Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014

GIÀ ĐẦU RỒI CÒN NGU!


Hồi học lớp 4, lớp 5 gì đó, nhà mình sống trong khu tập thể cơ quan mẹ.

Chỗ đông vui nhất khu tập thể là bể nước sinh hoạt chung. Đó là nơi các bà các cô giặt giũ, vo gạo, rửa rau, làm cá và … buôn chuyện, cũng là nơi lũ trẻ con đến lăng xăng để người lớn sai vặt, đến tắmhay đơn giản là tụ tập chơi đùa. Đàn ông người lớn ít ai ra đó, trừ khi ra xách nước về cho vợ.

Chỉ có một người đàn ông hay lui tới bể nước, chả để làm gì, chỉ đứng đó nhìn lũ đàn bà, trẻ con rồi thỉnh thoảng buông một câu rất chối tai, đó là ông Quế, ông ngoại cái Thủy. Chẳng biết lúc đó ông bao nhiêu tuổi, chỉ nhớ ông mặt nhăn nheo, trông lúc nào cũng khó đăm đăm, tóc bạc cước, râu lởm chởm. Ông hay nói bậy, mà chẳng biết đùa hay thật vì khi nói bậy ông không bao giờ cười. Cái Thủy hay khoe ông tớ trước làm cán bộ to lắm. Còn người lớn thì kháo nhau ông ấy trước làm vụ trưởng hay thứ trưởng gì đó, sau tham ô bị kỷ luật cho về hưu non, nên bây giờ là thành phần bất mãn. Đó cũng là lần đầu mình biết đến từ “bất mãn”, phải về hỏi mẹ giải nghĩa cho bất mãn là thế nào. Bà Quế, gọi theo tên chồng, đanh đá, lắm mồm, thường mắng ông là đồ vô tích sự.

Mỗi lần ông Quế ra bể nước là các bà các chị phải lo sửa lại tư thế ngồi, xả vội ống quần xuống dưới đầu gối, nếu không thế nào ông cũng nhìn chằm chằm rồi bảo : “Cô Lan ngồi đẹp nhẻ, dạng tè he thế kia bướm sắp bay mất kìa?”, hay : “Bà Mai mặt đen thế mà có cái đùi trắng phớ nhẩy”. Tất nhiên đó là những lúc không có bà Quế ngoài bể nước, nhưng nói xong ông vẫn cẩn thận đảo mắt xung quanh, lỡ bà ở đâu gần đó nghe được. Mọi người hay mách lại bà chuyện ông nói bậy. Bà bảo : “trước ông ấy đàng hoàng, đạo mạo lắm chứ có thế đâu. Giờ thất sủng về vườn mới đổ đốn ra”.

Bữa đó mình với thằng Quang, cái Thủy đang tụ bạ bên bể nước tán chuyện. Rồi ba đứa nghĩ ra trò đố vui, đố nhau các câu đố học được trong sách, truyện, những câu đố mẹo, như là “một đàn gà mà bươi trong bếp, hỏi đàn gà có mấy con?”, “xe gì vô ga tắt máy?”, rồi “có 9 cái cây, trồng thế nào để được 8 hàng, mỗi hàng 3 cây?” … đại loại thế. Đang lúc cả bọn đang đố vui, tranh cãi ỏm tỏi, thì ông Quế lại gần, chắc nãy giờ ông đã nghe hết nội dung mấy đứa nhỏ đố với nhau, chỉ ngay vào mình hỏi : “thế tao đố mày nhé, cái l... ồn có bao nhiêu cái lông?”. Cái Thủy le lưỡi : “eo ơi khiếp, ông ngoại nói bậy quá, cháu mách bà”. Mình cũng bất ngờ với câu hỏi của ông Quế, vì nó bậy quá, chứ còn loại câu hỏi như này mình biết rồi, kiểu như hỏi “dưới sông có bao nhiêu con cá?”, thì trả lời “trên trời có bao nhiêu con chim thì dưới sông có bấy nhiêu con cá” í mà. Mỗi tội cái ấy thì mình mới thấy của em bé, nó trụ lủi, chỉ nghe nói là của người lớn mới có lông, mà chưa nhìn thấy bao giờ, nên cứ loay hoay tìm cái gì na ná để trả lời, nghĩ mất một lúc vẫn chưa ra. Ông Quế giục : “thua chưa?” Nhìn cặp mắt ông nheo nheo, cái đầu nghiêng nghiêng vẻ thách thức, mình chợt lóe lên câu trả lời : “A, cháu nghĩ ra rồi, trên đầu ông có bao nhiêu sợi tóc thì cái l... ồn có bấy nhiêu cái lông”. Ông Quế sựng lại, mắt vằn đỏ lên, quát : “Tiên sư mày, thằng mất dạy”. Mình ngạc nhiên : “Ơ, ông đố cháu thì cháu trả lời mà, sao ông mắng cháu?”. Ông Quế chưa kịp nói gì tiếp thì bỗng nghe tiếng bà Quế vang lên the thé : “Ối giời ơi, đẹp mặt chưa? Gìa rồi còn nói bậy nói bạ để cho trẻ con nó chửi cho. Ông đi về ngay. Đồ vô tích sự. Già đầu rồi còn ngu”.

