Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

HỘI THẢO "THOÁT TRUNG VỀ VĂN HÓA" HAY "DIỄN ĐÀN CHỐNG CỘNG"?

Ong Bắp Cày


Đấy, chị nói cấm có sai. 

Bọn con bò tổ chức hội thảo "Thoát Trung về văn hóa" thực chất là gì đã được phơi bày ra ánh sáng như cá mực phơi khô. Thành công như muôn đời vẫn thế được Nguyễn Chí Đức phát biểu: "Cần nhiều hơn nữa những cuộc hội thảo như thế này". Kinh chưa?

Ông GS Chu Hảo đóng vai chủ lễ cho "buổi cầu nguyện thoát Trung về văn hóa" tại hội trường tầng 4, tòa nhà Liên hiệp các hội Khoa học kĩ thuật Việt Nam, 53 Nguyễn Du, Hà Nội vào chiều ngày 15/08/2014 với sự tham gia của gần 50 người. Đó là những gương mặt từng hiện diện tạo nên bộ mặt từ biểu tình bờ hồ, café nhân quyền cho đến những bang hội được khoác áo "dân sự" như "diễn đàn xã hội dân sự", "văn đoàn độc lập", "mạng lưới blogger Việt Nam".

Ông Hảo cũng vẫn còn đủ tỉnh táo đề phòng trường hợp bị ông Quang A "cướp diễn đàn" như thường thấy nên đã nhanh tay ra đòn bằng việc nhấn mạnh: "hội thảo Thoát Trung về văn hóa là bàn cách bài trừ những ảnh hưởng tiêu cực từ văn hóa Trung Quốc chứ không phải kích động tư tưởng bài Trung hay chính quyền…". 

Trước tiên, như các bạn thấy, Buổi hội thảo quy tụ nhiều thành phần mà ai cũng rõ thuộc các nhóm XHDS nhưng chưa một lần đăng kí và được phép, và oái oăm thay nó lại được tổ chức ngay trong trụ sở của Liên hiệp các hội Khoa học kĩ thuật Việt Nam, một cơ quan trực thuộc Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, dưới khẩu hiệu "Đảng cộng sản Việt Nam quanh vinh muôn năm" và tất nhiên, bên cạnh đó là tượng cụ Hồ, ảnh ông Mác, ông Lê Nin cùng Quốc kỳ và Đảng kỳ. 

Đéo thể nào hài hơn được nữa. Chị thật.

Thôi thì đó là chuyện hình thức chả chấp làm gì, nhưng chị hơi buồn vì chủ đề "Thoát Trung về văn hóa" đã bị dần mất kiểm soát và chuyển thành "Thoát Trung về chính trị".

Ngay sau khi ông Chu Hảo mở đầu là tay nhà thơ Hoàng Hưng đã lập tức chiếm lĩnh diễn đàn, và nhấn mạnh đến bài viết của nhà báo Phạm Thành, rằng: “Văn hóa Việt đồng nghĩa với văn hóa Trung Hoa, thoát văn hóa Trung đồng nghĩa với hủy văn hóa Việt” và “Vấn đề cấp thiết hiện nay là thoát Trung về chính trị chứ không phải về văn hóa”. 

Vậy là lạc đề con mẹ nó rồi. Cái sự lạc đề ấy chính là điểm khơi mào cho các bài phát biểu của Quách Hạo Nhiên, Phùng Hoài Ngọc, Nguyễn Khắc Mai, Nguyễn Ngọc Lanh với sự tung hứng của Hoàng Hưng. 

Điểm chung nhất, hội thảo đã không còn bàn đến văn hóa, nói đúng hơn, văn hóa chỉ là cái cớ để hô hào "thoát chính trị" với các luận điểm kiểu: "Thoát Trung là thoát chủ nghĩa Mác - Lênin. “Cách quyết định nhất chính là vòng kim cô mang tên chủ nghĩa Mác - Lênin, từ đây đẻ ra cái gọi là ý nguyện cộng sản mà lãnh đạo chính quyền Việt Nam mê muội không chịu từ bỏ nên là bị Trung Quốc lợi dụng”; “Thoát Trung cần bắt đầu từ việc đổi tên Đảng”, “tôi đề nghị Đảng cộng sản Việt Nam thoát khỏi cảnh danh xưng “cộng sản” để khỏi trùng hợp với cái tên Đảng cộng sản Trung Quốc”, “Thực chất hơn nữa thì rút lại chính là thoát khỏi ý thức hệ độc tài toàn trị.”; hay "Sự giả dối gần nửa thế kỷ trên cả nước đã phá hủy rất căn bản nền đạo đức xã hội của người Việt mà tôi coi đó là một tội ác lớn nhất của chủ nghĩa Stalin và chủ nghĩa Mao đối với dân tộc ta". 

Cực đoan hơn nữa, Nguyễn Ngọc Lanh tuyên bố như đúng rồi: "Đảng cộng sản Trung Quốc là kẻ thù từ năm 1979”. Truyền thống đền ơn đáp nghĩa là nguyên nhân cản trở tất cả sự phát triển của Việt Nam. Thoát văn hóa Trung để đi đến văn hóa nào? Thứ nhất khôi phục truyền thống văn hóa Việt đã bị xóa bỏ hoặc xói mòn bởi bọn xâm lược Trung Hoa và sự tiếp nhận mù quáng của giới lãnh đạo Việt Nam". 

