Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014

PHÓ GIÁO SƯ VÀ PHÓ MỘC

Phó giáo sư và phó mộc



Báo điện tử Pháp luật & xã hội:Ở một cơ quan văn hóa nọ, người ta hay lôi chuyện ông Đàm và ông Đầm ra kháo để mua vui. Ông Đàm là phó giáo sư, phó viện trưởng, còn ông Đầm là “phó mộc” ăn lương hợp đồng sửa chữa sát xi, khung tranh, bệ tượng…

Phó viện trưởng Đàm từng nhiều năm học Liên Xô nhưng vốn tiếng Nga cũng chỉ đủ chào hỏi, trao đổi thời tiết, thế mà khi về nước lại được phân công phụ trách một cơ quan luôn va chạm với sách vở, sắc phong, văn bia Hán Nôm. Tuy trợ lý của ông là một chuyên viên giỏi tiếng Trung Quốc nhưng lại không thạo Hán Nôm nên nhiều lần thầy trò phải cầu cứu đến ông phó mộc. An phận làm thuê, ông Đầm không nề nà, đọc sách hay đục đẽo đều là công việc, không xay lúa thì ẵm em. Lâu ngày thành quen, mỗi lần thấy cô văn thư đi về phía lán mộc, ông biết ngay sếp cho gọi, ông thu dọn đồ đạc, cởi tạp dề, đợi lệnh.

Thế nhưng một hôm ông ngạc nhiên thấy cô văn thư không cười nói vui vẻ như mọi khi mà lầm lì trao ông tờ quyết định thôi việc kèm lời dặn: Chiều bác bàn giao rồi sang tài vụ thanh toán, từ mai có thể ở nhà, đồng chí viện phó dặn đừng qua tìm vì đi công tác vắng…

Mãi về sau ông Đầm mới biết lý do bị thôi việc. Số là một hôm có mấy giáo sư ngôn ngữ học người Trung Quốc vào cổng rồi cứ đi thẳng đến lán mộc cuối vườn, bảo vệ tưởng họ nhầm, chỉ vào tấm biển văn phòng phó viện trưởng nhưng họ lắc đầu, một ông giơ hai nắm đấm vào nhau giả cách đang đục, nói tiếng Việt khá sõi: Chôống tôi tim ôông Đầm. Rồi ông lấy que vạch xuống đất một chữ nho gồm bộ thủy, chữ tứ, chữ tảo và giải thích: Đây là chữ đàm, tiếng Việt nghĩa là đầm, do đó tên ông Đầm thợ mộc cũng có thể hiểu là Đàm, còn tên ông Đàm viện phó cũng có nghĩa là Đầm. Nhưng theo chúng tôi, ông Đầm giỏi hơn ông Đàm.

Chẳng bao lâu, chuyện đến tai ông phó giáo sư, ông rất bực, nhất là trong cơ quan có một số phần tử thiếu ý thức tổ chức, ưa nói xấu lãnh đạo đã tung ra ngoài cái tin: “Riêng khoản chữ Hán thì ông phó giáo sư chạy dài ông phó mộc…”.

Tác giả: Duy Đạo 
Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên internet.

Bài lấy về từ Baron Trịnh

Thứ Hai, 18 tháng 8, 2014

Về phát biểu của nhà văn Thùy Linh: TỰ DO...CHẾT ĐÓI

Khoai@


Đã có một cuộc Hội thảo "Thoát Trung về văn hóa" tại 53 Nguyễn Du, Hà Nội vào chiều ngày 15/08/2014 do các nhà "dân chủ tự phong" gây được sự chú ý của những người quan tâm đến vận mệnh của đất nước.

Ảnh: Nhà văn Thùy Linh

Về bản chất, hội thảo "Thoát Trung về văn hóa" chỉ là cái cớ để các nhà "dân chủ tự phong" này tấn công trực diện vào hệ thống chính trị của nhà nước Việt Nam. Người dự dễ dàng nhận ra điều này ngay từ đầu chứ không chỉ theo dõi các tham luận tại hội thảo.

Trong hội thảo, nhà văn Thùy Linh đã có phát biểu hầu như không ăn nhập với chủ đề thoát Trung về văn hóa bằng việc ca ngợi chế độ thực dân của Pháp. 

Lý giải tại sao trước năm 1945 lại có nhiều nhân vật trí thức xuất chúng, nhà văn Thùy Linh cho rằng: 
Trước năm 45, giới trí thức Hà Nội, Sài Gòn được hưởng làn gió trong lành của tự do, dân chủ từ Pháp quốc thổi sang, chính nhờ những ảnh hưởng này đã sinh ra giới trí thức tuyệt vời mà đến bây giờ gần như bị tuyệt chủng.
Có lẽ đây là một trong những phát biểu gây sốc cho các nhà văn hóa và ngay cả giới "dân chủ". Nó gây sốc bởi tầm hiểu biết lịch sử, văn hóa của Thùy Linh, và bởi chính bà ta đã vô liêm sỉ tới mức biến quân xâm lược Pháp thành nhà hảo tâm.

"Một tấm hình, vạn lời nói". Xin được dẫn ra đây những tấm hình là những minh chứng cho sự tàn bạo, dã man của thực dân Pháp khi xâm lược Việt Nam. Và nhìn vào đó, người đọc sẽ thấy được "làn gió trong lành của tự do, dân chủ từ Pháp quốc thổi sang" theo cách mà nhà văn Thùy Linh phát biểu.