Mình thấy vậy sợ quá bỏ chạy một mạch về nhà, băn khoăn mãikhông hiểu tại sao bà Quế lại bảo mình chửi ông Quế. Mình chỉ trả lời câu đố của ông Quế thôi, và câu trả lời cũng đúng kiểu mẹo như câu đố vậy chứ có ý gì đâu ?...

... Thấm thoắt đã bao năm trôi qua, mình cũng quên bẵng câu chuyện đó. Và chắc cũng sẽ chẳng bao giờ nhớ lại nếu không có hôm trước đọc trên mạng thấy thiên hạ bàn tán về cuốn “Đèn cù” gì đó, nghe nói rất bậy bạ. Đã nghe những người đứng đắn bảo là bậy bạ,rồi đọc một số đoạn người ta trích dẫn thấy bậy bạ thật, nên mình không tìm đọc chi cho mất thì giờ nữa, nhưng vẫn tò mò muốn biếttác giả là ai, bèn gúc. Và mình đã giật mình khi thấy tấm hình chụptác giả cuốn “Đèn cù”, ông Trần Đĩnh, sao mà giống ông Quế đến thế cơ chứ, nhất là cái đầu. Nhờ thế mình mới nhớ lại câu chuyện từngày còn bé này và kể lại cho bà con nghe cho vui đấy, chứ chả có ý gì đâu.

Chỉ là sự giống nhau tình cờ, và ông Quế thì đã chết rồi, còn ông Trần Đĩnh thì mới sắp xuống lỗ, chứ chưa chết, nhưng chả hiểu sao, giờ đây, mỗi lần nhìn thấy hình ông Trần Đĩnh, hay chỉ cần nghe nhắc đến hai chữ “Đèn cù” thôi là mình lại nhớ đến câu chuyện “trên đầu ông có bao nhiêu sợi tóc thì cái … tà roằn… tà roằn… có bấy nhiêu cái lông”, và nghe vang đâu đó tiếng quát the thé :

(hình cópbi trên anh-tẹc-nét,chỉ có tính minh họa, không nhất thiết khác nhân vật thật)

“Già đầu rồi còn ngu”.

Thanh Hóa: ĐÌNH CHỈ MỘT LOẠT CÁN BỘ TÒA ÁN VÌ NGHI CHẠY ÁN

Chánh án TAND tỉnh Thanh Hóa đã ra quyết định đình chỉ công tác 3 cán bộ của Tòa án huyện Triệu Sơn để xem xét, kỷ luật sai phạm.

Ông Nguyễn Thành Bộ, Chánh án Tòa án nhân dân tỉnh Thanh Hóa đã ra các quyết định đình chỉ công tác từ ngày 17/9 đối với ông: Lê Ngọc Hiệp - Thẩm phán trung cấp, Chánh án Tòa án nhân dân huyện Triệu Sơn; ông Lê Sỹ Thuần - Thư ký Tòa án nhân dân huyện Triệu Sơn và bà Lê Thị Thu - Thẩm phán Tòa án nhân dân huyện Triệu Sơn để xem xét hình thức kỷ luật.

Quyết định của Chánh án Tòa án nhân dân tỉnh Thanh Hóa

Nguyên nhân do các cán bộ này có liên quan đến đơn tố cáo của ông Lê Bá Quý - nguyên Chủ tịch UBND xã Tiến Nông (Triệu Sơn) về việc “làm tiền” của các cán bộ tòa án nhân dân huyện Triệu Sơn trong việc chạy án.

Theo đơn thư tố cáo: Tháng 7/2014, Cơ quan CSĐT Công an huyện Triệu Sơn có kết luận điều tra ông Nguyễn Bá Quý phạm tội cưỡng đoạt tài sản. Ông Quý cho rằng ông bị kết tội oan, vì các đối tượng đã bày mưu đưa ông vào bẫy.

Theo kế hoạch, đầu tháng 9/2014, vụ án sẽ được đưa ra xét xử. Trước khi xét xử, ông Quý nhờ bà Nguyễn Thị Niên - Kiểm sát viên Viện KSND huyện Triệu Sơn - là người họ hàng giúp đỡ để “chạy án”. Chánh án Lê Ngọc Hiệp đặt vấn đề phải đưa tiền mới giúp, sau đó việc đưa và nhận tiền đã xảy ra tại trụ sở TAND huyện Triệu Sơn. Vụ việc đã bị ông Nguyễn Bá Quý làm đơn tố cáo. 

Để làm rõ hơn, TAND tỉnh Thanh Hóa đã quyết định đình chỉ công tác trong thời gian 3 tháng đối với những cán bộ nêu trên.

Hiện vụ việc đang được các cơ quan chức năng điều tra, làm rõ.

CTV Nguyễn Hải/VOV.VN

AI LÀ CHA ĐẺ CỦA "16 CHỮ VÀNG VÀ 4 TỐT"?