Chị tuyên bố cho bọn con bò buồn: Những tham luận của chúng nó chỉ như giấy chùi đít, sặc mùi mũi dãi chả có tí tẹo chất xám. Thực ra, chả có đéo gì mà thoát cả.

Đồng ý, đừng nên lệ thuộc vào nước nào là điều nên làm và cổ súy. Nhưng qua hội thảo này, chị cũng thấy tầm hiểu biết của các trí thức trong hội thảo này vẫn chỉ như ếch ngồi đáy giếng, nhất là bọn ăn theo nói leo như Nguyễn Xuân Diện hay Thùy Linh. 

Thử hỏi, bọn chúng biết gì về quan hệ Việt - Trung? đã không biết thì tại sao dám nói Việt Nam lệ thuộc vào Trung Quốc về chính trị, để rồi từ đó kêu gào như bò rống: "Vấn đề cấp thiết hiện nay là thoát Trung về chính trị chứ không phải về văn hóa".

Tiện đây chị khai sáng cho chúng nó luôn về bản chất quan hệ Việt - Trung. Vấn đề này anh Bao Bất Đồng đã nói từ lâu, chi tiết chị quên mẹ, nhưng đại loại thế này.

Có thể nói, mặc dù có vấn đề về ý thức hệ, song Việt Nam chưa bao giờ lệ thuộc vào bất cứ nước nào, dù là Mỹ, Nga, hay Trung Quốc. 

Thời kỳ còn hai phe, Việt Nam buộc phải chống xâm lược Pháp và Mỹ nên bị đẩy về khối XHCN, và ngay khi nằm trong khối XHCN thì Việt Nam vẫn không lệ thuộc/Phụ thuộc vào nước nào. Các con bò có thể thấy khi Liên Xô và Trung Quốc mâu thuẫn thì Việt Nam vẫn trung lập. Hình ảnh chủ tịch Hồ Chí Minh đứng giữa hai nhà lãnh đạo Xô - Trung trong lễ khai mạc Olympic Bắc Kinh là minh chứng cụ thể cho đường lối ngoại giao mà Việt Nam theo đuổi: tranh thủ ủng hộ từ Liên Xô và Trung Quốc, nhưng không ngả về phía nào. 

Năm 1964, phóng viên Pháp khi phỏng vấn chủ tịch Hồ Chí Minh có hỏi rằng: "với những giúp đỡ của Bắc Kinh cho Việt Nam DCCH thì trong tương lai Việt Nam DCCH có chịu ảnh hưởng của Bắc Kinh và trở thành một tỉnh của Trung Quốc?", cụ Hồ trả lời "không, tuyệt nhiên không". 

Ngay cả khi biết Trung Quốc không hề muốn Việt Nam thống nhất, họ muốn kiểm soát miền Bắc để chống ảnh hưởng của Liên Xô và biến miền Bắc thành vùng đệm bảo vệ Trung Quốc khỏi sự xâm lược của Mỹ, kiểu như Bắc Hàn ngày nay thì Việt Nam vẫn có hướng đi riêng của mình mà không lệ thuộc vào ai. Quyết tâm giải phóng đất nước rõ ràng là đòn đau với Trung Quốc, nhất là khi quyết tâm ấy lại được Liên Xô ủng hộ. 

Nếu nói Việt Nam, hay lãnh đạo Việt Nam lệ thuộc, hay không nhận ra âm mưu của Trung Quốc như bọn trí thức đểu ở diễn đàn này bi bô, thì thử hỏi có hay không hai cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc và Tây - Nam? 

Còn nữa, kể từ khi Việt - Trung bình thường hóa quan hệ vào cuối 1989 cho đến nay, chị hỏi là Việt Nam dã có quan hệ đồng minh với nước nào hay chưa? Chị hỏi vì khi đã thiết lập quan hệ đồng minh, điều đó đồng nghĩa với quan hệ lệ thuộc. Vậy tại sao những con bò lại tưởng tượng ra Việt Nam có một quan hệ đồng minh/ phụ thuộc vào Trung Quốc? Địt mẹ, ngu hết chỗ nói.

Ngẫm đi, động não đi! Việt Nam - Trung Quốc có hiệp ước quân sự nào hay không? Lãnh thổ Việt Nam có căn cứ quân sự nào của Trung Quốc hay không?

Hãy nhìn các đồng minh của Mỹ phản ứng thế nào mỗi khi Mỹ choảng nhau với kẻ thù. Chúng có nghĩa vụ và buộc phải ủng hộ tất tần tật từ mồm, lá phiếu cho tới cả máu xương. Mối quan hệ Việt - Trung khác biệt hoàn toàn mối quan hệ của các nước Philippin, Hàn Quốc, Nhật Bản, Tây Âu đối với Mỹ. 

Đám trí thức cặn bã kia mù hay sao mà không nhận ra ? 

