnh CTSCan não của bệnh nhân này mà tôi xem được cho thấy một khối u não rất lớn ở vùng đính và chẩm bên phải, não xung quanh phù nhiều, đường giữa di lệch mạnh sang trái (dấu hiệu rất nặng). Ngoài ra, khu vực dưới lều (tiểu não) có phù nề nhiều, thân não cũng bị đẩy lệch sang trái, dấu hiệu cực kì nặng. Hình ảnh cho thấy bệnh diễn biến khá lâu, cho dù đó là loại ác tính nhất (phát triển nhanh nhất) thì cũng phải mất vài tháng mới có kích thước cỡ như vậy.

***************************
Sợ thằng nhà báo xóa mất, nên Tre Làng dán mẹ nó vào đây, nguyên văn luôn cho anh em đọc:

Bệnh nhân tử vong, bác sĩ “gài bắt” người nhà!

Bệnh nhân chết sau khi rời khỏi phòng khám tư, người nhà nghi ngờ bị sốc thuốc, sốc nước biển nên yêu cầu bác sĩ lo trọn tiền ma chay. Sau khi đồng ý, bác sĩ âm thầm báo công an.

Chị Nguyễn Thị Bích Chi (38 tuổi; quê Trà Vinh; tạm trú phường Hòa Lợi, thị xã Bến Cát, tỉnh Bình Dương) mất đã 3 ngày nay. Theo cáo phó, lẽ ra 7 giờ ngày 14-4, chị đã được đưa đi an táng. Tuy nhiên, việc này bị dừng đột ngột vì chồng chị và một số người nhà phải trình diện cơ quan công an để cung cấp lời khai liên quan đến hành vi lấy tiền tại phòng khám nội tổng hợp của bác sĩ (BS) Vũ Đình Hòe ở phường Hòa Lợi.

Hứa cho tiền ma chay rồi báo công an

Tới đám tang, nhiều người rơi nước mắt trước cảnh chị Chi ra đi đột ngột để lại 3 đứa con, trong đó nhỏ nhất chỉ mới 2 tuổi. Người dự đám tang kể chị Chi và chồng từ miền Tây lên Bình Dương làm thuê gần 20 năm nay mà chưa cất được nhà. Khi chị chết, không có chỗ đặt hòm nên phải mượn nhờ nhà người bà con ở phường Hòa Lợi để tổ chức tang lễ.

Theo người thân của chị Chi, cách đây chưa lâu, chị phải điều trị tại Bệnh viện (BV) Đa khoa tỉnh Bình Dương vì nghi rối loạn tiền đình. Do thiếu tiền nên vài hôm, chồng chị là anh Trần Thanh Tuấn (41 tuổi, công nhân) phải cho vợ “trốn viện” về nhà trọ. Sáng 11-4, chị Chi trở mệt nên được anh Tuấn đưa đến phòng khám của BS Vũ Đình Hòe. Sau đó, anh Tuấn đi làm.

Lúc anh Tuấn đến phòng khám đón vợ thì thấy chị Chi yếu dần, nôn ói, tiểu trên giường rồi bất tỉnh. BS Hòe đã gọi taxi, đưa 500.000 đồng cho anh Tuấn làm chi phí chở vợ đến BV Đa khoa tỉnh Bình Dương. Tại đây, các BS khẳng định “bệnh nhân không thể cứu được nữa” và “có một khối u trong não”!

Sau khi đưa chị Chi về lo mai táng, do nghi ngờ cái chết của chị có liên quan đến phòng khám của BS Hòe nên gia đình đã đến yêu cầu hỗ trợ tiền để lo đám tang. Theo người nhà, ban đầu, BS Hòe đưa 4,5 triệu đồng. Tuy nhiên, do phía trại hòm đòi chi phí khoảng 18 triệu đồng nên gia đình lại đến phòng khám trả 4,5 triệu đồng cho ông Hòe và nhờ hỗ trợ số tiền lớn hơn. BS Hòe đồng ý và hẹn 15 giờ ngày 13-4, đến phòng khám nhận tiền. Đúng hẹn, anh Tuấn và một người thân đến nhưng vừa nhận tiền thì công an phường ập vào “mời về trụ sở làm việc”.

