Thứ Ba, 16 tháng 9, 2014

SÂN BAY GẠC MA - TRƯỜNG SA, DƯỚI GÓC NHÌN CỦA LÍNH

Khoai@


Bài của Lê Ngọc Thống, gồm 2 kì, Tre Làng gộp lại thành một bài để giới thiệu cùng anh em.
------------------------
Sân bay Gạc Ma-Trường Sa dưới góc nhìn của lính.

Gạc Ma là một “tàu sân bay không thể đánh chìm” nhưng…đáng tiếc, sân bay xây dựng trên đó lại rất dễ đánh sập, đánh hỏng.

Đã hơn nửa năm nay, Trung Quốc đang bí mật xây dựng biến đảo đá san hô Gạc Ma trên quần đảo Trường Sa thành một sân bay quân sự có chiều dài chừng 2000m. Qua ảnh vệ tinh cung cấp thì tình hình có vẻ như vậy, trên đó đang hình thành một sân bay cùng với hệ thống cầu cảng…Vậy, ý đồ quân sự của Trung Quốc khi xây dựng sân bay này là gì? Sự lợi hại của sân bay này ra sao, ở mức độ nào?

Phải công nhận rằng, biến một đảo đá san hô giữa biển khơi thành một sân bay quân sự là một công việc không phải bất cứ quốc gia nào cũng có khả năng làm được. Trung Quốc giàu có về tiền bạc lại “giàu có” về ý tưởng bành trướng mộng mị nên…Vạn Lý Trường Thành họ làm được, thì xây dựng một sân bay ở Gạc Ma là chuyện nhỏ.

Với đường băng dài 2.000 m, Trung Quốc có thể triển khai các máy bay tân tiến của PLA như Su-30, J-11 và J-10 đến Trường Sa. Điều này cho phép Trung Quốc tiến hành các hoạt động trên không ở biển Đông và toàn bộ khu vực vịnh Malacca. Đây sẽ là một mối đe dọa cho Việt Nam cùng những quốc gia có tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc trong khu vực (theo Kanwa Defense Review).

Nếu là vậy thì sân bay Gạc Ma có vị trí chiến lược trọng đại, là yếu tố quyết định thành bại “giấc mơ Trung Hoa” trên Biển Đông. Do đó, có bán Hạm đội Đông Hải đi để đầu tư vào xây dựng sân bay trên Gạc Ma cũng quá rẻ. Tuy nhiên…

Phát triển tàu sân bay Trung Quốc đã bế tắc?

Rõ ràng, để bảo đảm kỹ thuật cho một máy bay hoặc một phi đội hoạt động thường trực trên Gạc Ma trong điều kiện thời tiết, khí hậu rất phức tạp như độ ẩm mặn cao…là không dễ dàng, trong khi xây dựng sân bay trên đó lại vô cùng tốn kém. Nhưng, một khi TSB Liêu Ninh trực chiến ở Biển Đông thì sân bay Gạc Ma lại không còn giá trị. Vậy tại sao Trung Quốc lại đang tập trung vật lực và ý chí, quyết tâm để xây dựng sân bay Gạc Ma?

Cách duy nhất để giải thích cho vấn đề này là, thứ nhất, Trung Quốc không thể đoán định được thời gian bao lâu thì tàu sân bay Liêu Ninh đủ khả năng trực chiến tại Biển Đông.
Chỉ riêng trong năm 1954 - đúng 8 năm sau khi chiếc máy bay chiến đấu đầu tiên hạ cánh trên tàu sân bay USS Franklin D. Roosevelt, và, bất chấp việc phát triển các khái niệm âm thanh cho máy bay bay từ boong tàu sân bay, Hải quân và đơn vị Lính thủy đánh bộ Mỹ đã mất 776 máy bay và 535 phi công.

Đây là con số tổn thất không thể tưởng tượng nổi. Một cái giá sơ sơ phải trả cho việc bá chủ biển cả chứ không phải có hàng ngàn tàu đánh cá là coi “biển chỉ sâu đến đầu gối”, coi Biển Đông như “ao nhà mình” dễ dàng như vậy.

Trung Quốc, ngày nay, dù khoa học công nghệ phát triển hơn, nhưng trình độ công nghệ TSB hiện tại vẫn không thể bằng Mỹ lúc đó. Vả lại, không ai có thể san sẻ kinh nghiệm này cho Trung Quốc, vì đây là bí mật quốc gia của họ. Bởi vậy, Trung Quốc dù có tài “copy and paste” cũng không có nghĩa "miễn nhiễm" với mối nguy hiểm này.

Hai phi công huấn luyện tại tàu sân bay Liêu Ninh bị thiệt mạng mới đây là chỉ mới bắt đầu giai đoạn khó khăn, tổn thất lớn, nếu như muốn có một tàu sân bay hoạt động như của Mỹ dù trình độ cách đây 60 năm.

Thứ hai là, sân bay Gạc Ma thay thế tạm thời cho nhiệm vụ của tàu sân bay Liêu Ninh…đồng thời khẳng định chủ quyền (phi pháp) trên quần đảo Trường Sa Việt Nam.