À, còn đây nữa: "4 tốt và 16 chữ vàng" ! Đây là lí do chúng nó bảo Việt Nam phụ thuộc vào Trung Quốc. Mẹ kiếp, với những loại trí thức giòi bọ như thế này thì đến bao giờ đất nước mới hóa rồng đây. Chị nói cho mà biết, phàm đã là chính trị, ngoại giao thì đầu môi chót lưỡi cho mát lòng nhau thì có gì mà xoắn? Thay vì mang quân ném vào cối xay thịt Iraq, Afganistan để làm hài lòng đại ca Mỹ và đồng minh thì lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau có phải tốt hơn không?

Hãy mở mắt ra, nhìn lại chặng đường 26 năm thực thi chủ quyền Biển - đảo sau sự kiên Gạc Ma 1988 ai dám nói Việt Nam lệ thuộc, hèn hay buông xuôi trước Trung Quốc ? 


Mới nhất, tại Shangri La, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã khảng khái nói với thế giới, mà thực chất là đập vào mặt Trung Quốc cũng lũ trí thức mất dạy kia rằng: "chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền biển đảo là thiêng liêng, nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó".


Đấy mới là bản lĩnh, trí tuệ Việt Nam, rõ chưa, đồ con bò.


Tóm lại, những tiếng gào thét "thoát Trung về văn hóa" vang vọng đâu đó không phải xuất phát từ lòng yêu nước trong sáng và sự thông tuệ. Đó chỉ là giọng điệu của những kẻ có tư duy nô lệ nhược tiểu và cơ hội, một biểu hiện bầy đàn của đám ăn theo nói leo. 


Thực chất, cuộc hội thảo này chỉ là một diễn đàn chống cộng mà thôi.

Chị thật, hội thảo "Thoát Trung về văn hóa" còn nhiều điều hài vãi. Chị sẽ nhắc đến phát biểu của Thùy Linh, Xuân Diện và Quang A trong entry sau.


Hãy ngủ ngon và có giấc mơ đẹp.

TRUNG QUỐC LẠI CHƠI BÀI "HẢI TẶC" VỚI NGƯ DÂN LÝ SƠN

Cuteo@


Quấy rối, đe dọa ngư dân Việt Nam cùng các nước khác là một con bài của Bắc Kinh với mục đích làm cho họ sợ hãi mà không dám ra biển, và đó là điều kiện thuận lợi để ngu dân Trung Quốc chiếm hữu biển Đông, góp phần khẳng định sự chiếm đóng của Trung Quốc trên thực tế.

Sau sự kiện giàn khoan 981, tình hình tạm thời yên ắng, bất chấp nỗ lực của Việt Nam và cộng đồng quốc tế, nhằm hạ nhiệt phía Trung Quốc lại tiếp tục giở bài "hải tặc" để đe dọa ngư dân ta. Ngày hôm qua, một tàu cá Lý Sơn đã lại bị tàu Trung Quốc đập phá, cướp tài sản.

Thông tin ban đầu được biết tàu cá QNg 66074 TS của ngư dân Lý Sơn trong khi đang khai thác tại ngư trường Hoàng Sa thì bị tàu Trung Quốc đập phá, cướp tài sản. Tàu cá QNg 66074 TS do ngư dân Trần Hiền (37 tuổi, ở thôn Tây xã An Vĩnh, huyện đảo Lý Sơn, Quảng Ngãi) làm chủ tàu, kiêm thuyền trưởng cập bờ trong tình trạng bị đập phá tan hoang.

Thuyền trưởng Trần Hiền kể lại: "Tôi cùng 9 ngư dân Lý Sơn cho tàu vươn khơi Hoàng Sa vào ngày 14/8. Đến khoảng 12h ngày 14/8 khi đang cho tàu thả lưới cách đảo Trụ Cẩu (thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam) khoảng 4 hải lý về phía Nam thì bất ngờ tàu Hải giám Trung Quốc số hiệu 46002 xuất hiện. 

Ngay lập tức tàu này thả xuồng bay số hiệu 2002 cùng lực lượng tiếp cận tàu cá. 12 người đi trên xuồng bay tay lăm lăm dùi cui cùng búa đinh nhảy lên tàu cá, họ dồn toàn bộ ngư dân lên mũi tàu rồi tiến hành đập phá cabin, cắt phá thuyền thúng cùng dây hơi, ngoài ra họ còn lấy đi toàn bộ thiết bị máy móc gồm máy Icom, định vị và 2 tấn cá, ước thiệt hại trên 200 triệu đồng".

"Khi đang đập phá thì một người Trung Quốc bị mảnh kính ca bin làm bị thương nặng ở tay phải nên những người Trung Quốc vội đưa người bị thương xuống xuồng rồi rút lui, nên chúng tôi mới có cơ hội cho tàu chạy về cập đảo".

Ngư dân Nguyễn Văn Hùng (40 tuổi), thuyền viên tàu cá QNg 66074 TS bàng hoàng kể lại: "Sau khi nhảy lên tàu cá, họ bắt chúng tôi giơ tay sau gáy, rồi tiến hành phá phách, vừa đập phá họ vừa sử dụng búa và dùi cui đe dọa, anh em trên tàu ai cũng hoảng hồn bởi sự hung hăng thô bạo của họ".