Trao đổi với phóng viên Báo Người Lao Động về lý do yêu cầu BS Hòe đưa tiền, anh Tuấn cho rằng phòng khám của BS Hòe có lỗi là tiêm thuốc và vô nước biển trong lúc vợ anh chưa ăn uống gì nên bị “sốc”. Tuy nhiên, anh Tuấn cũng nói: “Không phải tôi muốn bồi thường. Tôi chỉ muốn BS phụ giúp gia đình thôi. Tôi xin BS vì tôi còn có con nhỏ”.

“Kẹt quá nên đồng ý”

Ngày 14-4, ngoài người nhà của chị Chi, BS Hòe cũng phải làm việc vớiđiều tra viên tại trụ sở Công phường Hòa Lợi. Vụ việc có tính chất phức tạp nên thượng tá Nguyễn Văn Hùng, Phó trưởng Công an thị xã Bến Cát, phải về phường Hòa Lợi trực tiếp chỉ đạo giải quyết.

Trao đổi với phóng viên tại trụ sở công an, BS Hòe xác nhận có khám cho chị Chi và thấy nạn nhân bị nôn ói, đau đầu dữ dội. Tuy nhiên, vị BS đã về hưu này cho rằng lúc đó mình “khám không kỹ” vì bận phải “đi nhậu”. BS Hòe khẳng định mình không hề tiêm thuốc hay truyền nước biển cho bệnh nhân Chi. Khi phóng viên hỏi nếu không có lỗi tại sao đưa 500.000 đồng, sau đó lại đưa 4,5 triệu đồng cho người nhà chị Chi thì BS Hòe khẳng định mình chỉ đưa vài trăm ngàn đồng để bệnh nhân đi taxi đến BV, ngoài ra không có việc đưa 4,5 triệu đồng.

Về việc báo công an, BS Hòe kể: “Hôm đó, nó (người nhà chị Chi - PV) nói với tôi là trước mắt phải hỗ trợ đám tang. Tôi hỏi là hỗ trợ bao nhiêu thì nó nói là khoảng 20-30 triệu đồng. Lúc đó, kẹt quá mình không biết làm sao nên mới đồng ý, sau đó thì báo công an”. Khi được hỏi mục đích báo công an, ông Hòe nói: “Để bắt nó vì tôi đâu có làm gì mà nó tống tiền”.

Khi được hỏi người nhà chị Chi hăm dọa, tống tiền như thế nào, ông Hòe chỉ bảo: “Nói chung họ không có la lối nhưng hăm dọa rằng tôi sẽ đưa anh ra pháp y, rằng anh chích làm chết giữa đường, giờ anh nói vậy là không có trách nhiệm. Nói chung họ đưa mình vào thế khó”.

Khi phóng viên đề cập đến chuyện chị Chi mất, 3 đứa con bơ vơ trong cảnh nghèo và đặt vấn đề với BS rằng trước khi quyết định báo công an thì ông có khuyên nhủ gia đình hay hù để họ không đòi thêm tiền, ông Hòe bảo: “Tôi không nói gì hết”!

Nhận 30 triệu đồng, không khiếu nại

Từ sáng đến chiều 14-4, nhiều cơ quan báo chí có mặt tại Công an phường Hòa Lợi để theo dõi diễn tiến vụ việc. Rốt cuộc, lãnh đạo Công an thị xã Bến Cát cho biết hôm 13-4, công an phường chỉ mời người nhà chị Chi về trụ sở để làm rõ sự việc chứ không hề bắt bớ. Hiện phía gia đình chị Chi và BS Hòe đã thương lượng, hòa giải xong. Do gia đình không muốn khám nghiệm tử thi chị Chi nên cơ quan điều tra không thực hiện.

Trao đổi với báo chí, anh Trần Thanh Tuấn xác nhận đã chấp thuận hòa giải để nhận 30 triệu đồng từ ông Hòe và phải ký vào đơn “không yêu cầu giải quyết vụ việc”. Nội dung đơn này có đoạn: “Chúng tôi xin chịu trách nhiệm trước pháp luật, không đổ lỗi cho BS Hòe và không thắc mắc khiếu nại về sau”. Tuy nhiên, anh Tuấn cũng thừa nhận với phóng viên để được trao tiền, mình phải cam kết theo ý của BS Hòe.