Như vậy, vấn đề còn lại là sân bay Gạc Ma trong ý đồ tác chiến của Trung Quốc như thế nào?

Đòn đánh phủ đầu chớp nhoáng.

Có thể khẳng định rằng, trong chiến tranh hiện đại, làm chủ vùng trời tác chiến là giành chiến thắng, do đó, tác chiến của không quân là yếu tố quyết định thành bại của chiến dịch, chiến tranh.

Hiện tại bất kỳ một máy bay nào của Trung Quốc dù hiện đại như SU-30 thì không thể tác chiến được ở khu vực Trường Sa nếu như xuất phát tại Hải Nam. Đây là tử huyệt khó che đậy, là bất lợi lớn của Trung Quốc trong chiến lược bá chủ Biển Đông. Trong khi đó, hầu như các máy bay của không quân Việt Nam lại chiếm ưu thế lớn khi thừa thời gian để tác chiến trên Biển Đông. Vì thế, Trung Quốc xây dựng sân bay trên các hòn đảo chiếm được trên Biển Đông hay đang gấp rút chế tạo, huấn luyện tàu sân bay, thực chất là hạn chế sự bất lợi thế của mình trong vấn đề sử dụng không quân tác chiến trên Biển Đông và khu vực Trường Sa. Còn từ đó, để chiếm ưu thế khi tác chiến hay không lại là không đoán định được, là chuyện khác.

Trước hết, như các chuyên gia nước ngoài đánh giá rằng, “với đường băng dài 2000 m, Trung Quốc có thể triển khai các máy bay tân tiến của PLA như Su-30, J-11 và J-10 đến Trường Sa. Điều này cho phép Trung Quốc tiến hành các hoạt động trên không ở biển Đông và toàn bộ khu vực vịnh Malacca…”

Bỏ qua yếu tố kỹ thuật, thì đây là một đánh giá đúng của các học giả và nhà chính trị (không phải của nhà quân sự), nhưng chỉ trong trường hợp không xảy ra tác chiến mà thôi. Khi đó, Gạc Ma là một “tàu sân bay không thể đánh chìm” là chính xác, là có thể phát huy vai trò nhiệm vụ như trên. Song, đáng tiếc, khi tác chiến xảy ra, Gạc Ma lại là một “tàu sân bay” rất dễ bị đánh hỏng, đánh sập.

Trong một vị trí cài răng lược trên quần đảo Trường Sa; trong khả năng tự vệ cao của lực lượng phòng thủ Việt Nam; trong sự xuất hiện vũ khí tầm xa, tầm trung hiện đại, uy lực mạnh…thì việc buộc sân bay Gạc Ma ngừng hoạt động không phải là quá khó và tất nhiên, không nằm ngoài sự tính toán, dự liệu, của các nhà quân sự Trung Quốc. Vậy tại sao, Trung Quốc vẫn không tiếc tiền của đổ vào đó để gấp rút hoàn thành sân bay Gạc Ma? Bởi vì, giới quân sự Trung Quốc đang hy vọng một kết quả khả quan trước một ý đồ tác chiến mà họ nung nấu, họ có quyền nắm lợi thế: Đòn tấn công phủ đầu.

Có thể nói, điều nguy hiểm gây ra từ sân bay Gạc Ma cho Việt Nam là ở ý đồ tác chiến đánh đòn phủ đầu hay tấn công trước vào các đảo và đất liền Việt Nam trong phương châm đánh nhanh thắng nhanh của Trung Quốc. Chỉ có thắng lớn trong đòn đánh phủ đầu thì sân bay Gạc Ma mới không bị đối phương buộc phải ngừng hoạt động và lúc đó Gạc Ma trở thành một nút chặn khá lợi hại, cắt đứt sự hỗ trợ của đất liền cho các đảo của Việt Nam. Nếu thất bại trong đòn đánh phủ đầu thì sân bay Gạc Ma, sứ mệnh, vai trò nhiệm vụ cũng giống như giàn khoan Hải Dương 981 mà thôi.

Vậy là trên quần đảo Trường Sa của Việt Nam, Trung Quốc đã, đang “mài giáo”.

Sự lợi hại của đòn đánh phủ đầu là như thế nào? Tại sao Trung Quốc lại đặt cược lớn, một canh bạc liều lĩnh, vào đòn đánh phủ đầu như vậy? Còn Việt Nam?

Dù Trung Quốc có biến đảo Gạc Ma thành như đảo Hải Nam thì không quân Việt Nam vẫn làm chủ vùng trời quần đảo Trường Sa. Đây là một thực tế rất khó tiêu hóa của giới quân sự Trung Quốc

Đòn đánh phủ đầu trên quần đảo Trường Sa?