Nhận được tin khi cập bờ, bộ đội biên phòng cùng các cơ quan chức năng huyện Lý Sơn đang có mặt để xác minh vụ việc.

Có lẽ đã đến lúc, chúng ta cần đến các phương án loại trừ "hải tặc" kiểu này để ngư dân yên tâm sản xuất và giữa biển.

CÁI GIÁ PHẢI TRẢ CHO HÀNH ĐỘNG PHÂN BIỆT VÙNG MIỀN

Phạt 220 triệu, đình bản báo điện tử Tri Thức Trẻ


Một Thế Giới - Sáng 15/8, Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông (TT&TT) Trương Minh Tuấn đã ký quyết định số 1171/QĐ-BTTTT đình bản báo điện tử Tri Thức Trẻ 3 tháng. Cùng ngày chánh thanh tra Bộ Thông tin truyền thông ký quyết định xử phạt báo Tri Thức Trẻ 220 triệu đồng.

Trước đó, chiều 14/8 thứ trưởng Trương Minh Tuấn đã triệu tập cuộc họp khẩn cấp với Thanh tra Bộ TT&TT, Cục báo chí, Cục Phát thanh truyền hình và thông tin điện tử xem xét sai phạm của báo điện tử Tri Thức Trẻ liên quan đến bài viết “Gái miền Tây và 3 chữ “N” nổi danh thiên hạ” đăng trên báo điện tử Tri Thức Trẻ vào ngày 12/8.

Bài viết đã đăng trên tờ Tri Thức Trẻ là điển hình của những trò giật gân, câu khách rẻ tiền trên một số tờ báo điện tử hiện nay. Ngoài việc vi phạm pháp luật nghiệm trọng, thông tin trên báo điện tử Tri Thức Trẻ còn ảnh hưởng đến xã hội, gây bức xúc cho dư luận.

Vận hành và khai thác báo điện tử Tri Thức Trẻ là Công ty cổ phần truyền thông Việt Nam (VC Corporation) hiện nay cung cấp công nghệ rất nhiều tờ báo điện tử. Quyết định đình bản báo điện tử Tri Thức Trẻ đi kèm theo quyết định phạt hành chính 220 triệu đồng.

Minh Sơn

CAO HỌC - ĐẮNG LÒNG!

LâmTrực@


Đọc bài "Nộp 1 tỉ đồng 'chống trượt' thi cao học" đăng trên trang Một Thế Giới mà thấy buồn vô cùng. 

Tôi biết vụ việc này từ lâu nhờ công của báo chí, và vẫn âm thầm theo dõi cho đến khi có kết luận chính thức của Sở GD-ĐT Thanh Hóa.

Được biết, tình trạng này diễn ra không chỉ có ở Thanh Hóa, và không chỉ ở kỳ thi cao học, mà nó còn diễn ra ở mọi kỳ thi hệ Tại chức, Liên thông.

Đó là sự thật đắng lòng!

Theo kết luận của Sở GD-ĐT Thanh Hóa thì có tới 40 học viên là cán bộ các sở, ban, ngành, huyện, thị xã, kinh doanh tự do của tỉnh cùng nộp tiền “chống trượt” khi thi đầu vào cao học tại Trung tâm Giáo dục thường xuyên với số tiền lên tới 1,08 tỉ đồng.

Theo đó, việc tổ chức ôn thi cao học quản lý kinh tế do ba cán bộ phòng quản lý đào tạo của trung tâm là ông Bùi Sỹ Hồng – trưởng phòng, ông Lê Trọng Sơn – phó trưởng phòng, bà Lê Thị Liên – nhân viên – tổ chức móc nối, nhận, giữ số tiền 1,08 tỉ đồng của 40 học viên nhằm giúp học viên đạt kết quả cao trong kỳ thi cao học.

Để đạt kết quả cao trong kỳ thi, các học viên nhờ ông Hồng, ông Sơn tìm người giúp đỡ. Ông Sơn trao đổi với bà Liên tìm người. Việc thu mỗi học viên 27 triệu đồng được sự thống nhất của các học viên, có sự đồng ý, chứng kiến của ông Hồng, ông Sơn (tổng số tiền 1,08 tỉ đồng). Ngày 16.8.2013, ba cán bộ trên hẹn một số học viên ra Hà Nội tìm người giúp đỡ nhưng không thành, số tiền trên bà Liên giữ lại. Từ khi nhận, giữ tiền (ngày 16.8 đến 14.9.2013, trước khi thi) bà Liên không liên hệ được người giúp nhưng không trả lại tiền cho học viên trước khi thi.

Khi có kết quả thi, chỉ có 7/40 người đậu. Sau đó, các học viên kéo đến trung tâm yêu cầu ba cán bộ phòng quản lý đào tạo trả lại tiền. Ông Hồng chỉ đạo ông Sơn, bà Liên trả lại tiền cho 40 học viên qua 2 đợt: đợt một vào ngày 23.10.2013 cho 31 học viên có tổng điểm thi của ba môn dưới 11 điểm, đợt hai vào ngày 5.11.2013 cho 9 học viên còn lại, trong đó có 7 học viên trúng tuyển.