Ai là cha đẻ "16 chữ vàng và 4 tốt"

Bắt đầu từ ngày 03/9/1990, cuộc gặp lịch sử tại Thành Đô, Tứ Xuyên, Trung Quốc.



(Ifeng)Tháng 11-1991: Nhận lời mời của Tổng Bí thư Giang Trạch Dân và Thủ tướng Lý Bằng, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam Đỗ Mười và Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Võ Văn Kiệt đã dẫn Đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam thăm Trung Quốc, hai nước tuyên bố "khép lại quá khứ, mở ra tương lai", thực hiện bình thường hóa quan hệ giữa hai Đảng và hai Nhà nước.

"Phương châm 16 chữ” và “Tinh thần 4 tốt” - Với nguyên tắc ứng xử này đã chi phối mọi chính sách, hoạt động đối ngoại của Việt Nam với Trung Quốc.

Vậy ai là cha đẻ? - Xin thưa, đó là toa thuốc của thầy thuốc bắc Giang xì dầu (không có bất kỳ tài liệu nào chứng minh ngược lại là sáng kiến của lãnh đạo Việt Nam).

16 chữ được ủ bỡi bốn loại tương, không rõ từ năm nào sau Hội nghị Thành Đô 1990, đó là: 
"Sơn thủy tương liên,
Lý tưởng tương thông,
Văn hóa tương đồng,
Vận mệnh tương quan". 
(wiki)

Từ ngày 19 đến 22-11-1994, trong chuyến thăm Việt Nam, Chủ tịch Giang Trạch Dân đã đề ra 16 chữ trong giải quyết quan hệ hai nước:
“Phương hướng rõ ràng, 
Từng bước tiến lên, 
Đại cục làm trọng, 
Hữu hảo hiệp thương”.

Từ ngày 25-2 đến 2-3-1999, Tổng bí thư Lê Khả Phiêu thăm Trung Quốc, hội đàm với Tổng bí thư Giang Trạch Dân, hai bên đã ra bản Tuyên bố chung Việt Nam-Trung Quốc với phương châm, vẫn 16 chữ, cho đến ngày nay:
“Láng giềng hữu nghị, 
Hợp tác toàn diện, 
Ổn định lâu dài, 
Hướng tới tương lai”

Nội dung phương châm

Tháng 11 năm 2000, khi hội đàm với Tổng bí thư mới đảng cộng sản Việt Nam Nông Đức Mạnh đến thăm, Tổng bí thư Giang Trạch Dân nêu rõ, 16 chữ này là phương châm quan trọng chỉ đạo sự phát triển quan hệ hai nước[4]

  • "Ổn định lâu dài" (长期稳定, Trường kỳ ổn định) là nhấn mạnh tình hữu nghị Trung Việt là phù hợp lợi ích căn bản của hai đảng, hai nước và nhân dân hai nước, bất kỳ lúc nào, bất kỳ tình hình nào đều phải giữ sự ổn định và phát triển lành mạnh của quan hệ hữu nghị, khiến nhân dân hai nước đời đời hữu nghị với nhau;[4]
  • "Hướng tới tương lai" (面向未来, Diện hướng vị lai) là phải xuất phát từ hiện nay, nhìn về lâu dài, kế thừa truyền thống, mở ra tương lai tốt đẹp hơn cho quan hệ Trung Việt;[4]
  • "Hữu nghị láng giềng" (睦邻友好, Mục lân hữu hảo) là yêu cầu hai bên phải làm người láng giềng tốt, người bạn tốt, trước sau xử lý mọi vấn đề trong quan hệ hai nước với tinh thần hữu nghị láng giềng;[4]
  • "Hợp tác toàn diện" (全面合作, Toàn diện hợp tác) là phải không ngừng củng cố, mở rộng và sâu sắc sự giao lưu và hợp tác giữa hai đảng, hai nước trong mọi lĩnh vực, để mưu cầu hạnh phúc cho hai nước và nhân dân hai nước, đồng thời góp phần cho việc giữ gìn và thúc đẩy nền hoà bình, ổn định và phát triển trong khu vực[4]. 

Wiki dẫn lại từ Website Hơp tác kinh tế thưong mại giữa Trung Quôc và Viêt Nam, trang này đã xóa: 