Như Phú/NLĐ
Read more…

HÃY ĐẶT LÒNG TỐT CỦA MÌNH VÀO ĐÂY

03:54 |

Khoai@


Đau lòng cảnh Mẹ già nhốt con gái vào lồng sắt, cháu ngoại sinh ra do bị hãm hiếp phải lẻ loi trong trại trẻ mồ côi

Dù đã chứng kiến nhiều mảnh đời bất hạnh nhưng hoàn cảnh của bà làm mình ko cầm được nước mắt. Thương cho bà cụ tuổi già sức yếu một đời cực khổ, còn gánh thêm cô con gái điên dại. Căm thù gã đàn ông nào xấu xa, đến người bị tâm thần còn ko tha. 

******************************

Chính tay nhốt đứa con gái điên dại trong lồng sắt. Đứa cháu ngoại sinh ra do bị hãm hiếp cũng đành phải gửi vào trại trẻ mồ côi nuôi dưỡng. Đau lòng lắm, nhưng bà cũng không còn sự lựa chọn nào khác, khi mà giờ đây, đến bản thân, bà cũng chẳng thể tự lo được nữa.

Vượt qua một đoạn đường ngoằn nghèo, bụi bặm, chúng tôi mới đến được một ngôi nhà nhỏ tuềnh toàng cũ kĩ. Vừa bước vào cổng thì bất ngờ trong nhà phát ra tiếng đập phá loảng xoảng và những tiếng gào thét man dại. Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng tôi vẫn không khỏi giật mình kinh hãi.

Bà lão lưng còng rạp, tóc bạc trắng, nhễ nhại mồ hôi ôm rổ rau lang từ ngoài vườn đi vào, trấn an chúng tôi: “Em nó lại lên cơn, nhưng tôi đã khóa nó trong cũi rồi..”. Bà chua xót nói trong trong 2 hàng nước mắt.

Mời khách ngồi, rồi bà lão bùi ngùi kể cho chúng tôi nghe về cuộc đời chìm nổi của 2 mẹ con bà. 29 tuổi bà mới sinh được mụn con gái, đặt tên là Hoàng Thị Huệ. Bất hạnh đến khi người chồng tự dưng đổ bệnh rồi đột ngột ra đi, bỏ lại bà với đứa con còn đỏ hỏn trên tay. Trải bao cực nhọc một mình nuôi con khôn lớn, ngắm con gái lớn lên từng ngày đẹp như hoa, bà trộm nghĩ, vậy là đã có chỗ để nương tựa tuổi già..

Nhưng số phận thật nghiệt ngã, cô con gái vốn ngoan ngoãn, đang tuổi xuân mơn mởn như hoa, tự dưng về nhà đập phá đồ đạc, chửi đánh mẹ rồi bỏ nhà đi lang thang. May mắn được họ hàng và bà con lối xóm tìm về, rồi cho bà vay tiền, đưa Huệ đi viện khám, một lần nữa trái tim người đàn bà bất hạnh tan nát, khi bác sĩ cho biết con gái bà mắc chứng tâm thần.

Vì không có tiền chữa trị thường xuyên, nên bệnh tình của Huệ ngày càng nặng, em thường nổi điên đập phá, tự xé quần áo, đánh đập mẹ già. Dù không bao giờ muốn thế, nhưng người mẹ già không còn cách nào khác là vay mượn bà con, đóng một cái lồng thép rồi đau xót nhốt con vào đấy. Hằng ngày bà nhìn ngắm đứa con gái yêu quý và chăm sóc nó qua song sắt.


Khó có lời nào có thể nói đủ tấn bi kịch của mẹ con bà, trong một lần cho Huệ ra ngoài tắm rửa, em vùng chạy đi mất. Rồi không biết tên đốn mạt nào hãm hiếp em đến mang thai, để rồi sinh ra cháu Hoàng Văn Tuân nay đã 4 tuổi. Một lần nữa bà lại làm “Mẹ” với đứa cháu ngoại đỏ hỏn trên tay. Biết bao đêm trắng bà nằm ôm cháu khóc, bà thương đứa cháu bất hạnh từ lúc sinh ra chẳng được uống sữa mẹ dù chỉ là 1 giọt, và càng không dám nghĩ đến mai sau cháu sẽ ra sao? Khi mà sức bà càng ngày càng yếu, còn mẹ cháu thì vẫn cứ cười nói vô hồn, gào thét trong cũi sắt...