Kết luận thanh tra của Sở GD-ĐT Thanh Hóa khẳng định việc ba cán bộ trên tổ chức móc nối, nhận và giữ số tiền 1,08 tỉ đồng của 40 học viên gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng. 

Trao đổi với báo chí trong cuộc họp báo gần đây, ông Vương Văn Kiệt – phó chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hóa – khẳng định: “Căn cứ vào kết luận thanh tra, báo cáo của Sở GD-ĐT, lãnh đạo tỉnh vừa chỉ đạo ngành chức năng xử lý nghiêm khắc đối với cá nhân, tập thể có sai phạm. Bên cạnh đó, UBND tỉnh cũng đã chỉ đạo các đơn vị, cơ quan có cán bộ là học viên tham gia nộp tiền “chống trượt” tiến hành kiểm điểm, xử lý nghiêm cán bộ của mình”.

Ngày 13.8 ông Đào Phan Thắng – giám đốc Trung tâm Giáo dục thường xuyên tỉnh Thanh Hóa – cho biết thực hiện công văn của Cơ quan an ninh điều tra Công an tỉnh Thanh Hóa về việc phối hợp cung cấp tài liệu xác minh liên quan, trung tâm vừa có công văn gửi Công an tỉnh. 

Đại tá Trần Văn Thực – chánh văn phòng kiêm người phát ngôn báo chí của Công an tỉnh Thanh Hóa – cho biết hiện nay Cơ quan an ninh điều tra Công an tỉnh đang thụ lý vụ việc, chưa có báo cáo kết luận cụ thể.

Thứ Năm, 14 tháng 8, 2014

BẮT KHẨN CẤP TRÙM XÃ HỘI ĐEN MINH SÂM Ở BẮC NINH

Cuteo@


Các trang mạng đồng loạt đưa tin, có tới hàng trăm cảnh sát đã đột kích, bắt giữ Nguyễn Ngọc Minh - Giám đốc Công ty Đại An lớn nhất, đồng thời là “trùm” buôn gỗ khét tiếng ở tỉnh Bắc Ninh - cùng 8 đồng phạm về tội cưỡng đoạt tài sản. Cuộc đột kích từ chiều tới đêm 13-8.

Lực lượng cảnh sát của Bộ Công an đang khám xét, bắt giữ bên trong trụ sở Công ty TNHH Đại An

Chiều ngày 13-8, hàng trăm cảnh sát thuộc Cục cảnh sát phòng chống tội phạm về ma túy (C47, Bộ Công an), Cảnh sát cơ động cùng các đơn vị khác của Bộ Công an, phối hợp với Công an tỉnh Bắc Ninh đã ập vào Công ty TNHH Đại An (thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh), bắt Nguyễn Ngọc Minh, Giám đốc Công ty Đại An cùng 8 đồng phạm khác.

Đồng thời, lực lượng cảnh sát cũng tổ chức khám xét Công ty Đại An cùng nhiều địa điểm liên quan đến công ty và nhóm đối tượng này. Việc bắt giữ, khám xét được tiến hành từ khoảng 16 giờ chiều đến hơn 23 giờ đêm ngày 13-8.

Hàng trăm cảnh sát cơ động bao vây công ty Đại An, khu chợ gỗ ở thị xã Từ Sơn (Bắc Ninh) để đảm bảo việc bắt các đối tượng.

Trao đổi với Báo Người Lao Động tại hiện trường vụ bắt giữ và khám xét tối 13-8, Thiếu tướng Nguyễn Anh Tuấn, Cục trưởng C47, đang trực tiếp chỉ huy tại trụ sở Công ty Đại An cho biết lực lượng cảnh sát đã bắt gọn 9 đối tượng mà không vấp phải sự phản kháng nào.

Lực lượng cảnh sát đã thu 6 khẩu súng và 1 quả lựu đạn. Các đối tượng bị bắt để điều tra về hành vi Cưỡng đoạt tài sản. Tuy nhiên, các đối tượng còn bị điều tra về nhiều hành vi khác. “Đây là vụ phức tạp, đã được theo dõi trong thời gian dài” - tướng Tuấn cho biết.

Theo tìm hiểu, Công ty TNHH Đại An được thành lập và đi vào hoạt động từ năm 2000. Công ty TNHH Đại An kinh doanh trong lĩnh vực: Đồ gỗ mỹ nghệ cao cấp; Bất động sản và Xây dựng…

Rất nhiều người dân đã đổ ra chứng kiến lực lượng cảnh sát bắt giữ ông "trùm" xã họi đen buôn lậu gỗ

Công ty Đại An nổi tiếng là doanh nghiệp lớn nhất của Bắc Ninh. Dân buôn gỗ Bắc Ninh cũng rỉ tai nhau Đại An có tầm ảnh hưởng rất lớn trong việc buôn gỗ không chỉ Bắc Ninh mà còn Bắc Giang, Thái Nguyên, muốn mua bán gỗ đều phải thông qua doanh nghiệp này.

Đại An có nhiều xe vận tải, vận chuyển gỗ cho các doanh nghiệp gỗ ở địa phương. Song nhiều đơn vị buôn bán gỗ đều bị Đại An “ép” phải sử dụng phương tiện vận chuyển của công ty này rồi thu tiền cước vận chuyển dù đã đầy đủ giấy tờ.