http://www.chinavietnam.gov.cn/cvweb/vcc/info/Article.jsp?a_no=134050&col_no=567

Giang xì dầu giải thích ý nghĩa

Tháng 11 năm 2000, khi hội đàm với Tổng bí thư mới đảng cộng sản Việt Nam Nông Đức Mạnh đến thăm, Tổng bí thư Giang Trạch Dân nêu rõ, 16 chữ này là phương châm quan trọng chỉ đạo sự phát triển quan hệ hai nước. "Ổn định lâu dài" là nhấn mạnh tình hữu nghị Trung Việt là phù hợp lợi ích căn bản của hai đảng, hai nước và nhân dân hai nước, bất kỳ lúc nào, bất kỳ tình hình nào đều phải giữ sự ổn định và phát triển lành mạnh của quan hệ hữu nghị, khiến nhân dân hai nước đời đời hữu nghị với nhau; "Hướng tới tương lai" là phải xuất phát từ hiện nay, nhìn về lâu dài, kế thừa truyền thống, mở ra tương lai tốt đẹp hơn cho quan hệ Trung Việt; "Hữu nghị láng giềng" là yêu cầu chúng ta phải làm người láng giềng tốt, người bạn tốt, trước sau xử lý mọi vấn đề trong quan hệ hai nước với tinh thần hữu nghị láng giềng; "Hợp tác toàn diện" là phải không ngừng củng cố, mở rộng và sâu sắc sự giao lưu và hợp tác giữa hai đảng, hai nước trong mọi lĩnh vực, để mưu cầu hạnh phúc cho hai nước và nhân dân hai nước, đồng thời góp phần cho việc giữ gìn và thúc đẩy nền hoà bình, ổn định và phát triển trong khu vực. Tổng bí thư Nông Đức Mạnh nói, đảng và chính phủ Việt Nam sẽ ra sức thúc đẩy quan hệ Việt Trung phát triển sâu sắc và thiết thực hơn dưới sự chỉ đạo của phương châm 16 chữ vàng "Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai".

Giang chủ xị cảm thấy chưa “đủ đô” nên cho ra đời thêm tinh thần 4 tốt:

Từ ngày 27-2 đến ngày 1-3-2002: Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Trung Quốc Giang Trạch Dân thăm Việt Nam, hội đàm với Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh và Chủ tịch nước Trần Đức Lương. Chủ tịch Trung Quốc Giang Trạch Dân nhấn mạnh đến mối quan hệ về láng giềng, bạn bè, đồng chí: 

Láng giềng tốt, 
Bạn bè tốt, 
Đồng chí tốt, 
Đối tác tốt.

Trong chuyến sang thăm Việt Nam năm 2002, Chủ tịch Trung Quốc Giang Trạch Dân phát biểu đề xuất tinh thần "bốn tốt" giữa hai quốc gia

----------

AI CHO HÀO ANH...LƯƠNG THIỆN?

Mấy hôm nay, thông tin cậu bé Hào Anh (một thời bị hành hạ dã man) ngược đãi mẹ và cha dượng tràn ngập các báo. Về phía dư luận, khi nghe tin cậu bé “đáng thương” một thời bỗng dưng… bất hiếu(?) thì tỏ ra hụt hẫng, bàng hoàng thậm chí phẫn nộ, chửi bới xem Hào Anh như một kẻ vô ơn.

Cũng là một điều dễ hiểu, bởi nhớ lại cái ngày Hào Anh bị đánh đập dã man khi đi làm thuê, rồi được cứu, thông tin tràn lan trên các báo thì mỗi người đọc ai cũng mong muốn (và tin tưởng) một ngày Hào Anh sẽ trở thành một người tốt. Một cậu bé biết quên đi quá khứ đau đớn, biết sử dụng tiền của các nhà hảo tâm hỗ trợ, biết sống với cha mẹ hiếu thảo, biết sống hiền hòa… Tóm lại, Hào Anh trở thành tâm điểm của xã hội, cứ như việc “làm dâu trăm họ”. Mỗi bước đi, mỗi hành động của Hào Anh đều có các “camera giấu kín” quan sát.

Việc gì đến phải đến, năm Hào Anh 18 tuổi như “lời hứa của xã hội” cậu bé được thừa hưởng số tiền mà nhiều nhà hảo tâm quyên góp (khoảng 900 triệu đồng). Cậu xây nhà và nghiễm nhiên ngôi nhà mang tên cậu bé, số tiền còn lại cũng vậy. Chuyện một cậu bé 18 tuổi – cái tuổi làm ít suy nghĩ sâu sắc, làm theo cảm xúc phần nhiều bất đồng với cha mẹ vốn dĩ là chuyện hết sức bình thường. Nhưng với Hào Anh phải là một câu chuyện bất thường. Bởi cả xã hội đang kỳ vọng vào cậu bé, đang “săm soi” từng đường đi, nước bước của cậu bé. Và cái ý nghĩ: “Hào Anh-mày phải là một cậu bé ngoan, không được hư dù chỉ một ý nghĩ.”- Dường như đã ăn sâu vào những người biết tên cậu bé.

Sự kỳ vọng ấy vô tình đặt lên vai Hào Anh một áp lực, không nghĩ đâu xa ngay mỗi chúng ta thôi chỉ bố mẹ đặt kỳ vọng vào việc học là đủ áp lực rồi. Đằng này, Hào Anh một cậu bé đang chuẩn bị bước vào đời được cả xã hội kỳ vọng thì áp lực ấy lớn đến chừng nào? Đó là chưa kể đến việc, cách giúp đỡ Hào Anh chỉ có phần “ngọn” (cho tiền) mà không có phần gốc (cho đi học).