Thần chiến tranh luôn ban cho kẻ gây chiến một miếng võ lợi hại, đó là đòn đánh phủ đầu hay là đòn đánh đầu tiên mở đầu cuộc chiến. Khi một quốc gia nhỏ, yếu, bảo vệ chủ quyền của mình theo tinh thần tự vệ…thì hiếm khi sử dụng đòn đánh phủ đầu và tất nhiên luôn bất lợi, bị động trước thế lực gây chiến. Ngay như Nhật Bản, một quốc gia có một hiến pháp hòa bình duy nhất trên thế giới, trong tình thế căng thẳng với Trung Quốc, khi khôi phục lại quyền “tự vệ tập thể” vẫn không loại trừ đòn đánh phủ đầu này…mới thấy sự nguy hiểm, lợi hại, của đòn đánh phủ đầu như thế nào.

Có thể nói, bất ngờ là lợi thế chủ yếu của đòn đánh phủ đầu. Đó là bất ngờ về thời gian, bất ngờ về quy mô, bất ngờ về hướng tấn công, sẽ khiến cho đối phương bị động về chiến lược, bị động về chiến thuật và tất yếu bị thiệt hại lớn. Tấn công phủ đầu là tiền đề cho phương châm tác chiến “đánh nhanh thắng nhanh” hay chiến tranh hiện đại dồn nén thời gian mà một quốc gia nhỏ, yếu thường bị choáng váng, suy sụp từ trận đầu kéo theo sự sụp đổ dây chuyền khó tránh khỏi.

Nhật Bản tấn công phủ đầu Mỹ trận Trân Châu cảng, Đức tấn công phủ đầu Liên Xô, đem đến những thiệt hại khủng khiếp cho cả hai mà nếu như nội lực kém thì sẽ sụp đổ. Còn mới đây Irac,Lybia, Nam Tư…đã không gượng dậy nổi khi ăn đòn đánh phủ đầu.

Nguy hiểm nhất của “miếng võ” này là về thời gian. Tấn công lúc nào hoàn toàn do bên gây chiến nắm quyền. Đương nhiên, đó là lúc mà đối phương ít phòng bị, lực lượng mỏng, sơ hở; những lúc tình hình đất nước như kinh tế, chính trị gặp nhiều khó khăn…thì kẻ gây chiến sẽ ra tay. Năm 1979, Trung Quốc tấn công trên toàn tuyến biên giới Việt Nam; năm 1988, Trung Quốc đánh chiếm một số đảo trên quần đảo Trường Sa của Việt Nam…là những minh chứng sinh động nhất mà chúng ta đã thấy.

Vậy, liệu trên quần đảo Trường Sa của Việt Nam, Trung Quốc sẽ tấn công phủ đầu hay không?

Sẽ không bao giờ Trung Quốc cho quân đổ bộ đánh chiếm đảo Senkaku/Điếu Ngư. Trung Quốc không dại đưa quân mình đến đó để Nhật Bản biến quần đảo Senkaku thành cái “cối xay thịt” lính Trung Quốc, ngược lại, Nhật Bản, tuy quản lý quần đảo, song cũng không dại đưa lính của mình ra giữ mà chỉ tiến hành các cuộc tập trận với nội dung “Đánh chiếm lại đảo” mà thôi. Cuộc chiến Trung-Nhật chỉ có thể xảy ra trên vùng biển lân cận Senkaku/Điếu Ngư chứ không bao giờ xảy ra kiểu “bên thủ, bên công” trên quần đảo tranh chấp này.

Trên quần đảo Trường Sa, rõ ràng, điểm đứng chân của Trung Quốc rất mong manh với 7 cái đảo đá nửa nổi nửa chìm lại rất xa căn cứ khiến cho không quân của họ không thể tác chiến trên vùng trời Trường Sa. Trong khi đó, Việt Nam làm chủ nhiều đảo lớn, có cả đường băng, có quân đội đồn trú…lại đều nằm trong tầm tác chiến của không quân. Vì thế Trung Quốc đổ tiền của vào, biến các dãy ngầm san hô thành đảo và đặc biệt biến Gạc Ma thành một căn cứ quân sự Hải quân-Không quân là bắt buộc (Lưu ý là, bài viết chỉ nêu góc nhìn quân sự chứ không bàn đến góc nhìn khác), nhưng đừng vội cho là tạo ra “thế thượng phong” với Việt Nam…

Về quy mô, đừng đánh giá quá cao “căn cứ quân sự Hải-Không quân” Gạc Ma vì trước biển cả đại dương, sức lực con người vẫn rất là nhỏ bé. Chừng nào lực lượng không quân của Trung Quốc trên sân bay Gạc Ma hoàn toàn đè bẹp lực lượng không quân Việt Nam, nghĩa là, khi không quân Việt Nam bay lên bầu trời khu vực Trường Sa đều bị lực lượng không quân Gạc Ma khống chế, tiêu diệt, thì lúc đó, các đảo trên quần đảo Trường Sa của Việt Nam mới xuất hiện nguy cơ lớn. Nhưng, ngay cả khi Gạc Ma như đảo Hải Nam thì điều đó cũng không thể, huống chi... Vậy vấn đề quân sự của Gạc Ma ở đây là gì?