Nguyễn Ngọc Minh được biết đến là một “trùm” buôn gỗ của Bắc Ninh, đồng thời là một võ sư, mở cả một võ đường Đại An dạy võ cho nhân viên.

Theo tiết lộ từ lực lượng cảnh sát, trong số 9 đối tượng bị bắt, có cả con của “trùm” buôn gỗ này nữa.

Tin Minh Sâm cùng đồng bọn bị bắt, người dân tỏ ra hết sức vui mừng.

Vụ việc đang tiếp tục được điều tra, làm rõ.

PHÊ !

Khoai@


Thiếu nữ phê thuốc lào cắm đầu xuống đất

Tản mạn về thuốc lào 

Quê tôi là vùng đất Tiên nhưng nào có ai hái ra tiền ở cái đất Tiên đồng chua nước mặn ấy. Bao bọc xung quanh bởi sông ngòi, việc đi lại, giao tiếp với xã hội "bên ngoài" gặp biết bao khó khăn. Hẳn ai đã về đất Tiên thì đều không thể quên tên cái phà Khuể mà người dân đã đặt thêm cho cái tên rất dí dỏm nhưng cũng mang đậm màu sắc phê bình : phà Khổ.

Phà Khổ làm khổ không chỉ cho người đi mà cả cho người đến. Bến phà chật chội, chen chúc, hệ thống phà kém chất lượng, lượng người qua lại lại quá đông, lối làm ăn quan liêu bao cấp. Gặp mùa nước lũ may xuống được phà để qua bờ thì cũng phải tính giờ chứ không thể tính phút, ấy là không kể nỗi lo phà có thể chìm bất cứ lúc nào vì luôn luôn quá tải. Chỉ một hai năm gần đây dân đất Tiên mới thoát khỏi được cái khổ của phà Khổ. Một cây cầu nối liền hai bờ sông, nối giữa Tiên (Tiên Lãng) và An (An Lão) là ước mơ của bao thế hệ mới được khánh thành và đưa vào xử dụng.

Nhắc đến chuyện cây cầu, phải nhớ lại một con người, ngài đã thấy cái khổ của người đất Tiên, đã tìm giúp đỡ xây cầu bằng tiền từ thiện nước ngoài từ mấy chục năm nay, nhưng vì nhiều lý do đã không được chấp nhận… vì đó là một Linh mục. Giả như cây cầu Khuể bây giờ đã được khánh thành cách đây 25 năm thì đất Tiên, người đất Tiên, kinh tế đất Tiên chắc đã khác nhiều. Đó là chuyện của lịch sử. Nhưng kể là không bao giờ trễ khi có một cây cầu. Hoan hô.

Ấy vậy, cái nơi đồng chua nước mặn kia lại sinh ra một sản phẩm rất nổi tiếng cả hai miền Nam Bắc: thuốc lào Tiên Lãng, 'thuốc tiến vua'.

Thuốc lào, cái thứ thuốc làm cho người ta mê hồn. Mê như điếu đổ. Dính vào rồi là không thể dứt ra được. Mê tới độ :

"Nhớ ai như nhớ thuốc lào,
Đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên".

Bỏ thế nào được, nhất là khi cái nghiền đã đi vào máu. Máu của những người nghiền. Ai nghiền cái gì thì biết cái đó. Hút thuốc lá riết cũng nghiền. Thuốc phiện thì nhanh nghiền hơn. Rượu cũng thế, bài bạc cũng vậy. Nghiền rồi có mấy ai bỏ được, cai được đâu. Cái anh nghiền cờ bạc… biết là sai, tiêu hết tiền học của con, tiền ăn của vợ, bị rày la, tự hứa với mình là sẽ bỏ… ấy thế mà đi qua đi lại thế quái nào đôi chân vẫn dẫn mình đến chiếu bạc. Cái anh thuốc thì còn ghê hơn. Thuốc lá, thuốc phiện, thuốc lắc… rồi thuốc nào hay thuốc lào cũng vậy. Cai nghiền đến độ chôn điếu rồi, "để tang" cái điếu rồi ấy vậy mà vẫn phải "cải táng" nó để có cái thỏa cơn nghiền.

Nghiền thuốc lào vì cái thú vị của nó đôi khi ta không tưởng tượng được. Chỉ có những người làm trồng ra cái thứ thuốc ấy, hay nghiền nó thì mới có thể hiểu hết cái sự thú vị khôn cùng này. Làm gì có cái quảng cáo nào hay hơn những "vần thơ" quảng cáo về thuốc lào này chứ :

Thuốc lào chồng hút vợ say,
Thằng con châm diếu lăn quay ra nhà,
Có anh hàng xóm di qua,
Hít phải khói thuốc say ba bốn tuần.
Thêm chú gà trống ngoài sân,
Mổ nhầm bã thuốc cánh chân... cứng đờ.
Lại còn chị mái hoa mơ
Khói thuốc bay đến bơ phờ cả lông.
Khói thuốc cứ toả vòng vòng.
Say hết tất cả nuớc trong, nuớc ngoài.