Nhắc đến đây, tôi bỗng nhớ tới cậu bé Ishmael Beah -tác giả của cuốn hồi ký Dặm Dài Đã Qua, một chiến binh trẻ em. Cậu bé này có một tuổi thơ làm chiến binh với bắn và giết nên khi bước ra khỏi chiến trường cậu (và những người bạn) phải điều trị tâm lý rất lâu. Cái cách mà các điều trị viên Liên hợp quốc làm để Ishmael Beah quên đi những ám ảnh chiến tranh phải trải qua rất nhiều khó khăn. Nhắc tới cuốn hồi ký đó, để thấy dường như cậu bé chiến binh kia và Hào Anh có đôi chút tương đồng: Một quá khứ đầy ám ảnh. Nhưng với Hào Anh thì chúng ta đã làm được gì ngoài cho tiền và kỳ vọng?

Với một cậu bé 18 tuổi bỗng dưng có một số tiền thì … không tiêu mới là lạ! Có ai từng ở tuổi 18 mới hiểu được những “nông nỗi” của cái tuổi này. Mà “nông nỗi” ấy lại đi ngược kỳ vọng xã hội. Bi kịch của Hào Anh nằm ở đó!

Hãy nghe Hào Anh chia sẻ trên báo Thanh Niên: “Trong gia đình có nhiều chuyện lắm. Mẹ hay xen vào chuyện riêng của con, trong khi con rất nóng tính. Lúc giận con cũng hay đập đồ và đây cũng chính là nguyên nhân con và bạn gái chia tay, hiện con đã lớn, cái gì con sai, người lớn chỉ dạy nhưng đừng can thiệp quá sâu vào tình cảm riêng tư của con. Nhiều lần con nói với mẹ là đừng gọi điện cho bạn gái con, mà mẹ cứ gọi hoài, làm con cũng bực mình và ngại với bạn.”

Đọc những chia sẻ này mà tôi thấy mình và hình ảnh nhiều gia đình Việt Nam trong đó: Tuổi 18 chưa kịp suy nghĩ chín chắn, cha mẹ kỳ vọng, nhiều lúc can thiệp quá sâu vào đời sống riêng tư của con cái. Cứ sợ con cái thế này, thế kia.

Và cái mà cả xã hội kỳ vọng vào mới đáng sợ: “Giờ con muốn làm người tốt cũng khó quá! Con không ăn trộm, cũng bị cho là ăn trộm. Giờ con đi đâu, xin việc gì cũng có người nói ra, nói vào. Con nhuộm tóc, con đeo bông tai cũng bị để ý. Trong khi con làm những việc tốt, thì chẳng được ai quan tâm, động viên.” Nỗi khổ của Hào Anh chính là ở đó! Tưởng như được cả xã hội quan tâm mà không phải. Bởi sự thực “ai cũng tỏ ra hiểu mà chẳng ai hiểu”!

Hào Anh cũng là một người bình thường thôi, cớ sao cả xã hội cứ phải “làm quá” những câu chuyện của em?

Đọc những chia sẻ của Hào Anh, với những gì dư luận đang bàn tán, tôi bỗng nghĩ nếu cứ tiếp tục như thế thì: “Ai cho Hào Anh…lương thiện?”

Đức Lộc/ Triethocduongpho

Hô hô, vợ giả

Đàn ông có nhiều kiểu khổ vì vợ. Có người khổ vì vợ dữ, có người khổ vì vợ ghen, có người khổ vì vợ xấu. Vợ đẹp quá cũng khổ (vì suốt ngày lo ghen). Nhưng không biết có ông nào khổ cái kiểu kỳ cục giống tôi không: Khổ vì “vợ giả”!

Nghe đến đây, chắc nhiều ông nghĩ: “Chắc bà vợ cha này sống giả tạo lắm?”. Không hề, tính vợ tôi rất thật thà, dễ thương. Tôi nói “vợ giả” nghĩa là trên người vợ tôi, đồ… giả nhiều hơn đồ thật! 

Ngôi sao nữ nổi tiếng một thời Jackie Stallone 92 tuổi là một minh chứng tiếp theo cho hậu quả của việc nghiện phẫu thuật thẩm mỹ. Nguồn:http://nhanh.net.vn/tin-tuc/su-tan-pha-khung-khiep-cua-phau-thuat-tham-my-khi-sao-ve-gia

Cách đây 10 năm, lúc mới lấy nhau, vợ tôi là một phụ nữ bình thường, không đẹp cũng không xấu. Một ngày đẹp trời, chẳng hiểu nghe lời ai xúi dại, cô ấy đi sửa mũi với cái lý do hết sức dễ thương: “Em đẹp thì anh hưởng chứ ai hưởng”. Tôi không chịu thì cô ấy nhăn nhó, giận hờn đủ kiểu. Cuối cùng, tôi cũng phải xuôi. 

Ai ngờ, sửa một lần rồi cô ấy đâm ra nghiện luôn. Từ đó, vợ tôi trở thành khách quen của nhiều thẩm mỹ viện trong thành phố. Có cái mũi mà cô ấy sửa đi sửa lại mấy lần. Hết mũi thì tới bơm môi, căng da mặt, độn cằm, hút mỡ bụng… Mà mỗi lần cô ấy sửa đâu có rẻ, bèo bèo cũng mất mười mấy triệu, còn mắc thì phải vài ngàn đô. Nếu giờ mà đếm đồ trên người cô ấy để tính tiền, chắc đủ để hai vợ chồng tôi xây căn nhà mới. 