Nếu hoàn thành như đồn đoán và công nhận của chính quyền Trung Quốc thì Gạc Ma là một căn cứ không-hải quân, nói cách khác Gạc Ma là một đảo có cầu cảng cho tàu hải quân Trung Quốc neo đậu, tiếp tế; có đường băng cho máy bay cất hạ cánh. Đây là căn cứ xuất phát tấn công khá mạnh trong khu vực quần đảo Trường Sa. Trung Quốc có thể đổ bộ đánh chiếm đảo bằng tàu đổ bộ cỡ lớn với máy bay trong quãng đường và thời gian ngắn nhất có thể thay vì phải điều lực lượng từ HảiNam xuống. Với vận tốc trung bình (khi chưa tăng tốc) của SU-27 Việt Nam là 1.300km/h thì trong 15 phút đầu, không quân Trung Quốc cất cánh từ Gạc Ma có thể sẽ làm mưa làm gió trên vùng trời quần đảo Trường Sa trước khi SU-27 Việt Nam xuất hiện (không phải SU-30).

15 phút trong chiến tranh hiện đại không phải là ít, nó giải quyết rất nhiều vấn đề, tuy nhiên, đòn phủ đầu mà không gây thiệt hại lớn, làm suy sụp hệ thống phòng thủ thì 15 phút quả là quá ít, nó được coi như là sự đáp trả “ngay và luôn” của đối phương.

Trong khi bảo đảm kỹ thuật sẽ gặp rất nhiều khó khăn, số lượng máy bay thường trực trên đảo ít thì sẽ không đủ sức giải quyết nhiệm vụ theo phương châm “đánh nhanh thắng nhanh”. Vì vậy, nhờ vào sự tiếp tế hậu cần, kỹ thuật từ các đảo mà Trung Quốc đang xây dựng; nhờ vào lực lượng không quân trên Gạc Ma… là cho rằng, Trung Quốc có thể nhanh chóng chiếm trọn Trường Sa của Việt Nam chỉ bằng đòn đánh phủ đầu, đồng thời ngăn chặn, cắt đứt sự chi viện từ đất liền Việt Nam, là quá coi thường sức mạnh Việt Nam là ý tưởng ngông cuồng.

Gạc Ma chưa thể và không thể thay thế được vai trò nhiệm vụ của một hạm đội tàu sân bay, cho nên, Gạc Ma nó có ý nghĩa nhiều về chính trị hơn là là quân sự.

Tuy nhiên, coi thường sức mạnh đối thủ, phô trương thanh thế, hống hách, kiêu ngạo…của kẻ xâm lược luôn tạo ra những hành động liều lĩnh mà những cái đầu lạnh, tỉnh táo, không bao giờ làm.

Việt Nam rất tự tin nhưng không ngồi nhìn.

Báo Hoàn Cầu đã vênh váo khẳng định rằng, Gạc Ma là “ tàu sân bay không thể đánh chìm của Bắc Kinh” ở Biển Đông; nhiều học giả hiếu chiến ở Trung Quốc thì hoan hỉ ra mặt, cho rằng đây là “nước cờ quá đẹp” bởi viễn cảnh sẽ có những phi đoàn máy bay J-10 cho đến J-11 của họ cất cánh, hạ cánh như mắc cửi trên căn cứ Gạc Ma để khống chế Biển Đông và eo biển Malacca…Rằng, chỉ có Trung Quốc mới làm được đảo nhân tạo, còn Nhật Bản, Mỹ thì không có chỗ ở Trường Sa và bắt đầu từ đây quần đảo Trường Sa đã nằm trong tay Trung Quốc…

Điều lạ là hình như các nhà phân tích, học giả Trung Quốc như Thạch Tề Bình, Lâm Vĩ Tiệp…rất giống với AQ, tâng bốc cái sân bay Gạc Ma lên tận mây xanh, trong khi lại quên mất tàu sân bay Liêu Ninh và nghe đâu còn 3 chiếc khác đang đóng. “Chuông khánh còn chẳng ăn ai, nữa là mãnh chỉnh vứt ngoài bụi tre”. Cái đường băng trên Gạc Ma là cái gì so với tàu sân bay Liêu Ninh nếu như nó trực chiến trên Biển Đông? Hay là họ coi như Liêu Ninh là đồ bỏ rồi chắc? Càng thổi phồng vai trò chiến thuật của Gạc Ma lên bao nhiêu thì chứng tỏ Trung Quốc càng phơi bày tử huyệt và khả năng hạn chế trong tham vọng lớn bấy nhiêu.

Đúng là không thể đánh chìm, nhưng đánh sập thì không quá khó khăn. Việc làm cho sân bay Gạc Ma tê liệt dù công nghệ không thể thì chiến thuật vẫn có thể, huống chi, cả công nghệ và chiến thuật đều có thể, thì sân bay quân sự Gạc Ma chỉ là con ngáo ộp.

Hãy tưởng tượng khi dăm bảy chiếc J-10 hay J-11 cất cánh lên rồi…không còn nơi để hạ cánh thì sẽ ra sao trước khi nghĩ đến khống chế toàn Biển Đông và eo biển Malacca.