Câu slogan trên Blog của Thùy Linh là "hãy cùng tôi ghé thăm trái đất này", nghe có vẻ to tát. Nhưng, bây giờ "hãy cùng tôi xem những bức ảnh này" sẽ là một thực tế đau buồn của những người dân mất nước.

Một phần của cái gọi là "tự do" như Thùy Linh phát biểu, có lẽ là "tự do...chết đói"!

Nạn đói năm 1945 - Hồi ức kinh hoàng 

Depplus.vn

70 năm đã qua đi nhưng vẫn có những điều con người ta 'buộc lòng' phải nhớ. Thảm họa về nạn đói năm 1944- 1945 khiến hàng triệu người chết, xác người la liệt khắp phố phường Hà Nội không cho phép những người dù đã trải qua hay may mắn không phải trải qua được phép lãng quên...

Giai đoạn 1944-1945, chịu hậu quả cuộc những chính sách khai thác thuộc địa và vơ vét của cải của thực dân Pháp, cùng với việc mất mùa triền miên, người dân Việt Nam đã phải hứng chịu một nạn đói lịch sử, mà sau này đã trở thành những kí ức ám ảnh, không bao giờ quên. 

Nạn đói ấy bắt đầu từ khoảng tháng 3 năm 1944, tàn khốc nhất là thời điểm bắt đầu bước vào vụ mùa (tháng 7, 8) của năm ấy. Nạn đói kéo dài sang nửa đầu năm 1945 và chỉ thực sự chấm dứt khi mà phong trào cách mạng giải phóng dân tộc do Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo lên đến đỉnh cao và giành được thắng lợi vào tháng Tám năm 1945. 

Theo thống kê từ các địa phương, chỉ trong thời gian ngắn nạn đói đã cướp đi sinh mạng của 2 triệu người, bằng một phần mười dân số Việt Nam lúc bấy giờ. Các tỉnh có số người chết nhiều là: Nam Định, Thái Bình, Ninh Bình... có nơi chết cả làng. 

Có làng 400 dân, ruộng không có người làm, bán không ai mua, mỗi mẫu đáng 1.000đ, bán không nổi 30đ. Nhiều người mong được chóng chết. Trẻ con 7 - 8 tháng đến 1 - 2 tuổi bị cha mẹ bỏ hoặc cha mẹ đã chết, ngồi nheo nhóc khắp nơi, đi đường nào cũng thấy. 

Dân phủ Nghĩa Hưng (Nam Định) có 15 vạn người, số chết mỗi ngày khoảng 500. Thóc phải nộp nhà nước là 1.250 tấn, nhưng chức dịch chỉ thu được 986 tấn. Dân đói phải ăn củ chuối và ăn cả thịt người... 

" Người chết đói nhiều đến nỗi không thể chôn kịp, vì người đi chôn cũng đã ốm đói rồi..." (Báo Cứu quốc)




Những xác người chết chưa kịp chôn cất. Ruộng mùa có 22.000 mẫu, gặt được 6.362 mẫu. Mỗi mẫu độ 3 tạ. Số thóc đã thu nộp là 2.664 tấn. Ruộng chiêm 22.283 mẫu, chỉ cấy có 10.093 mẫu. Dân số phủ Kim Sơn (Ninh Bình) ngót 11 vạn, một vạn đã bỏ đi. 

Người dân phải ăn thịt chuột, thịt người đã chết để duy trì sự sống 

Những người chết đói ở trại Giáp Bát được cải táng về nghĩa trang Hợp Thiện (Hà Nội). 

Hội nghị Ban Thường vụ Trung ương tháng 3 năm 1945 đề ra khẩu hiệu: "Phá kho thóc giải quyết nạn đói". Khẩu hiệu này được đưa ra đồng thời với khởi nghĩa từng phần, và Đảng coi đây là trọng tâm công tác, là khâu chính để biến lòng căm thù của nhân dân thành hành động cứu nước. 

Đáp ứng đúng nguyện vọng của toàn dân, giải quyết từng mâu thuẫn đang diễn ra gay gắt trong xã hội nước ta, chủ trương của Đảng đã lôi cuốn hàng triệu quần chúng vào phong trào phá kho thóc, chống đói với nhiều hình thức từ thấp đến cao, phong phú và sáng tạo. 

Cùng với khởi nghĩa từng phần, phong trào phá kho thóc của Nhật để cứu đói có ý nghĩa kinh tế, chính trị rất sâu sắc và to lớn. Phong trào đã nhanh chóng giải quyết được nạn đói ở nhiều tỉnh, uy tín của Việt Minh lên rất cao.

Phong trào thổi bùng lên ngọn lửa đấu tranh và khởi nghĩa trong nhân dân, tập dượt quần chúng đi từ hình thức đấu tranh thấp đến những hình thức đấu tranh cao, kết hợp đấu tranh kinh tế, chính trị, vũ trang chuẩn bị cho tổng khởi nghĩa".

Cách mạng tháng Tám thành công đã không chỉ giành được chính quyền về tay nhân dân, lập ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, mà còn chấm dứt được nạn đói 1944 – 1945. 

KẾT QUẢ KIỂM TRA MỚI NHẤT TẠI CHÙA BỒ ĐỀ

Kết quả kiểm tra mới nhất tại chùa Bồ Đề


ANTĐ - Đoàn kiểm tra liên ngành thành phố và quận Long Biên đã hoàn tất báo cáo kết quả kiểm tra hoạt động quản lý, nuôi dưỡng trẻ em và các đối tượng bảo trợ xã hội tại chùa Bồ Đề.