Gần đây, căn bệnh thoái hóa cột sống khiến lưng bà còng rạp xuống và thường xuyên gây đau nhức, bà chẳng thể làm được việc gì nữa, đôi mắt cũng đã mờ đục không nhìn rõ. Không còn đủ sức lực để chăm con, nuôi cháu nên dù lòng đau như cắt, bà cũng đành phải gửi cháu vào Trung tâm bảo trợ xã hội tỉnh Bắc Giang.

Nhắc đến đứa cháu, bà rớm nước mắt: “Tôi nhớ thằng cháu lắm, đã lâu rồi tôi chưa được xuống thăm nó…nếu mà tôi có tiền cho mẹ nó đi chữa khỏi bệnh rồi đón cháu về nuôi, thì bà cháu tôi không phải xa nhau nữa..”. Bà nói trong tiếng ho khù khụ, cái lưng còng càng như còng rạp xuống.

Suốt chặng đường gần 50 cây số đến Trung tâm bảo trợ xã hội, bà cứ bồn chồn, mong ngóng, lo lắng…Chúng tôi hiểu bà thương nhớ cháu đến nhường nào, và hiểu nỗi khổ tâm, day dứt mà bà đang phải gánh chịu.

Bà cháu gặp nhau mừng mừng tủi tủi, bé Tuân ôm lấy cổ bà òa khóc: “Cháu nhớ bà lắm, bà cho cháu về với bà …cho cháu về với bà…”. Người bà khốn khó chỉ biết ôm riết cháu vào lòng dỗ dành: “Cháu ngoan, ở đây với các cô….rồi mấy nữa bà sẽ đón cháu về ở với bà…”. Bà cháu cứ quấn quýt không rời, chúng tôi cũng không đành “chia cách” tình bà cháu nên cứ luấn quấn mãi. Cuối chiều thì cũng phải chia tay, thằng bé cứ khóc thét lên đòi về với bà ngoại, bà lão gạt nước mắt, lầm lũi lên xe như trốn chạy.

Nói về hoàn cảnh gia đình bà, anh Hoàng Văn Minh, chủ tịch hội chữ thập đỏ huyện Tân Yên ái ngại cho biết: “Gia đình bà Sự là hoàn cảnh đặc biệt khó khăn của huyện, chồng mất sớm, con bị bệnh tâm thần, cháu nhỏ dại, bản thân lại bệnh tật không lao động được. Hội chữ thập đỏ mỗi năm cũng chỉ hỗ trợ được chút ít cứu đói vì kinh phí của hội cũng hạn hẹp. Qua đây, tôi cũng xin nhờ quý báo cùng các nhà hảo tâm chung tay giúp đỡ gia đình qua cơn bĩ cực này.”

“Chỉ mong có chút tiền đưa con gái đi chữa bệnh và đón thằng bé về nuôi…”. Mơ ước nhỏ nhoi của bà lão bất hạnh, liệu có thành hiện thực? Khi mà đến 2 bữa cơm hằng ngày bà cũng chẳng lo nổi. Hình ảnh cái dáng bà còng rạp đưa ống tay áo lên quệt nước mắt, bùi ngùi để lại thằng cháu bé bỏng ở trại trẻ mồ côi trong cái nắng cuối chiều vàng vọt, và cái cảnh thằng bé Tuân cứ khóc giãy lên, cố đòi theo bà ngoại cho bằng được…Khiến ai cũng thấy xót xa!

Mọi người nếu giúp đỡ thì gửi về địa chỉ này nhé!

Bà Hoàng Thị Sự địa chỉ thôn Hàm Rồng, xã Ngọc Thiện, huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang

Bạn đọc thông tin giúp đỡ qua chị Phạm Thị Mai chủ tịch hội chữ thập đỏ xã Ngọc Thiện. ĐT 0167 406 5169

Read more…

CHIẾC VÍ RƠI VÀ LÒNG TỐT

08:48 |
Thử rơi ví trên đường phố VN & kết quả bất ngờ

Ở Việt Nam rớt ví có được trả lại? 

Ăn mặc đàng hoàng chưa chắc đã "sạch"...Ăn mặc rách rưới chưa chắc đã "dỡ". 

Đây là đoạn video thử nghiệm phản ứng của xã hội của nhóm có tên 4TRY về lòng tốt và sự trung thực. Họ đã dựng lên tình huống đánh rơi đồ và quay lại phản ứng của mọi người xung quanh bằng những camera ẩn.