Vậy, về ý nghĩa quân sự thì chẳng có gì khiến Việt Nam hoảng hốt khi Trung Quốc xây dựng đường băng trên Gạc Ma và biến các đảo chìm thành đảo nổi cả. Tuy nhiên, âm mưu đánh chiếm Trường Sa của Bắc Kinh là không bao giờ ngừng nghỉ mà càng ngày càng biểu hiện hung hăng, bất chấp trắng trợn hơn. Bởi vậy, Việt Nam không thể không cảnh giác, không thể không chuẩn bị mọi thứ cần thiết đối phó với kẻ thù trong cả trường hợp chúng hành động liều lĩnh.

SIÊU MẪU HAY SIÊU....?

Siêu mẫu Ngọc Thúy khởi kiện mẹ ruột, đòi 5 căn biệt thự


(TNO) Với mong muốn "lấy lại tài sản để trả cho các con", siêu mẫu Ngọc Thúy làm đơn kiện mẹ ruột, đòi lại 5 căn biệt thự đã nhờ mẹ đứng tên dùm.

Siêu mẫu Ngọc Thúy - Ảnh nhân vật cung cấp

Mới đây, TAND TP.HCM cho biết cơ quan này đã nhận đơn khởi kiện của bà Phạm Thị Ngọc Thúy (34 tuổi, tức siêu mẫu Ngọc Thúy) về việc yêu cầu công nhận quyền sở hữu hợp pháp đối với 5 căn biệt thự đã nhờ mẹ ruột đứng tên trước đó

Nội dung đơn khởi kiện cho biết từ năm 2007 - 2009, do thường xuyên đi nước ngoài chăm sóc con nên khi mua 5 biệt thự của Công ty cổ phần Rạng Đông (thuộc khu Sea View trong sân Gold Sea Links Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận), siêu mẫu Ngọc Thúy đã nhờ mẹ ruột là bà Trương Thị Bê đứng tên dùm. Bà Bê đồng ý đứng tên dùm con gái và đồng ý giao lại khi Ngọc Thúy yêu cầu.

Tuy nhiên sau khi Ngọc Thúy ly hôn, 5 căn biệt thự trên nằm trong số tài sản tranh chấp giữa cô và chồng cũ là ông Nguyễn Đức An. Vì vậy, mẹ ruột của siêu mẫu đã không chuyển nhượng lại cho con gái mà chờ quyết định của tòa.

Cuối năm 2013, ông An đã rút yêu cầu khởi kiện đối với 5 căn biệt thự này. Ngọc Thúy cho rằng mẹ ruột có ý định chuyển nhượng các căn biệt thự trên cho ông An hoặc một bên thứ 3, nên khởi kiện ra tòa.

Nêu rõ trong đơn, siêu mẫu Ngọc Thúy khẳng định việc bà Trương Thị Bê không giao trả 5 căn biệt thự nêu trên đã xâm phạm đến quyền lợi hợp pháp của cô. Siêu mẫu Ngọc Thúy yêu cầu tòa án công nhận quyền sở hữu hợp pháp của cô đối với 5 căn biệt thự. Đồng thời buộc bà Bê hoàn trả số bất động sản này cho cô.

Đơn kiện cho biết 5 căn biệt thự trên là tài sản mà siêu mẫu Ngọc Thúy và chồng cũ đã thỏa thuận đưa vào công ty chung dành cho các con, tại Biên bản thỏa thuận ngày 7.12.2011 lập tại Tòa án Hoa Kỳ.

Hương Giang

U19 VIỆT NAM - BÓNG ĐÁ SẠCH ĐẸP VÀ TIỀU PHU

LâmTrực@


Trận chung kết U19 Đông Nam Á vừa kết thúc, U19 Việt Nam để thua U19 Nhật Bản sát nút trong một thế trận khá cân bằng và lịch lãm. 

Đó là thứ bóng đá vừa sạch, vừa đẹp.

Công bằng mà nói, chúng ta đang có một thế hệ cầu thủ tài năng, đạo đức và bản lĩnh. Vừa hấp Myanma 4-1 và để thua Nhật Bản 0-1, mặc dù chỉ xếp thứ hai, nhưng chúng ta tự hào và có quyền hi vọng bởi những gì các em đã thể hiện từ bản lĩnh, kỹ thuật, chiến thuật, thái độ đối với bóng đá và người hâm mộ. Cá nhân tôi say mê U19 vì lối đá rất vệ sinh.

Tuy nhiên, trận thua Nhật 0-1 sẽ là cái vỗ vai nhắc nhở các cầu thủ và người hâm mộ rằng, chúng ta mới đang bắt đầu cho một giai đoạn mới của bóng đá Việt Nam. Và rằng, huấn luyện và đào tạo bài bản mới là vấn đề, chứ không thể há miệng chờ sung như kiểu bóng đá hái lượm như trước.

Trong câu chuyện U19, chắc chắn không thể phủ nhận công lao của Đức Gỗ. 

Có đến 2/3 cầu thủ của U19 được đào tạo tại lò của Bầu Đức. Điều đó chứng minh một thực tế, cả một Liên đoàn to lớn vạm vỡ về da thịt chưa chắc đã hơn một lão Tiều Phu về cái đầu và sự quyết đoán.