Các cháu bị bỏ rơi, có hoàn cảnh khó khăn... đang được nuôi dưỡng tại chùa Bồ Đề (ảnh chụp sáng 12-8-2014). Ảnh: Phú Khánh

Xác minh, làm rõ 24 trường hợp “có tên nhưng vắng mặt”

Những ngày đầu tháng 8, đoàn liên ngành chia làm 4 tổ đã tiến hành kiểm tra tại chùa Bồ Đề với các nội dung: thực trạng chăm sóc, nuôi dưỡng các đối tượng trẻ em, người tàn tật, người cao tuổi (gọi chung là đối tượng bảo trợ xã hội); công tác tiếp nhận, quản lý đối tượng bảo trợ xã hội; và việc thực hiện các quy định của pháp luật về chăm sóc, nuôi dưỡng các đối tượng bảo trợ xã hội.

Thời điểm kiểm tra, số đối tượng bảo trợ xã hội có 135 người, trong đó trẻ em từ 0 đến dưới 6 tuổi là 55; trẻ em từ 6 đến dưới 16 tuổi là 37; người tàn tật trên 16 tuổi, người cao tuổi thuộc nhóm đối tượng bảo trợ xã hội là 34; và 9 trường hợp người cơ nhỡ xin tá túc.

Theo sư trụ trì Thích Đàm Lan, từ năm 2012 trở về trước, sư trụ trì trực tiếp điều hành việc tiếp nhận, quản lý các đối tượng bảo trợ xã hội. Từ sau thời điểm này, công việc đó được giao cho Nguyễn Thị Thanh Trang là người nương nhờ trong chùa, ghi chép vào sổ theo dõi quản lý các đối tượng.

Đối chiếu tổng số người có mặt tại thời điểm kiểm tra với hồ sơ do phía nhà chùa cung cấp và qua hồ sơ của các cơ quan quản lý Nhà nước cho thấy, có 24 người, gồm 21 trẻ em và 3 người già, có tên trong hồ sơ nhưng không có mặt. Cơ quan chức năng đã trực tiếp phân công cán bộ đi xác minh theo các địa chỉ do sư trụ trì Thích Đàm Lan cung cấp. Kết quả đến ngày 8-8 làm rõ: 3 người già và 5 trẻ em đã được đưa vào Trung tâm bảo trợ xã hội; 13 trẻ em hiện được gia đình nuôi dưỡng; 1 trẻ em được nhận làm con nuôi (có quyết định của UBND phường Bồ Đề) và 2 trẻ em đang được nuôi dưỡng tại chùa khác.

Phát hiện nhiều tồn tại

Đoàn liên ngành nhận xét, nhà chùa có sổ sách theo dõi người đang cư trú, có số đăng ký tạm trú với chính quyền cơ sở, đã phân công người chịu trách nhiệm theo dõi, thực hiện. Tuy nhiên, việc phối hợp với chính quyền địa phương trong quản lý nhân hộ khẩu chưa nghiêm túc, không tự giác khai báo những di biến động về số trẻ em và đối tượng bảo trợ xã hội (chỉ khi chính quyền cơ sở rà soát mới báo cáo).

Kiểm tra điều kiện cơ sở vật chất tại khu nuôi dưỡng đối tượng bảo trợ xã hội, đoàn liên ngành ghi nhận diện tích ở trung bình mỗi người tính theo mét vuông là không đảm bảo quy định. Trang thiết bị khu bếp đơn giản, sơ sài, không đảm bảo phòng tránh côn trùng. Khu vệ sinh cũng không đáp ứng tốt nhu cầu.

Nhiều tồn tại khác là không có người có chuyên môn nghiệp vụ về lĩnh vực y tế, trong khi tại đây có nhiều trẻ em, người già ốm yếu, bệnh tật. Nhà chùa có bố trí người phục vụ chăm sóc trẻ em, tuy nhiên, nhiều người trong số đó không có chuyên môn, nghiệp vụ chăm sóc trẻ. 

Qua kiểm tra, đoàn liên ngành nắm được 100% trẻ trong độ tuổi từ 0 đến 6, đều chưa được đi học tại các cơ sở giáo dục theo quy định. Nhóm trẻ từ 6 đến 16 tuổi, có 18 trẻ được đi học thường xuyên; 6 trẻ chuẩn bị vào lớp 1; 13 trẻ không đi học, đa phần do bệnh lý. Về việc thực hiện khai sinh cho trẻ, có 80/92 trẻ chưa được đăng ký khai sinh, gồm 47/52 trẻ bị bỏ rơi và 33/40 trẻ lang thang cơ nhỡ, được gia đình gửi vào chùa.

Việc chùa Bồ Đề tiếp nhận trẻ em và các đối tượng bảo trợ xã hội vào nuôi dưỡng khi không đảm bảo các điều kiện thành lập cơ sở bảo trợ xã hội và chưa được cơ quan có thẩm quyền cho phép là chưa thực hiện đúng quy định”, đoàn liên ngành chỉ rõ và đánh giá công tác quản lý các đối tượng bảo trợ xã hội tại chùa Bồ Đề chưa chặt chẽ. Đối với trẻ em bị bỏ rơi, khi phát hiện, trụ trì chưa chưa khai báo với chính quyền địa phương để thực hiện các thủ tục pháp lý cần thiết.

Từ kết quả kiểm tra, đoàn liên ngành đã có những kiến nghị, đề xuất đối với nhà chùa, quận Long Biên, và đề nghị quận kiến nghị thành phố chỉ đạo các sở, ngành liên quan phối hợp với UBND quận giải quyết các vướng mắc trong việc nuôi dưỡng các đối tượng bảo trợ xã hội tại chùa Bồ Đề.