Để khách quan nhóm 4TRY đã nhờ sự giúp đỡ của bác Thành - người bị khiếm thị từ lúc 3 tuổi, vào vai người đánh rơi ví. Theo lời bác Thành tâm sự khi nhận việc này, “bác chỉ muốn biết được có tất cả bao nhiêu màu ở trên trái đất này. Bởi trước mắt bác bây giờ toàn màu đen”.

<iframe width="560" height="315" src="https://www.youtube.com/embed/cgv883Js-uM" frameborder="0" allowfullscreen></iframe>

Trong đoạn video, ở 2 tình huống ban đầu, tuy thấy bác Thành làm rơi ví, nhưng những người đàn ông ăn mặc lịch sự đã nhặt cái bóp lên và bỏ đi mất. Tuy nhiên nhóm 4TRY đã không bỏ cuộc để giúp bác Thành cảm nhận được màu của tình người, màu của hạnh phúc. Ở những tình huống sau đó, những người nhặt được ví đều nhanh chóng trả lại cho bác Thành.

“Lòng tốt ở khắp mọi nơi miễn là ta tin vào nó” chính là thông điệp mà video này muốn gửi gắm
Read more…

THỜI TRẺ TRÂU

06:33 |

Khoai@

Lang thang trên mạng, thấy những bức ảnh tuyệt đẹp này từ 1 trang chụp ảnh bằng điện thoại. Ngắm ảnh, bỗng nhớ thời trẻ trâu của mình, bèn chôm về cho anh em buồi nguồi xúc động. Keke.







  










Read more…

THĂM MẸ (BÒN)

19:52 |

Con về thăm mẹ chiều qua
Làm dăm chục trứng kèm gà đôi con

Vịt tháng mười, mẹ bảo ngon
Vâng, thêm con nữa.. vẫn còn thừa bao
Thôi thế mẹ ra bờ rào
Vặt dăm quả mướp bỏ vào…là xinh./…

Về thăm mẹ biếu được trăm bạc mua quà thì tha đi bao tướng, bòn kinh lên được...Há há há.

Nguồn: Suong Themoi 
Read more…

KHÔNG GHEN KHÔNG PHẢI ĐÀN BÀ

01:12 |
Không ghen không phải đàn bà!

THANH HẢI

PNO - Hồi nhỏ khi xem bức tranh Đông Hồ nổi tiếng "Đánh ghen", chỉ có khái niệm giản đơn trong đầu: À, ghen là thế. Là những gì thuộc về tay chân, mồm miệng. Là chiếc kéo trong tay người vợ, là hình ảnh người chồng chăm chăm bảo vệ cho ả nhân tình, là ả nhân tình nép vào người đàn ông ấy.

Câu chuyện thứ nhất: Một chiều yên bình, khu xóm nhỏ bỗng dưng ồn ào khi một phụ nữ trẻ lạ mặt chặn đường hành hung một cô gái ở trọ trong xóm. Chị ta lôi cái kéo từ trong túi xách mang bên vai ra, túm lấy tóc cô gái kia cắt cái xoẹt. Ai nấy bàng hoàng chưa kịp can ngăn hay hiểu ra chuyện gì thì chị ta vừa vứt nắm tóc trong tay xuống đất, vừa hét “Mày tránh xa chồng tao nghe chưa!”. Những người đàn bà đi cùng cũng chửi rủa vang dội, trong đó có cả mẹ chồng của chị ta. 

Bà không làm gì cô gái, nhưng lời lẽ rất gay gắt, đại ý là cảnh cáo cô ta rằng con trai bà đã có vợ con đề huề, và “vợ nó đây, cô đừng phá hoại gia đình con tôi”. Ai cũng thấy, người mẹ đã tỏ rõ lập trường là đứng hẳn về phía con dâu, nhưng có người cũng tinh ý nhận ra bà đã nắm tay con dâu lại khi chị định đánh cô gái, sau khi cắt phăng mái tóc của cô ta. Phải chăng, dù thấu hiểu nỗi đau của người vợ bị chồng lừa dối, bà cũng dành chút cảm thông cho cô gái kia.