Danh sách các chú nhóc có trong link:
http://en.wikipedia.org/wiki/Vietnam_national_under-20_football_team 

Lại nói về đào tạo, phải công nhận một điều, lão Đức Gỗ có tầm nhìn xa trông rộng, và trong bối cảnh "tự do" của một doanh nghiệp tư nhân, lão đẫ quyết định đầu tư. Chứng kiến những gì các em thể hiện gần đây, thấy đúng là tiền của bầu Đức có sức mạnh ghê gớm, nó góp phần quan trọng tạo ra một môi trường bóng đá sạch sẽ để các em đá bóng mà không phải nghĩ vừa đá vừa mánh khóe để hỏng đầu, hỏng chân, và có thể làm nhục quốc thể.

Tất nhiên, lão Đức Gỗ vừa có tiền lại vừa biết tiêu tiền thì còn gì bằng, phỏng?

Xem nhiều trận đấu gần đây của U19 Việt Nam, được thỏa thuê với thứ bóng đá đẹp mới thấy tầm nhìn của lão Tiều Phu Đức Gỗ là đáng nể. Cứ nhìn cách các cầu thủ được thay ra sân, chào khán giả và phát biểu của bầu Đức về tiền thưởng để thấy Đức Gỗ quan tâm đến đạo đức cầu thủ như thế nào.

Mình cũng ngạc nhiên, khi hôm qua, lão Đức Gỗ nói rằng: những lứa sau U19 còn hay hơn. (Xem ở đây). Có lẽ lão Đức không nói suông, và lời nói cũng như hành động của lão thật đáng để cho Liên đoàn Bóng đá Việt Nam suy ngẫm!

HÃY THẲNG TAY HỠI CÁC VÀNG SON YÊU QUÝ

Tôi vẫn thường ngắm các cô gái trẻ chạy xe máy ngoài đường và tự hỏi ai dạy các cô ngồi điều khiển xe máy với một tư thế khủng khiếp đến thế?


90% các cô ngồi theo kiểu này:

Hai khủy tay khép lại cạnh sườn, Mông cong lên, ngực ưỡn ra. Cả cái yên xe dài nhưng các cô chỉ ngồi tí mỏm yên đầu. Hai cái đùi khép lại e lệ. Các cô đang nghĩ rằng các cô đang hết sức gợi cảm???


Các cô hãy nghĩ lại đi. Với cách ngồi yểu điệu như vậy các cô đang đặt mình vào tư thế hoàn toàn bất lợi khi tham gia giao thông. Tại sao vậy:

Khuỷu tay các cô thu sát vào sườn sẽ làm cho cánh tay các cô rất yếu. Tôi cam đoan chỉ cần kẹp vào hòn đá nhỏ cũng đủ để các cô ngã vỡ mặt. Ngoài ra, khi thu tay khép sườn như vậy làm cho lực đặt lên tay lái nhỏ. Một cú bóp phanh trước đột ngột sẽ đẩy toàn bộ cơ thể nõn nà kia văng lên phía trước bỏi vì lực chống tay vào gi đông bị yếu.

Tôi hoàn toàn không hiểu tại sao cả cái yên xe dài mà các cô chỉ sử dụng tí ti phần mẩu yên đầu.Ngồi sát tay lái như vậy sẽ làm biên độ tay lái bị thu lại và không linh hoạt. Sẽ rất khó khi các cô vào cua hoặc đánh lái đột ngột.

Vâng thưa các cô, sự khép nép, sự yểu điệu hoàn toàn không có lỗi nhưng nó phải được dùng đúng nơi đúng chỗ. Khi điều khiển xe máy không phải là lúc các cô thể hiện điều đó. Vả lại, đàn ông chúng tôi vẫn thấy các cô rất đẹp khi các cô ngồi xe máy đúng tư thế như này.


Hãy nghe lời khuyên của tôi người có thâm niên chạy xe máy 40 năm nay rằng: 

Hãy thẳng tay khi điều khiển xe máy.

Vụ NỘI CHIẾN "HỘI NHÀ BÁO ĐỘC LẬP VIỆT NAM": VẾT NHỤC CỦA LÀNG ZÂN CHỦ

Ong Bắp Cày


Không thể nhịn cười khi cách đây không lâu, mình đọc được bài "Làn gió mới lướt qua xã hội dân sự Việt Nam" của Phạm Chí Dũng, một gã "hoạt động zân chủ", bị chính các "đồng nghiệp" tố là an ninh nằm vùng lại có thể hoang tưởng chẳng khác gì Lê Thăng Long muốn làm Tổng bí thư đảng CS Việt Nam, và tuyên bố sẽ lấy lại Hoàng Sa Trường Sa trong vòng 2 tháng (!?), bởi tài năng và đức độ của mình.