PV Nội chính

Cục trưởng C47: MINH "SÂM" ĐÃ THỪA NHẬN HÀNH VI PHẠM TỘI

Cục trưởng C47: Minh “Sâm” đã thừa nhận hành vi phạm tội


(NLĐO)- Thiếu tướng Nguyễn Anh Tuấn - Cục trưởng Cục C47, đơn vị “chủ công” triệt phá vụ án Nguyễn Ngọc Minh (Minh “Sâm”) - cho biết qua khai thác ban đầu Minh “Sâm” và đồng phạm đã thừa nhận hành vi phạm tội.

"Ông trùm" Nguyễn Ngọc Minh (tức Minh "Sâm") khi chưa bị bắt

Ngày 18-8, trao đổi với báo chí, Thiếu tướng Nguyễn Anh Tuấn, Cục trưởng Cục cảnh sát điều tra tội phạm về ma tuý (C47 - Bộ Công an) cho biết, sau gần 1 tuần băng nhóm tội phạm có tổ chức do Nguyễn Ngọc Minh (tức Minh “Sâm”), Giám đốc Công ty TNHH Đại An và Nguyễn Thành Hưng (tức Hưng “Sóc”), Giám đốc công ty TNHH Thành Hưng Bắc Ninh cầm đầu bị triệt phá, cơ quan cảnh sát điều tra đã nhận được đơn tố cáo của nhiều bị hại từng bị băng nhóm này đe dọa, cưỡng đoạt tài sản.

Qua khai thác ban đầu, các đối tượng đã thừa nhận hành vi cưỡng đoạt tài sản. Theo đó, bất cứ một xe gỗ nào kể cả doanh nghiệp ở địa phương hay bên ngoài khi vào chợ gỗ Phù Khê (do Minh sâm và Hưng sóc quản lý) đều phải nộp cho băng nhóm này từ 1,2 -2 triệu đồng/xe. Nếu không nộp sẽ bị băng nhóm này khống chế, đe dọa không thể bán được hàng.

Chiều 13-8, các đối tượng đã bị bắt quả tang khi đang cưỡng đoạt số tiền 1,2 triệu đồng của một lái xe gỗ.

Ngoài số vũ khí thu giữ, hiện Cơ quan cảnh sát điều tra đã tạm giữ số lượng tiền mặt và niêm phong khối lượng gỗ lớn tại công ty TNHH Đại An, công ty TNHH Thành Hưng Bắc Ninh.

Hiện C47 đang phối hợp với lực lượng kiểm lâm kiểm đếm và kiểm tra nguồn gốc số gỗ này. Ngoài ra, C47 cũng đã tạm giữ 7 xe ô tô của các đối tượng, trong đó cả siêu xe Maybach 57S mà Minh "Sâm" thường xuyên sử dụng với giá nhiều tỉ đồng.

Siêu xe Mayback 57S của Minh "Sâm"

Về việc có hay không sự bao che, tiếp tay của lực lượng chức năng cho hoạt động của Minh “Sâm”, Thiếu tướng Nguyễn Anh Tuấn cho rằng việc này cần phải điều tra, trước mắt chưa có thông tin.

Đáng chú ý, khi đến thăm C47 nhân 69 năm Ngày truyền thống của lực lượng công an nhân dân vào chiều 18-8, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đánh giá: “Vụ Minh “Sâm” giao cho C47 là cũng có lý do, đây là đơn vị có nhiều kinh nghiệm, uy tín”. Đây cũng là lời giải đáp cho băn khoăn của dư luận về việc C47 vào cuộc triệt phá một băng nhóm “xã hội đen” ở địa phương.

Như Báo Người Lao Động đã đưa, chiều và đêm ngày 13-8, Cục C47 phối hợp với các lực lượng của Bộ Công an đã đột kích, khám xét tại 2 công ty TNHH Đại An do Nguyễn Ngọc Minh (tức Minh “Sâm”) làm giám đốc và Công ty TNHH Công ty TNHH Thành Hưng Bắc Ninh (cùng đóng trụ sở ở thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh) do Nguyễn Thành Hưng (tức Hưng “Sóc”) làm giám đốc; bắt Minh Sâm và Hưng sóc cùng 7 đồng phạm khác; thu giữ 1 quả lựu đạn, 6 khẩu súng quân dụng và súng bắn đạn hoa cải, 7 xe ô tô cùng nhiều tang vật, tài liệu liên quan đến vụ án.

Ngày 14-8, Cơ quan Cơ quan Cảnh sát điều tra - Bộ Công an đã khởi tố vụ án hình sự “Cưỡng đoạt tài sản” liên quan đến 2 công ty này, bắt thêm đối tượng thứ 10 là Nguyễn Thanh Thắng (tức Thắng “Mậu”, ngụ Bắc Ninh). Đến ngày 17-8, cơ quan CSĐT đã khởi tố cả 10 đối tượng về hành vi Cưỡng đoạt tài sản.

Theo chỉ đạo của Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang, C47 đang khẩn trương điều tra mở rộng vụ án.

Tin-ảnh: Nguyễn Quyết

VIỆT NAM SẼ KHÔNG CHO AI THUÊ CAM RANH, TÀU MỸ CÓ THỂ DÙNG DỊCH VỤ

"Việt Nam sẽ không cho ai thuê Cam Ranh, tàu Mỹ có thể dùng dịch vụ"


Hồng Thủy/GDVN

Việt Nam dứt khoát không cho bất kỳ ai thuê quân cảng Cam Ranh, nhưng định kỳ cung cấp dịch vụ duy tu hậu cần cho tàu chiến Mỹ có thể là một lựa chọn.

Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Mỹ Martin Dempsey thăm một tàu hải quân Việt Nam tại cảng Đà Nẵng.

Chuyến công du Việt Nam của Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng liên quân Mỹ, một hoạt động đối ngoại quốc phòng bình thường giữa 2 nước đang nhận được sự quan tâm đặc biệt từ dư luận quốc tế, đặc biệt là sự theo dõi, bình luận thậm chí là moi móc, bôi đen của truyền thông Trung Quốc.

Thời báo Hoàn Cầu ngày 18/8 đăng bài bình luận, mặc dù từng là kẻ thù một mất một còn nhưng hiện tại Mỹ và Việt Nam đang sát lại gần nhau nhanh chóng chỉ vì Trung Quốc (gây hấn trên Biển Đông). Thông tin các quan chức Mỹ đang xem xét nới lỏng lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam hay hai bên tăng cường hợp tác quân sự lập tức được Thời báo Hoàn Cầu lu loa rằng đó là động thái "kiềm chế" Trung Quốc trên Biển Đông?! 

Đúng hơn là cần phải hợp tác đối phó với những hành vi vi phạm luật pháp quốc tế, coi trời bằng vung, bành trướng lãnh thổ của Trung Quốc trên Biển Đông - PV.

Mặc dù vẫn còn duy trì lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam, nhưng theo Thời báo Hoàn Cầu những năm gần đây thái độ của Mỹ trong vấn đề này ngày một mềm mỏng hơn. Năm 2005 có 3 tàu hải quân Trung Quốc được lắp radar do chi nhánh công ty Mỹ Northrop Grumman tại Anh chế tạo. Năm 2006 Bộ Quốc phòng Việt Nam lần đầu tiên mua được 1 chiếc xe bọc thép thế hệ mới của 1 công ty Mỹ tại tiểu bang Virginia.

Năm 2007, chính sách cấm bán vũ khí cho Việt Nam đã có những thay đổi rõ nét. Chính quyền Tổng thống Bush khi đó đã sửa đổi các điều khoản về giao dịch vũ khí quốc tế, cho phép tùy tình hình để có thể bán vũ khí sát thương hiện đại cho Việt Nam, nhưng các loại vũ khí hiện đại này phải được hạn chế. Lần này khả năng nới lỏng lệnh cấm vận vũ khí với Việt Nam có thể tiếp tục mở ra những khả năng hợp tác mới.

Hoàn Cầu dẫn nguồn truyền thông Mỹ cho rằng, nhiều khả năng Việt Nam sẽ đề xuất với phía Mỹ mua radar ven biển, tên lửa phòng không và máy bay trinh sát trên biển. Đồng thời Việt Nam mong muốn có khả năng nhận được các linh kiện trang bị quân sự của Mỹ.

Tờ báo Trung Quốc này cho rằng chuyến công du của tướng Martin Dempsey tới Việt Nam bao gồm cả Đà Nẵng khiến người ta nhớ tới việc Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta khi tới thăm Việt Nam đã từng ghé thăm cảng Cam Ranh cho thấy 2 cảng này luôn có vai trò chiến lược ở Biển Đông và luôn nằm trong tầm ngắm của Mỹ.

Cảng Cam Ranh và cảng Đà Nẵng đều là một trong những cảng nước sâu tốt nhất trên thế giới, khống chế yết hầu chiến lược nối Thái Bình Dương với Ấn Độ Dương và cách 2 đại dương không dầy 1 giờ bay. Trong Chiến tranh Việt Nam, người Mỹ đã rót nhiều tiền vào cảng Cam Ranh và cảng Đà Nẵng để nâng cấp cơ sở hạ tầng cho địa phương này.

Dẫn kết quả nghiên cứu của Trung tâm Nghiên cứu hòa bình quốc tế Stockholm Thụy Điển cho biết, một khi Mỹ thuê được cảng Cam Ranh là có thể nắm chặt yết hầu ở Biển Đông. Từ cảng Cam Ranh tới bất cứ đảo, đá nào ở Trường Sa khả năng kiểm soát của Mỹ đều hơn đứt Trung Quốc. Khả năng khống chế của cảng Cam Ranh với bất kỳ đảo, đá nào ở Trường Sa hay năng lực cơ động binh hỏa lực, đổ bộ đều cao hơn nhiều so với bất kỳ căn cứ hải quân nào của Trung Quốc

Giá trị của cảng Cam Ranh đối với Mỹ ở Biển Đông hơn hẳn các cảng nổi tiếng khác như cảng Changi của Singapore, Yokosuka của Nhật Bản, Busan của Hàn Quốc hay đảo Guam, Hoàn Cầu kết luận.

Tuy nhiên theo phân tích của các chuyên gia Thời báo Hoàn Cầu phỏng vấn, lập trường của Mỹ hiện nay là mong muốn tranh thủ Việt Nam đồng ý mở cửa 2 hải cảng này để cung cấp dịch vụ duy tu bảo dưỡng tàu chiến hải quân Mỹ chứ Washington không có ý định đặt một căn cứ quân sự vĩnh cửu ở Việt Nam.

Trong khu vực Đông Nam Á, Mỹ đã dùng phương thức ký kết hiệp định để có được quyền sử dụng các quân cảng, như vậy có thể loại bỏ được tính nhạy cảm chính trị của vấn đề đặt 1 căn cứ quân sự vĩnh cửu ở nước ngoài và cũng đỡ tốn kém hơn cho Mỹ.