Nếu ta chỉ đổi chữ "lào" thành "nào" thôi, thì có một câu đố hay rồi. Giả sử thế này, đố bạn biết:

Thuốc nào chồng hút vợ say,
Thằng con châm diếu lăn quay ra nhà,
Có anh hàng xóm di qua,
Hít phải khói thuốc say ba bốn tuần...?

Ai mà đã chứng kiến cảnh mấy cụ say thuốc lào thì biết. Có lần tôi đã tưởng người ta bị cảm hay có triệu chứng của tai biến nào đó sau khi đã rít một "bi".

Hút thuốc lào như anh chàng bại trận
Cứ phì phèo mà chân bước liêu xiêu
Ra chiến trường chưa nhìn đã sợ
Mắt trợn tròn đảo khắp bốn phương.

Nhưng điếu thuốc lào khi hút phải công nhận có cái gì đó hoành tráng, chứ mấy anh chích thuốc lá thì đâu thấy gì ngoài đốm lửa đỏ môi và làn khói trắng phất phơ theo gió. Thuốc lào, dù hút bằng điếu cày hay điếu bát ta đều cảm nghiệm được sự oai hùng của nó. Chính vì thế mà từ vua quan đến thứ dân, cả già lẫn trẻ, cả nam và nữ, từ nghệ sĩ đến dân cày… đều nghiền. Vì thế mà đất Tiên có nơi trồng thuốc để tiến vua. Chúng ta ai mà chả thấy nghệ sĩ Văn Hiệp rít thuốc lào phì phèo. Còn về quê tôi thì thôi khỏi phải nói. Mấy bà mấy cô rít còn máu hơn cả các ông. Tôi có người cha thiêng liêng, đang đêm ngủ, tỉnh dậy đi giải quyết nỗi buồn xong rồi thế nào cũng phải ghé bàn uống hớp trà và làm bi thuốc lào rồi mới vào ngủ tiếp. Vì kể cả khi hút một mình thì :

Hút thuốc lào nâng cao sĩ diện
Bật que diêm như chớp lửa đêm đông
Hút một hơi như sấm chớp đùng đùng
Nhả khói ra như rồng bay phượng múa
Mắt lờ đờ như nghệ sỹ ngâm thơ.

Mấy câu thơ này cũng vậy, chỉ đổi chữ "lào" thành "nào" ta có một câu đố khá hay rồi. Nhưng ở quê tôi thì chẳng cần phải đổi, ai mà nói chuẩn tiếng việt thì cứ tới đầu làng nghe bà con kháo nhau về thuốc hay đọc những vần thơ này thì chắc chỉ nghĩ là họ đang đố mình. Chữ "nờ cao" "nờ thấp" hay "nờ nặng" "nờ nhẹ" đâu có quan trọng gì với bà con, hiểu được nhau là điều chính yếu. Vẫn sẵn sàng nói với nhau "thuốc nào nhà tôi năm nay được giá quá bà ơi." Nếu bạn nghe thấy như vậy thì nên hiểu rằng bà con đang nói về thuốc "lào" chứ không phải "thuốc nào?" hen. Ngay cả mấy bạn lái buôn chạy miền ngược miền xuôi, vào Nam ra Bắc... vẫn cứ về quê tôi là mua "thuốc nào" chứ chả mấy khi các bác mua thuốc lào cả.

"Thuốc nào Tiên Lãng chính hiệu". Có thương hiệu hẳn hoi phải không các bạn. Chính vì thế quê tôi, đất Tiên, dù là đồng chua nước mặn người tới người đi vẫn không thể quên được. Dù có xa cách mấy thì hình đâu đây vẫn thoang thoảng mùi thơm của khói thuốc lào đất Tiên. Cái mùi vị thế nào mà làm cho người ta nhớ đến phải nao nao lòng, nôn nóng để tìm dịp trở lại.

"Nhớ ai như nhớ thuốc lào
Nghĩ về Tiên Lãng đã nao nao lòng
Về đây được ngắm sen hồng
Yếm xanh, lá biếc, bóng lồng sắc hoa
Quê anh Tiên Lãng hiền hòa
Người thân tìm đến, người xa tìm về..."

Tiên Lãng muôn năm... về Tiên Lãng đê các bạn ơi...

Nguyễn Dương
19/05/2014

DÃ MAN NHƯ TRUNG QUỐC

Khoai@


Mình đọc bài này, chả biết có tin được hay không. Nhưng nếu điều này là đúng, thì quả thật, không có gì để nói. Điều đó giải thích vì sao Trung Quốc lá mặt lá trái, tráo trở lật lọng, và dã man tàn bạo đến không thể ngờ.
------------------

Lật tẩy đường dây nuôi nhốt người để… lấy nội tạng

ANTĐ - Tòa án tỉnh Giang Tây, Trung Quốc ngày 10-8 vừa qua đã tuyên phạt 12 đối tượng, trong đó có cả bác sĩ và nhân viên y tế trong đường dây mua bán thận, trục lợi hơn 1,5 triệu NDT (250.000 USD) với các mức án từ 2 đến 9 năm rưỡi tù giam.