Còn nhớ, Phạm Chí Dũng viết: "Còn giờ đây, mùa xuân của xã hội dân sự dường như đang bắt đầu tỏa nắng. Gần hai chục tổ chức dân sự độc lập từ Bắc vào Nam. Vào tháng 5/2014, lần đầu tiên 16 hội đoàn dân sự độc lập ngồi sát bên nhau trong một tinh thần thống nhất rất cao về chủ đề cần kíp phải xây dựng tổ chức công đoàn độc lập".

Và trong cơn hứng tình cao độ, Dũng chua thêm: "Một làn gió mới của mùa xuân đang mơn man trên mái đầu non trẻ của xã hội dân sự. Vào đúng ngày kỷ niệm Bản tuyên ngôn độc lập Hợp chủng quốc Hoa Kỳ 1776, Hội nhà báo độc lập ra đời. Chẳng cần nhìn đâu xa xôi và cũng chẳng nên chờ đợi thêm một kích thích tố mới mẻ hơn, đã đến lúc có thể bàn về câu chuyện Công đoàn độc lập và Hội luật gia độc lập tại Việt Nam".

He he, thật khôi hài khi Phạm Chí Dũng, cũng như Bùi Hằng, Trần Thị Nga và các đồng đảng lại có thể tự nhận mình là nhà zân chủ. Đã có nhiều bài nói về cái "danh xưng" này, nhưng theo chị, nhà zân chủ trước hết phải là những con người có tầm trí tuệ chiến lược và nhân cách đáng tin cậy trong sự nghiệp dân chủ hóa đất nước. 

Thế nhưng thật trớ trêu, "Hội nhà báo Độc lập Việt Nam" vừa mới tuyên bố ra đời, hoạt động chưa được mấy hơi đã rệu rã bởi sự tranh giành quyền lực và lợi ích. Không nói, hẳn ai cũng biết đã có một cuộc chiến sống còn giữa phe Phạm Chí Dũng, Bùi Minh Quốc, Nguyễn Tường Thụy với phe Ngô Nhật Đăng, Lê Ngọc Thanh, Phạm Thành. 

Đấu tố, hạ nhục, dập vùi nhân cách, đăng ảnh đời tư của nhau, và khơi mào cho các bình luận về nhau lên các diễn đàn đã trở thành chuyện thường nhật. Cho đến giờ này, cuộc chiến vẫn chưa thể kết thúc và còn hứa hẹn những phá gay cấn nhằm triệt hạ đường sống của nhau.

Rất tiếc, đó lại là bức tranh hiện thực về cái tâm, cái tầm và nhân cách của các "nhà zân chủ hiện nay".

Hãy xem họ nói về nhau như thế nào qua các hình chụp từ màn hình:






Với tâm, tầm và nhân cách ấy của những người lãnh đạo "Hội nhà báo độc lập Việt Nam", làng zân chủ Việt không thấy nhục mới là lạ

VĂN HÓA ĐỔ LỖI...


Chị hay chứng kiến, mỗi khi đứa con ngã, bà mẹ thường vừa lấy tay đánh xuống đất vừa ngoác mõm ra quát "Đánh chừa này, đánh chừa đất này, dám làm con tao ngã, hư này". Đôi khi hành vi đó được lặp lại với những đồ vật cạnh nơi đứa trẻ ngã như cái giường, cái tủ, một món đồ chơi của con trẻ, thậm chí ông nội bà ngoại đứng ở đấy cũng có thể bị đánh vờ vài ba cái. Hành động này tuy đáng yêu nhưng trông ngớ ngẩn đéo chịu.

Và dĩ nhiên, nhiều lần như thế khiến mỗi khi đứa trẻ ngã, nó lại đổ lỗi là do thứ gì đấy chứ chẳng phải do nó bất cẩn. Nét vẽ nguệch ngoạc này được người mẹ tô vào trí não trong veo của đứa trẻ và khiến nó phải mang theo đến cuối đời. Đổ lỗi mỗi khi vấp ngã, đương nhiên là một tật xấu.

Chuyện dẹp sư tử Tàu ở các nơi công cộng hay đền chùa miếu mạo nhân danh dẹp văn hoá ngoại lai cũng chẳng khác gì chuyện trẻ con chị kể trên. Và cũng chẳng ngạc nhiên, cần lao lại ủng hộ nhiệt tình đến thế. Cái nền văn hoá lổn nhổn của Lừa đang cần nơi đổ lỗi để cữu rỗi.

Nhưng thực tế thì sao? Hàng ngày các cô vẫn chúi mũi vào phim chưởng Tàu, sướt mướt hàng đêm với phim tình cảm Hàn xẻng. Nhan nhản nhà cửa, công sở công quyền được xây theo kiến trúc Châu Âu nửa vời, ăn đồ ăn nhanh, dùng dao dĩa, uống rượu Tây, mặc hàng hiệu Âu Mỹ, đi xe Nhật xe Đức.... Chẳng lẽ nhân danh giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc mà dẹp hết đi sao? 