Tốn tiền thật ra cũng không quan trọng lắm, nỗi đau khổ của tôi là càng ngày càng nhìn không ra vợ mình. Cứ chiều chiều đi làm về, tôi nhìn ngơ ngẩn người phụ nữ đang tồn tại trong nhà, đang nấu cơm cho mình ăn mà chẳng biết đấy là ai. Nhiều lúc nửa khuya thức giấc, mở mắt thấy cô ấy ngủ quay mặt vào tôi, tôi giật mình, tưởng mình… ngủ lộn nhà. 

Nỗi khổ lớn nhất của tôi là vợ tôi giờ đây như dán lên người một cái nhãn tổ bố: “Hàng dễ vỡ, xin nhẹ tay!”. Vui vui nhéo mũi cô ấy, cô ấy la: “Trời, sụp bây giờ”. Hôn môi, cô ấy đẩy ra: “Đừng anh, em mới bơm”. Tôi nhớ hồi xưa có đọc đâu đó câu chuyện thần thoại, đại khái có ông vua bị thần thánh phạt, đụng tay vô cái gì cũng thành vàng, kể cả đồ ăn thức uống. Tôi giờ cũng vậy, nhìn được mà “ăn”… hổng được. 

Còn nữa, tôi nghe nói mấy cái vụ sửa sang như thế dễ xuống cấp lắm. Tôi coi trên mạng, thấy mấy tấm hình chụp các bà dạng “hồi trẻ sửa phà phà, về già bị xuống cấp”, tôi giật mình thon thót. Nghĩ tới cảnh tương lai vợ mình như vậy, tôi lo quá. Không biết có ông chồng nào cùng cảnh khổ giống tôi không?

Thứ Ba, 16 tháng 9, 2014

CỐ ĐẠO ĐINH HỮU THOẠI VỚI NHỮNG PHÁT NGÔN BỪA BÃI (P1)

Ong Bắp Cày


Linh mục Đinh Hữu Thoại (trái, thứ hai) cùng các linh mục dòng chúa cứu thế đang làm Thánh lễ cầu nguyện từ mả Ngô Đình Diệm.

Trên FB của Đinh Hữu Thoại, một cố đạo cực đoan đang thủ dâm tinh thần bằng một stt kể về buổi gặp gỡ, đối thoại với 2 anh công an tôn giáo. Ngoài những câu nói xỏ xiên, Thoại viết một đoạn thế này: "Mình nói: Tôi hỏi các chú nhé, Trước năm 1945 ông Hồ Chí Mình có đăng ký cho đảng CS sinh họat tại Việt Nam không? Sau năm 1945 tới giờ có văn bản nào của người dân việt nam công nhận tư cách pháp nhân cho đảng CS không? Cho tới giờ phút này thì Đảng Cộng sản vẫn đang hoạt động bất hợp pháp tại Việt nam này đấy. Bởi vì họ không đăng ký sinh hoạt. Các chú nói rằng đấy là do yếu tố lịch sử... Mình cười nói: Thì bây giờ lịch sử vẫn không hề dừng lại. Chúng tôi hoạt động tôn giáo cũng chẳng cần phải đăng ký với ai cả, đây là quyền bất khả xâm phạm của con người mà". 

Thoại mượn "giấy phép" để so sánh và lấp liếm cho mấy thứ rác rưởi của xã hội hoạt động không phép. Liệu đó có phải là ý chúa chăng?

Có phải Thoại mặc áo chùng đen lâu quá nên hóa lẫn hay không mà quên béng phân biệt đối tượng trước khi liên kết so sánh. Một bên là Đảng cộng sản Việt Nam với xâm lược Anh Pháp, tức kẻ cướp ngoại ngoại bang. Một bên là một lũ một lĩ những kẻ dị hợm với cơ quan quản lý nhà nước của một quốc gia có chủ quyền. 

Người dân đoàn kết lại trên cơ sở thống nhất với nhau về chính trị tư tưởng và lợi ích để đánh đuổi ngoại xâm thì nót cần phải xin phép ai cả (nhớ là đánh đuổi ngoại xâm nhá). Xin hỏi thằng quạ đen, đại diện cho những con qua đen cực đoan khác rằng: Đánh đuổi ngoại xâm, thì có cần xin phép kẻ thù của mình không, hả?

Ngược lại, mọi công dân, kể cả những công dân có hai bố, bố Việt Nam và bố Vatican muốn làm gì thì đều phải xin phép, và khi đã được cấp phép thì phải hoạt động trong khuôn khổ pháp luật Việt Nam, hiểu chưa?

Thật đắng lòng, khi Đinh Hữu Thoại là một công dân Việt Nam lại còn tỏ ra ngu muội đến mức viết: "Cho tới giờ phút này thì Đảng Cộng sản vẫn đang hoạt động bất hợp pháp tại Việt nam này đấy. Bởi vì họ không đăng ký sinh hoạt". 

Ai bảo với Thoại là Đảng cộng sản Việt Nam đang hoạt động bất hợp pháp vì không xin phép?