Một đối tượng cò mồi với vết sẹo dài sau khi được cấy ghép gan, tại tòa án

Được “vỗ béo” trước khi lên bàn mổ

Vương Hồ, 21 tuổi, người tỉnh An Huy, chỉ vì muốn chứng minh cho gia đình thấy bản thân đã độc lập về tài chính nên đã có một quyết định dại dột: bán thận. Sau khi đọc quảng cáo trên mạng “có thể kiếm được 25.000 NDT nếu bán một quả thận”, Vương Hồ đã tìm theo địa chỉ đến Nam Xương. Trước khi bị đưa đi phẫu thuật cắt thận, anh được bố trí ở một phòng trọ nhỏ tồi tàn, dưới sự canh gác nghiêm ngặt của một thành viên băng nhóm buôn thận tên Triệu Trấn. Vương Hồ nhớ lại, trong lúc chờ đợi, anh chỉ có ăn và ngủ như “một con thú bị nuôi nhốt trong chuồng”.

Sau 20 ngày được “vỗ béo”, Vương Hồ bị bịt mắt và được đưa đến một bệnh viện để làm xét nghiệm, nhưng kết quả quả thận của anh không phù hợp với người muốn thay thận. Suốt một tuần sau đó, anh liên tục bị đưa tới bệnh viện và khi tìm được người phù hợp, Vương Hồ phải ký một thỏa thuận “người mua thận không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào”, và được nhận 25.000 NDT.

Tháng 2-2012, Hải quan sân bay Quảng Châu phát hiện kiện hàng đáng ngờ gửi đi từ thành phố Nam Xương, Giang Tây đã chặn lại kiểm tra. Dưới vỏ bọc hàng “hải sản” trong những thùng đông lạnh là những quả thận người. Tưởng Chính Lâm, người gửi thùng hàng này đã lập tức bị bắt giữ. Hắn là một mắt xích trong đường dây buôn bán thận do Trần Phong cầm đấu. Theo điều tra của tờ MSN People, trong thời gian từ tháng 10-2011 đến 2-2012, 23 quả thận đã được gửi bằng đường hàng không từ thành phố Nam Xương, tỉnh Giang Tây đến Quảng Châu, tỉnh Quảng Đông theo cách này. 

Thủ đoạn của băng nhóm này là đăng quảng cáo tìm người bán thận hoặc cho thận trên các trang mạng xã hội với giá cao. Những người muốn bán thận, tuổi dưới 30, chiều cao trên 1,7m, cân nặng trên 75kg, phải có sức khỏe, đặc biệt chức năng gan, thận tốt được xác minh bằng phiếu khám sức khỏe của bệnh viện. Hơn 40 thanh niên trong độ tuổi từ 20-30 đã tới Nam Xương theo những lời quảng cáo này. 

Có sự tiếp tay của bác sĩ 

Khi bị bắt, Trần Phong khai rằng, chính bác sĩ Chu Vân Tùng ở Bệnh viện quân khu Quảng Châu là khách đặt mua thận đầu tiên. Theo đó, khoảng năm 2011, bác sĩ Tùng có nói với Trần Phong rằng, hiện rất nhiều bệnh nhân của ông đang phải chờ thận để được cấy ghép. Nhưng bệnh viện đang rất khan hiếm thận, nên bác sĩ Tùng ngỏ ý muốn hợp tác với Trần Phong.

Nhận được hợp đồng làm ăn béo bở, Trần Phong liên hệ với Lưu Vĩnh Đông - người chuyên mua thận từ những bệnh nhân đã chết não ở một bệnh viện của tỉnh Giang Tây. Lưu Vĩnh Đông bắt đầu đầu tham gia buôn bán nội tạng người bất hợp pháp từ năm 2010 sau khi ông ta phải mua một quả thận ở “chợ đen” để cấy ghép cho chính mình. 

Mỗi phi vụ làm trung gian, Lưu Vĩnh Đông kiếm được 10.000 NDT. Trong một vài vụ thành công, Trần Phong và Lưu Vĩnh Đông đã thành lập đường dây buôn bán thận quy mô lớn, thu lợi nhuận khổng lồ. Khi có nhiều người muốn bán thận, Trần Phong cắt cử đàn em đi thu gom và gửi dưới vỏ bọc “hàng hải sản” cho bác sĩ Chu Vân Tùng, với giá 120.000 NDT/ mỗi quả thận. Trần Phong lấy 10.000 NDT và phần còn lại chia đều cho các thành viên của băng nhóm. Mỗi bác sĩ thực hiện ca phẫu thuật cắt thận của những người do nhóm Trần Phong đưa đến được nhận 10.000 nhân dân tệ, các y tá được nhận từ 1000-4000 nhân dân tệ mỗi ca. 


Đầu năm 2007, Bắc Kinh lần đầu tiên công bố những quy định cấp quốc gia về cấy ghép nội tạng con người, nghiêm cấm các tổ chức và cá nhân buôn bán nội tạng dưới mọi hình thức. Luật Hình sự sửa đổi năm 2011 của Trung Quốc có 3 điều khoản về tội phạm liên quan buôn bán nội tạng, theo đó những kẻ bị kết tội tổ chức buôn bán nội tạng người có thể phải đối mặt với án tù hơn 5 năm kèm phạt tiền nặng.

Nguồn: Quỳnh My 
Theo Sina, the NanFang
Báo: An ninh Thủ Đô