Cái thời nhân danh những điều to tát để kì thị những giá trị xưa cũ tưởng đã qua lâu rồi bỗng chốc quay ngoắt trở lại với chiếc áo khoác chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi. Các cô thử hình dung cái cảnh hô hào nhau phá hoại đền đài cổ xưa nhân danh phá thành trì phong kiến. Phá hoại tất cả những bức tượng trong đó có phiên bản tượng Nữ Thần tự do nổi tiếng khiến bao người tiếc nuối, xẻ thịt các ngôi biệt thự đẹp đẽ do Pháp xây dựng nhân danh xoá bỏ chế độ thực dân. Phá đình phá chùa, tượng Phật thả trôi sông nhân danh bài trừ mê tín dị đoan... Mới thấy dân tộc này mông muội thế nào.

Sư tử đá, đèn lồng đỏ vốn chẳng phải là cái mới mẻ gì, nó cũng chẳng ảnh hưởng ghê gớm đến nền văn hoá vốn đã đầy rẫy sự vay mượn. Có chăng hành vi nâng cao quan điểm đầy ấu trĩ của lũ quan lại quản lí văn hoá chỉ để vỗ về cần lao và ăn theo cái trào lưu bài Khựa mà thôi. 

Càng gào thét trước những thứ nhỏ mọn chúng ta càng lộ rõ sự tự ti trước thời đại toàn cầu hoá, bản sắc văn hoá dân tộc cần nằm trong tư tưởng chứ không phải hô hào toàn dân vứt bỏ những thứ ngoại lai vô giá trị kia. 

Văn hoá là cái gì? "Văn hoá là cái lồn" lời của một nhà quản lí văn hoá nghỉ hưu trong lúc trà dư tửu hậu có lẽ đã nói lên tất cả.

Chị thật.

P/s: Tên bài do Tre Làng tự đặt, và không bao quát được hết nội dung. Hehe. Nhưng cái tên không quan trọng, phải không nào?

THẾ RỒI SAO?

Thế rồi sao?


(LĐ) - Số 214 Đào Tuấn

Ngày 3.8.2011 có lẽ sẽ đi vào lịch sử ngành tổ chức cán bộ, khi một kỷ lục vô tiền khoáng hậu được lập ra.

Ảnh minh họa - Muốn hiểu thế nào thì hiểu

Trong cái ngày hôm ấy, theo báo Người Cao tuổi, Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền đã ký bổ nhiệm 3 hàm Vụ trưởng ở văn phòng, 3 hàm Phó Vụ trưởng ở Trường Cán bộ Thanh tra, 3 hàm Cục phó ở Cục III, 2 hàm Phó Vụ trưởng, hàm Vụ phó ở Cục I, 2 hàm Vụ trưởng, hàm Vụ phó ở tạp chí, nhiều Phó Cục trưởng, Phó Vụ trưởng, hàm Vụ trưởng, hàm Phó Vụ trưởng ở các cục, vụ, đơn vị trực thuộc. Các cục, vụ, đơn vị có đủ cấp trưởng, cấp phó rồi thì ông đưa chuyên viên lên cấp “hàm” mà cấp này chưa thấy quy định, điều khoản nào trong Luật Cán bộ, công chức.

Thế rồi sao?

Thế rồi Tổng Thanh tra mới ký quyết định “bổ sung quy hoạch”, bổ sung tính pháp lý cho các quyết định bổ nhiệm đã ký.

Thế rồi sao?

Thế rồi ông Truyền khẳng định: “Tôi làm đúng trách nhiệm và đúng pháp luật, đúng nguyên tắc”.

Thế rồi sự việc được đưa ra nghị trường.

Thế rồi có thanh - kiểm tra.

Thế rồi chẳng có việc gì xảy ra trong sự “chưng hửng và thán phục” của dư luận với cú nước rút thần tốc trước khi “hạ cánh” an toàn. Và cả sự hay ho của những nguyên tắc, những quy trình đảm bảo an toàn sau khi sự việc phát lộ.

Thế rồi, thế rồi cho đến ngày hôm qua, người ta lại phát hiện ra một “ông Truyền” khác, một cú nước rút khác, cũng thần tốc không kém, cũng trước khi “hạ cánh an toàn”.

Đó là ông Nguyễn Thành Rum - giám đốc Sở VHTTDL TPHCM. Chỉ trong 2 tuần trước khi “cầm sổ”, ông Rum cũng ký thần tốc hàng chục quyết định bổ nhiệm cán bộ.

Chắc điều mà dư luận quan tâm sẽ là câu hỏi “thế rồi sao?”.

Thế rồi ông Rum - một quan chức về hưu - bị xử lý kỷ luật bằng hình thức “phê bình, rút kinh nghiệm”.

Sợi dây kinh nghiệm càng rút càng dài - dân gian nói cấm có sai câu nào. Và hình thức “rút kinh nghiệm” này, có lẽ chỉ là dành cho những “ông Truyền, ông Rum” còn đang tại vị.

Kinh nghiệm ấy, nếu có, chỉ là việc cứ hốt cú trót thần tốc, chẳng may có bị lộ thì cùng lắm là dành cái kinh nghiệm ấy cho những người sau.

Cứ hỏi tại sao sau những “ông Truyền”, vẫn còn có những “ông Rum”?