Sáng hôm sau, nhìn cô gái ấy cúi gằm mặt dắt xe ra khỏi nhà trọ, mái tóc chỗ ngắn chỗ dài nham nhở khó coi… bất giác chạnh lòng nghĩ rằng sẽ có một người mẹ đau lòng lắm nếu biết rằng mái tóc dài mượt mà bà hằng nâng niu, thương mến đã bị xén đi tàn nhẫn như thế. Chắc hẳn bất cứ người mẹ nào có con gái cũng từng răn dạy con về bài học đoan chính, thủy chung và ước mơ con mình sẽ lấy được tấm chồng tử tế và ăn đời ở kiếp với nhau. Chắc chẳng có bà mẹ nào dạy con mình phản bội hay chen chân phá vỡ hạnh phúc nhà người. Cô ta đáng trách, chẳng ai phủ nhận điều đó, nhưng ẩn sâu trong lòng mỗi người chứng kiến câu chuyện, hẳn cũng có xót xa thương cảm.

Câu chuyện thứ hai: Một người đàn bà khác lại có kiểu ghen rất thâm trầm, tế nhị. Nhận “hung tin” chồng có bồ, dù đau đớn tưởng chết được, nhưng cô vẫn rất nhẹ nhàng đằm thắm. Cô chẳng hề lôi kéo đồng minh hay nói xấu chồng với bất cứ ai. Một mình cô đến quán nước nơi chồng cô và người phụ nữ kia hẹn hò, đợi họ gọi nước xong xuôi thì cô bước đến trong lúc họ đang tay đan tay, nhẹ nhàng nói với chồng: “Em nghĩ chúng ta cần nói chuyện, em sẽ về nhà trước đợi anh”. Tất nhiên, người chồng lập tức nối gót theo sau vợ và sau đó ông đã rất ăn năn, không bao giờ tái phạm nữa.

Câu chuyện thứ ba: Một người bạn kể tôi nghe câu chuyện của bà ngoại bạn. Biết rõ chồng đã có người đàn bà khác, bà lặng lẽ dắt con bỏ đi xứ khác, một mình nuôi con. Thời đó phương tiện liên lạc và đi lại không dễ dàng như bây giờ nên đến khi ông tìm thấy bà thì tóc bà đã bạc trắng, tóc ông cũng chẳng còn sợi đen nào. Cho đến khi trút hơi thở cuối cùng, bà vẫn không tha thứ cho ông. Dù bà biết, ông cũng còn tử tế chứ chưa đến mức vui mừng khi vợ con bỏ đi và tạo lập gia đình mới, lẽ ra ông đã sung sướng tận hưởng tự do chứ chẳng chịu bỏ công đi tìm bà cả đời như thế. Qua đó mới thấy được nỗi ghen của đàn bà còn sâu hơn cả biển đông.

Câu chuyện thứ tư: Một người đàn bà vừa hân hoan đón chồng trở về hẳn sau một thời gian dài đi học xa nhà thì cũng là lúc hay tin chồng đã kịp lập phòng nhì. Chị buộc chồng phải lựa chọn giữa gia đình và người tình, chồng chị đã chọn gia đình. Sau khi về tỉnh nhà, anh cũng đã cắt đứt liên hệ với người đàn bà kia, nhưng nỗi đau một lần bị lừa dối không hề tắt trong tâm trí người vợ. Chị hận vì mình đã hy sinh cho chồng, quán xuyến trong ngoài, chăm lo cho cha mẹ chồng chu đáo, con ốm đau tự thân xoay sở, làm lụng vất vả để chu cấp cho chồng ăn học, một lòng một dạ chung thủy với chồng… để rồi anh sinh tâm phản bội.

Sau khi chồng ổn định việc làm, chị cũng thu vén lại công việc để không vất vả ngược xuôi theo từng chặng buôn chuyến nữa mà để chồng gánh vác chi tiêu chủ yếu của gia đình. Chỉ thời gian ngắn sau chị lại mang thai đứa thứ hai, lần này chị sinh được một bé trai kháu khỉnh. Thằng bé không chỉ là cháu đích tôn của nhà anh mà còn của cả họ nên được quý hơn vàng. Anh càng yêu quý vợ hơn và công việc làm ăn ngày càng phất lên nên anh mang tiền về cho chị ngày một nhiều. Chị đã chia sẻ bí mật khủng khiếp của mình với những người thân thiết: Đó là lần duy nhất trong đời chị cắm sừng chồng, chỉ để có con với người đàn ông khác - người mà chị chẳng chút tình cảm gì. Chị khéo léo dọn sạch mọi chứng cứ và những gì có liên quan. Chị cười khẩy: Chị muốn gì ư? Chị chỉ muốn 1 điều đơn giản: bắt anh nuôi con của kẻ khác. Đó là đòn ghen của chị.