Đối với Việt Nam, bất luận là cân nhắc đến tình hình chính trị nội bộ hay nhu cầu cân bằng lợi ích chiến lược với Nga, Việt Nam gần như không thể cho phép người Mỹ xuất hiện thường trực trên lãnh thổ của mình. Chính sách của Việt Nam dứt khoát không cho bất kỳ ai thuê quân cảng Cam Ranh, nhưng định kỳ cung cấp dịch vụ duy tu hậu cần cho tàu chiến Mỹ có thể là một lựa chọn chấp nhận được, Thời báo Hoàn Cầu bình luận.

TRÌNH LUẬN THƠ ĐỀ


Các bạn gái đoan trang không nên đọc!
-------------------------------------------------------

Dạo đó 199x tôi thất nghiệp, buồn vãi lồn ra.

Sáng ngủ dậy, khạc đờm cậy gỉ mắt, là lử thử ra quán cháo lòng đầu làng, ngồi bú diệu.

Tuy tôi thất nghiệp, nhưng nhà tôi có của ăn của để, bố mẹ tôi ko để tôi đói bao giờ. sáng nào cũng cho thàng con đôi chục.

Làng tôi, quy tụ tuyền quân vô học, tức là có học, cơ mà hết lớp 8 là ok. tôi học đến tận qua lớp 8, tức đạp xe đi học ở trường trên phố, thì quá oai, về làng giống như người đỗ trạng nguyên vậy.

À mà tóm lại thất nghiệp, bú diệu lòng, nếu gặp anh nào quen thì mời đôi chén diệu. Quán lòng mở từ 5h sáng, lòng bẹp như cái săm xe đạp hết hơi, cháo đen như nước sông tô lịc, cơ mà đc cái rẻ, rẻ thì cả làng tôi ưng.

Bú xong sang quán nước, đá chén chè bồm, rít điếu vina nếu sông-sênh, ko thì anh gì ơi cho em nhờ cái điếu.

Ở quán nước, là lúc, trình học của tôi đc phát huy.

Làng tôi, thậm chí có anh đéo biết chữ, có học lồn đâu mà biết chữ dcm, những lúc đó, mấy con vô học đó bu lấy tôi...

Tôi trầm ngâm phết, gọi mụ chủ đưa cho tôi quyển giáo trình, tôi bát đầu phô-trương sở học.

Mấy con cẩu bắt đầu nuốt nước bọt nghe tôi bình thơ, đó là thơ đề.

Làng tôi, thanh niên chỉ có niềm khát khao cháy bỏng là đánh bạc, tiền ít, cấy con đề là hợp lí, tuy nhên, phải là con " sắc nước " tức con trúng. 

Mấy anh ghi đề làng tôi cứ 15 phút lại qua quán nước 1 phát để update, tất nhiên lúc đó, quán nước đã sang sảng tiếng thơ đề. 

Câu thơ dân đề hay ngâm nga nhất là : 

Ai ơi hãy nhớ câu thề
sáng đi một chục, chiều về bải tram.

(tức đánh 10k, nếu trúng, sẽ là 700k , 1 chọi 100) 

Buổi sáng, chúng tôi bình luận về câu thơ hôm qua, và tại sao nó về con đó??? kiểu bọn bình luận bóng đá ý.

Nói ra thì dài dòng, cơ mà luận 1 lúc, kiểu đéo gì thơ cũng chuẩn.

ví như đề về 07, thì bài thơ cho hôm đó là: 

hư vô 1 cõi đi về
thất tình sao đéo nhảy cầu cho nhanh.??? 

Nghe thì đéo liên quan, cơ mà tôi luận cho lũ vô học đó biết: hư vô, nghĩa là không, thất tình, chữ thất nghĩa là 7, vậy đề về 07 là chuẩn.....

dcm lũ cẩu vỗ đùi đen-đét, tán dương tôi lên giời, thế là nói ngoác mồm phét, chuyện tiếp chuyện, vui vui là.
còn những bài kiểu như : 

01 e ấp mà chi
Chiều nay 56 lại chờ 65...

thì có mà luận vào lồn...

Sau tuần trà sáng thì đến trưa, tôi về cắn cơm rồi khật khưỡng ra.

Lũ cẩu vẫn ở đó, râm ran thơ đề, ỏm tỏi cờ tướng, đen đét đầu đít ( đầu đít là 1 loại cờ bạc, dùng 2 tờ tiền để chơi bằng số in trên tiền, thàng chơi cầm 2 tờ tiền giấu vào 2 tay, thàng kia gọi : ví dụ tổng vệ sinh, tức là các con số trong tờ tiền cộng mẹ lại với nhau, ai to thì ăn nếu đéo thêm câu "bé ăn" lắm lúc chém nhau do nghe đéo rõ câu này. 1 thàng ra bóng ( là 2 tờ tiền ) 1 thàng gọi, tiếng "đét" là do thàng gọi vỗ vào tay thàng kia.

Mà đéo biết làng các anh chị thế nào, chứ làng tôi chỉ ham về cờ bạc, hở ra là sóc đĩa ba cây chắn cạ đầu đít. Làng tôi cũng chuyên về cờ bạc bịp, dăm bẩy anh đóng kịch chăn 1 anh gà mờ là chuyện thường.

Cơ mà tôi đang kể luận thơ đề hehe, tổ sư tôi bị cái tật, cứ kể chuyện nọ xọ mẹ chuyện kia.