Hỏi tiếp, Chúa Jesus của Thoại khi lập ra cái gọi là Thiên chúa có xin phép ai không?

Thực tế là, dù muốn hay không thì cũng phải nhìn nhận một thực tế, đảng cộng sản Việt Nam chính là người có công đầu trong đấu tranh giải phóng dân tộc khỏi ách thuộc địa, giành độc lập tự do cho dân tộc này. Chính đảng cộng sản chứ không phải là một đảng nào khác đã chịu trách nhiệm bảo vệ dân tộc này, đất nước này mỗi khi đất nước bị lâm nguy. Chính đảng cộng sản là người đã dẫn dắt dân tộc này đi từ đống tro tàn đổ nát của chiến tranh, từ một nước cực kỳ lạc hậu, "không thấy tên trên bản đồ thế giới", với sự bao vây cấm vận triền miên, để rồi vươn lên thành một Việt Nam hôm nay. Khi trở thành đảng cầm quyền, họ được toàn dân thừa nhận và ủng hộ.

Ngược hẳn với đảng cộng sản Việt Nam trong xây dựng và bảo vệ tổ quốc, Thiên chúa của các người đã làm gì?

Người Pháp đã phải viết thế này: "Không có những sai nha Thiên chúa thì người Pháp không bao giờ chiếm được Đông Dương"!

Một phát biểu tại Hội nghị lần thứ nhất Quốc tế Nông dân vào ngày 13/10/1923 có đoạn: 

Bây giờ, tôi xin nói vắn tắt với các đồng chí về chuyện Nhà thờ. 
Tôi đã nói với các đồng chí rằng những tên thực dân đã tước đoạt người An Nam như thế nào. Bây giờ, tôi xin nói để các đồng chí biết Nhà thờ Kitô đã tước đoạt nông dân như thế nào. 
Trong cuộc xâm chiếm Đông Dương thì chính những nhà truyền đạo Thiên chúa đã đi do thám để báo cho đội quân chiếm đóng biết những kế hoạch phòng thủ của nước chúng tôi. Cũng chính những nhà truyền đạo đã dẫn đường những đội quân tấn công, cũng chính lại là những nhà truyền đạo đã lợi dụng tình trạng lộn xộn của đất nước để ăn cắp những văn bản chứng nhận quyền sở hữu ruộng đất của người nông dân này nọ hay của một làng nào đó. Khi hoà bình được lập lại, nông dân trở về thì tất cả ruộng đất đều đã bị các nhà truyền đạo nắm được các văn bản nói trên, chiếm mất. Chính bằng cách đó, mà ở Nam Kỳ những nhà truyền đạo Thiên chúa có được trên một phần tư những đất đai cày cấy được. ở Campuchia, các nhà truyền đạo nắm trên một phần ba ruộng đất; ở Bắc Kỳ, chỉ riêng ở thủ phủ, trong thành phố Hà Nội, các nhà truyền đạo có những bất động sản rộng bao la. 
Họ có được của cải và chiếm hữu ruộng đất của nông dân không phải chỉ bằng cách đó. Các đồng chí đều biết rằng trong các nước ven biển, nhất là trong những nước ở Viễn Đông, thường xảy ra giông bão và lụt lội làm cho mùa màng thất bát; các nhà truyền đạo lợi dụng những dịp đó để ứng trước tiền cho nông dân với những tỷ suất lãi rất nặng và một thời hạn rất ngắn. Biết rõ ràng làm như vậy thì nông dân không bao giờ có thể trả nợ được, nên các nhà truyền đạo đòi nông dân phải đem ruộng đất ra bảo đảm. Thế là khi đến thời hạn trả nợ, thì toàn bộ ruộng đất của nông dân đều rơi vào tay các nhà truyền đạo. 
Các đồng chí đã thấy bọn thực dân bóc lột nông dân như thế nào và các giáo sĩ tước đoạt nông dân như thế nào. 

Nhắc đến Thiên chúa, lịch sử đã tường tận, truyền thống rước voi giày mả tổ không chỉ có ở Việt Nam. Ai muốn rõ hơn xin mời vào đọc "Cao Huy Thuần" và "Sách Hiếm". Tất nhiên, không phải ai theo Thiên chúa cũng đều bán mình cho quỷ dữ như thế, và không phải ai có bổn phận chủ chăn trong Thiên chúa cũng là người như Đinh Hữu Thoại.

Riêng câu nói của Cha cố Đinh Hữu Thoại: "Thì bây giờ lịch sử vẫn không hề dừng lại. Chúng tôi hoạt động tôn giáo cũng chẳng cần phải đăng ký với ai cả, đây là quyền bất khả xâm phạm của con người mà", sẽ được mổ sẻ ở entry sau.

Linh mục mà bẩn tưởi như thế thì răn dạy được ai đây?

CHƠI MẠNG ĐĂNG ĐÀN MÀ LƠ TƠ MƠ THÌ NHÃI RANH CÓ THỂ XỎ MŨI...

Chơi mạng đăng đàn mà lơ tơ mơ thì nhải ranh có thể xỏ mũi...