Câu chuyện thứ năm: Là câu chuyện “ghen ngược” của người phụ nữ dan díu với chồng người khác rồi còn cấm đoán người chồng về nhà, và mạnh dạn đến gặp người vợ bảo hãy ly hôn đi, nếu không thì đừng trách. Mà có lẽ, câu chuyện này cũng chẳng phải quá xa lạ khi có rất nhiều người vợ đã rơi vào hoàn cảnh này. Nếu những người vợ, người chồng có cái quyền “ghen hợp pháp”, thì những kẻ thứ ba cũng có thể “ghen bất hợp pháp” như thế.

Lời kết: Ghen có khi chỉ là những hành động và trạng thái tâm lý đơn giản, nhưng cũng có thể là một chuỗi hành vi phức tạp. Và ghen không chỉ được coi là biểu hiện mà còn là “văn hóa”. Trên thực tế, dù là người học thức hay giới bình dân thì chẳng ai chấp nhận được việc san sẻ tình cảm. Có người còn thẳng thắn: Thà là mất cả cái nhà, chứ quyết không chia sẻ cái giường. Tất nhiên, ghen không là thuộc tính của riêng ai. Dù là giới tính nào, ở địa vị đẳng cấp nào, lứa tuổi nào… thì người ta vẫn yêu và ghen. Thế nhưng nói đến ghen, nhiều người thường nghĩ đến đàn bà. Điều đó cũng đúng một phần, có thể vì “ đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu”, hay bởi đàn bà thường có khuynh hướng chung thủy hơn nên căm ghét sự phản bội. 

Khi nào trái đất vẫn còn quay, khi đó con người vẫn yêu và ghen. Tuy nhiên, trong mối quan hệ vợ chồng, nếu mỗi người đều cư xử đúng mực và “ngay hàng thẳng lối” thì khó mà xảy ra những điều đáng tiếc... để ghen chỉ như chút gió thổi mát cho cuộc hôn nhân đang độ oi nồng, để sau cơn ghen người ta vẫn say đắm yêu nhau mà không có những ám ảnh, đau thương.
Read more…

TUẤN TRỌC ĐI SAPA

00:51 |

Mấy hôm bỏ phố lên rừng! Lang thang Sapa ăn thắng cố, ăn thịt ngựa cuốn lá cải Mèo...Ban ngày, Sapa có nhiệt độ 4 độ C; ban đêm tụt xuống còn 2 độ C!

Nhiệt độ tụt, đồng nghĩa với mọi thứ đều tụt một cách thảm hại!

Cô bé lễ tân người Mông, học Du Lịch về làm hướng dẫn viên. Người Mông mắt một mí! Tớ cũng mắt một mí! Mắt một mí nghe các cụ bảo đa tình! Chậc! Đa tình đâu không biết, chỉ biết đa đoan, khổ!

Cô bé người Mông nhón ánh mắt sắc như lá, chỉ đường cho mình xuống bản! Mình với 2 anh bạn lang thang hết một buổi sáng!

Với Sapa, với những sắc chàm buồn người Mông Tây Bắc, dù đã lên đây nhều lần, tớ cũng chỉ là kẻ lữ khách!

Rét quá! Từ thủa cha sinh mẹ đẻ, đến nay gần 40 năm rồi, Tuấn Trọc mới hân hạnh được sống trong cái kiểu lạnh tun tất tần tật dư lày! Lúc sáng xuống đường lấy xe ôtô đi ăn sáng, phát hiện ra tuyết bám trắng xóa trước kính và trên nóc xe! Mặc dù cũng chỉ là mảng tuyết mỏng tang, nhưng nói có giời, cũng gần 40 năm, nay tớ mới được thấy tuyết!

Tặng nhân dân kính yêu mấy bức ảnh chụp vội trên đường vào bản!

Hẹn Sapa vào một dịp khác vui hơn!

Ảnh 1. Một góc thị trấn Sapa.
Ảnh 2. Sưởi nắng!
Ảnh 3. Bà cụ người Mông!
Ảnh 4. Thiếu nữ Mông!
Ảnh 5. Đường vào ngôi nhà Mông.





Nguồn: Tuấn Trọc
Read more…