Tầm 2h chiều tôi ra, lúc đó đã có thơ đề.

Thơ đề, là do trạng đề, trạng đề có thể là 1 thàng già dâu dài , có thể là thàng ranh con, có thể là mụ nạ dòng chổng mông cửa sổ, thơ từ bọn đó mà ra, mỗi nơi dcm 1 bài, ngồi mà luận. các trạng đề cũng đéo cần biết chữ.

Hôm đó tôi ra hơi muộn, chúng nó đã luận sang sảng rồi, lưu ý thơ đề chỉ có 1 thể loại lục-bát, tức là loại thơ dễ nhớ dễ thương. thàng nào luận theo ý thàng đó, cãi nhau nhưng đéo đánh nhau, vì đơn giản mày đánh con mày luận, bố đánh con bố luận.

Hôm đó say quá, tôi nhớ bài thơ là: 

Ba cô đi chợ đường Phồn
Mỗi cô nhổ 1 cái lông lồn xỉa răng 

(đéo lục bát lắm nhưng thơ đề có cái hay là đéo cần nghiêm luật).

Lạ cái, hôm đó có muỗi bài thơ đó, nghe đâu xin đc của cao thủ bên kinh bắc, tờ phô tô, vẽ thêm rồng phượng âm dương các kiểu.

(ảnh ăn cắp ) 

Thôi thì bàn luận râm ran. kẻ nói 3 cô là có số 3, cơ mà nam thòi nữ thụt là số 2, bóng lên ( tức cộng hay trừ đi số 5 ) là 7. còn mỗi cô nhổ 1 cái lông lồn xỉa răng thì tha hồ đoán, thàng bảo rang có 36 cái, thàng nói 38 cái, há mồm ra mà đếm, lại chọc thêm cái lông lồn, thành ra 39, càng khó đoán, dịt còn mẹ đập bàn à ồ ừ nhỉ ầm ĩ cả 1 góc làng.

Bài thơ quả khó đoán tổ sư, cao thủ như tôi mà cũng lè lưỡi ra.

Sau thàng nào oánh số thàng đó, nam thòi nữ thụt bóng lên các kiểu, nhẽ đủ cả 100 số hehehe.

Tôi luận 1 lúc chán quá bẩu địt mẹ đánh đơn giản, 3 cô là số 3, mỗi cô nhổ 1 cái lông thì đánh số 1, kệ mẹ chúng nó muốn luận gì thì luận, cơ mà tôi đéo chắc lắm, đánh có 1 nghìn hehe ( 1 nghìn thời đó nhẽ bàng 10 ngìn thời nay) .

Anh chị đéo tin thì thôi, hôm đó đề về luôn con 31, tôi ăn đc 70k, tổ sư tôi cứ tiếc mãi vì đéo dám oánh nhiều. 

Mấy con cẩu luận quá xa bẻ tay day trán thần người vì tiếc.

GS. Chu Hảo: "THOÁT TRUNG VỀ VĂN HÓA" LÀ...BỎ CHIẾC MŨ "BÌNH THIÊN"?

Ong Bắp Cày


Chào mọi người,

Chúng ta lại quay lại với chủ đề "Thoát Trung về văn hóa" được tổ chức tại hội trường tầng 4 tòa nhà Liên hiệp các Hội KHKT Việt Nam có địa chỉ 53 Nguyễn Du, Hà Nội.

Không bàn đền việc các "nhân sĩ trí thức" vào bậc "ưu tú nhất quả đất" đã chuyển chủ đề "Thoát Trung về văn hóa" thành "Thoát Trung về chính trị" để tấn công vào hệ thống chính trị nước nhà, ngay tại trụ sở của cơ quan trực thuộc UB Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.

Bỏ qua, lối nói "theo đóm ăn tàn" của nhà văn Thùy Linh khi chị này nâng bi Thực dân Pháp, và biến kẻ xâm lược thành nhà hảo tâm đối với xứ Việt.

Cũng không nhắc đến tay gà mờ Nguyễn Ngọc Lanh, khi ông ta kết luận rằng, văn hóa "ăn quả nhớ kẻ trồng cây", truyền thống "đền ơn đáp nghĩa là nguyên nhân cản trở tất cả sự phát triển của Việt Nam".

Tôi cũng không chấp với Nguyễn Quang A, khi ông này cho rằng: "Chúng ta không thể thoát Trung vì chùa Bái Đính được gọi là chùa Tàu vì tiền của Tàu bỏ ra". Vì thực tế chả có gì chứng minh "Chùa Bái Đính là chùa Tàu, do Tàu bỏ tiền ra xây". Phát biểu như thế quả là liều và nực cười, nhất là với một ông Tiến sĩ.

Tôi quan tâm đến lời phát biểu của 2 ông: 

- Ông Đình Thiết nói: "đề nghị lột cái mũ bình thiên của Lý Thái Tổ ở bờ Hồ đi, vì mũ ấy là mũ của Tàu".

- Ông GS Chu Hảo đánh giá: "tượng Lý Thái Tổ ở bờ Hồ có “mặt như ông cố đạo Pháp, mà cái mũ lại mũ của Tàu". 

Thực tế khi dựng tượng, những người có trách nhiệm đã phải tổ chức hội thảo khá nhiều lần. Để có thể phán ánh được chân dung và dáng vóc, và thần thái của Lý Thái Tổ, các nhà khoa học đã phải dựa vào các cơ sở khoa học. Vắn tắt, đó là:

1. Di vật khảo cổ học (quần áo, mũ mão thời lý); 
2. Kỹ thuật dựng hình từ các dỉ chi đào được;
3. Những hiểu biết và kỹ năng "Nhân chủng học";
4. Những hiểu biết về giải phẫu tạo hình;
5. Khu vực mộ táng của Lý Thái Tổ.

Đã có những cuộc Hội thảo khoa học vào năm 2003 với đông đủ các nhà sử học, văn hóa học, các kiến trúc sư, điêu khắc gia, họa sĩ... tham gia nhằm thảo luận về hình tượng vua Lý sẽ được thể hiện như thế nào trước khi xây dựng tượng đài.

Theo Đại Việt sử ký toàn thư, Lý Công uẩn sinh năm 974. Năm 35 tuổi Lý Công Uẩn dựng nên triều Lý (1009). Quyết định dời đô ra Thăng Long khi 36 tuổi và mất ở tuổi 55 (1028). Hình ảnh các vị vua chúa, tướng lĩnh, danh nhân của nhiều thế kỷ trước, hầu hết đều không có hình vẽ hoặc tượng để lại, cũng không được mô tả kỹ lưỡng ngoài những dòng ca ngợi ngắn và cũng mang tính ước lệ, tượng trưng do tình cảm tôn vinh của người chép sử hoặc nhân dân truyền tụng lại. Chẳng hạn khi viết về Thân vệ Lý Công Uẩn thì chỉ là "người khoan thứ, nhân từ", "thông minh, tuấn tú khác thường" sẽ "là bậc minh chủ trong thiên hạ" v.v...

Những thông tin đó không đủ là chất liệu cho các nghệ sĩ tạo hình. Họ phải làm theo phương pháp giả định tùy theo kiến thức lịch sử, tình cảm, sự tưởng tượng, sự sáng tạo cao hay thấp của mỗi người nghệ sĩ.

Trang phục của vua Lý cũng không có một tư liệu nào để khai thác. Còn suy đoán lịch sử theo lô-gic thì trang phục triều đình Lý mới lập nghiệp sẽ chưa thể đưa ra một kiểu mẫu nào mới khác với triều Đinh, Lê trước đó, mà các thời này lại ăn mặc theo trang phục Tống triều. Điều này lại trông chờ ở các nhà sử học, trang phục học hoặc các nhà điêu khắc tưởng tượng và giải quyết sao cho mọi người có thể chấp nhận được.

Các nhà nghiên cứu Vũ Khiêu, Nguyễn Vinh Phúc, Trần Lâm Biền, Lê Văn Lan, Nguyễn Văn Huy, Phan Khanh, Đặng Văn Bài, Trần Đức Cường... kiến trúc sư Nguyễn Trực Luyện, họa sĩ Trịnh Quang Vũ (người nghiên cứu và có nhiều tư liệu cổ về trang phục) và một số học giả khác đã có những ý kiến góp phần làm “sáng” các vấn đề đang trong tình trạng “mờ” này.

Sau một thời gian, Ban tổ chức đã nhận được 28 mẫu tượng cùng các sa bàn, bản vẽ phối cảnh. Hội đồng nghệ thuật (HĐNT) đã tiến hành nhiều cuộc thảo luận, nhiều vòng bỏ phiếu kín để chọn ra ba mẫu hội đủ các tiêu chí đề ra. Đó là mẫu phác thảo của các nhà điêu khắc Lê Đình Bảo, Vi Thị Hoa và Lê Đình Quỳ.

Cả ba mẫu đã được HĐNT tiến cử đến các cấp lãnh đạo thành phố xem xét và quyết định lựa chọn. Đây cũng là việc làm được quy định của một Hội đồng tư vấn. Và cuối cùng NĐK Vi Thị Hoa đã chiến thắng.

Nói như thế để thấy, việc lựa chọn hình tượng vua Lý Thái Tổ cùng với trang phục của người là việc làm rất công phu. Tuy nhiên, khó có thể làm rõ được chiếc mũ của nhà vua đội có thực sự phù hợp hay không.

Tôi nghĩ, việc một triều đại nào đó học tập trang phục của người Trung Quốc cũng là điều dễ hiểu, và thực tế các triều đại trước cũng đã làm như vậy.

Trong đời sống xã hội hiện đại, người dân, thậm chí cả quân đội, cảnh sát thiết kế trang phục dựa trên cơ sở tham khảo trang phục của nước khác thì cũng không có nghĩa là lệ thuộc hay phụ thuộc vào họ.

Hãy thử hỏi chiếc mũ cử nhân của sinh viên, mũ Kê-pi của Quân đội, của cảnh sát, của Hải quân không chỉ ở Việt Nam, mà còn ở nhiều nước trên thế giới đang sử dụng có nguồn gốc từ đâu, và việc chúng ta sử dụng những chiếc mũ ấy, liệu có phải là lệ thuộc vào họ?

Câu trả lời khá đơn giản, bởi "chiếc áo không làm nên thầy tu". Điều này, chắc ông Đình Thiết và ông GS Chu Hảo chắc nắm rất vững.

Vậy "Hội thảo Thoát Trung về văn hóa" thực chất là gì, chắc các bạn đã hiểu.

Đáng buồn hơn cả, một giáo sư như ông Chu Hảo lại có tầm nghĩ "Thoát Trung về văn hóa" lại chỉ là...bỏ chiếc mũ Bình Thiên của vua Lý Thái Tổ!
-----------
Ảnh trên: GS Chu Hảo và nhà thơ Hoàng Hưng - Ảnh: Phạm Xuân Nguyên