 
Và uy tín của mình cũng mất theo, đơn cử câu chuyện dưới đây

Ngược thời gian,Kami dựa vào tin audio ma trơi này: 

Hội Nghị Sát Nhập Việt Nam vào China : Tỉnh hay Khu Tự Trị ? (Ninh Cơ ghi lại. Trích tài liệu chép lại từ băng ghi âm cuộc họp mật giữa đại diện Tổng Cục Tình Báo Hoa Nam và Tổng Cục 2 Việt Nam để lưu trữ, được bảo quản theo chế độ tuyệt mật) - link dưới đã bốc hơi:


Link này cũng không còn: 



Các trang chống cộng làm 2 video clip đi kèm việc này, nhưng xem lại chỉ là những phỏng vấn bình luận của một số người về chuyện trên. 

Kami sáng tác thành (trích):

Và cái gì chờ đợi cũng đã đến, khi tổ chức Wikileaks công bố một tài liệu “tuyệt mật” động trời liên quan đến Việt nam. Đó là biên bản họp kín giữa ông Nguyễn Văn Linh Tổng BT Đảng CSVN, ông Đỗ Mười Chủ tịch HĐBT đại diện cho phía Việt nam và ông Giang Trạch Dân Tổng BT và ông Lý Bằng Thủ tướng Chính phủ đại diện cho phía Trung quốc trong hai ngày 3-4/9/1990 tại Thành đô.

Trong tài liệu tuyệt mật liên quan tới Việt nam này của mình, Wikileaks khẳng định thông tin dưới đây nằm trong số 3.100 các bức điện đánh đi từ Hà nội và Thành phố Hồ Chí Minh của cơ quan ngoại giao Hoa kỳ tại Việt nam gửi chính phủ Hoa kỳ, tài liệu này có đoạn ghi rõ “… Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng thành công CNCS, Đảng CSVN và nhà nước Việt nam đề nghị phía Trung quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt nam xin làm hết mình để vun đắp tình hữu nghị lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao trạch Đông và Chủ tịch Hồ Chí Minh dày công xây đắp trong quá khứ và Việt nam bảy tỏ mong muốn đồng ý sẵn sàng chấp nhận và đề nghị phía Trung quốc để Việt nam được hưởng quy chế Khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc kinh như Trung quốc đã từng dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng tây…. Phía Trung quốc đã đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, cho thời hạn phía Việt nam trong thời hạn 30 năm (1990-2020)để Đảng CSVN giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung quốc”.

Đoạn lập lờ chữ nghĩa:

"Đoạn tin đầu nói trên về Biên bản họp kín tháng 9/1990 tại Thành Đô giữa lãnh đạo cao cấp Việt nam và Trung quốc, cũng chỉ là một tin mang tính chất giả thiết của tác giả mà nó có nhiều khả năng khi bị bạch hóa có thể xảy ra mà thôi, chứ đó không phải tin chính thức của Wikileaks....

... Xin vui lòng chờ tổ chức Wikileaks họ sẽ chính thức công bố trong một thời gian gần đây cho mọi người toàn thế giới rõ."

Nhiều năm qua có rất nhiều vị có máu mặt trích dẫn nội dung trên và đều cho là từ nguồn Wikileaks, rồi bình loạn lên án âm miu, các trang mạng chống cộng tha hồ chém gió cho đó là bằng chứng ĐCSVN bán nươc. Kết quả Google tìm kiếm rất cao, đến giờ tin "tuyệt mật" động trời ấy vẫn chưa nguội trên không gian ảo.

Bị nhiều người commmet truy vấn trang nguồn, chỉ sau một tuần 06.12.2010 Kami lên tiếng khoe thành tích bịp được vô số người, hắn cho là mình viết chuyện phiếm chơi, không một lời xin lỗi vì đã cho độc giả ăn "món vịt cồ Bắc Kinh". (ý Kami là ngu ráng chịu) - Xem ở Đây

Điểm chết người là các vị xem trang mạng tán phát mà không chịu khó truy, xem bài ảnh gốc và tin từ link nguồn nào, chuyện thông tin trời ơi đất hỡi không hiếm, không ít vị đã bị sập hố, đối thủ có dịp dè bỉu chế nhạo. Các ông áo dài Bô Xít, Thánh Đào,...cũng bị vài lần.

Đáng tiếc mới đây, Thiếu tướng Lê Duy Mật cho là theo tin của Tân hoa xã Trung Quốc và báo Hoàn cầu Trung Quốc - (chính là thay đổi thứ tự vai chữ ở đoạn chữ nghiêng phía trên của Kami). Còn ông Đại tá an ninh Nguyễn Đăng Quang chộp ảnh bản chuyển ngữ audio ma trơi về dẫn đăng trong bài ởBlog Đại tá Bùi Văn Bồng . Rồi chính Kami viết bài trên blog RFA ngày 10.8.2014 dẫn ngược lại là theo ông Lê Duy Mật, đểu thế là cùng!

02.9.2014, trong Kiến nghị gửi CT nước, TT chính phủ, 20 sĩ quan cao cấp cựu tướng tá tiếp tục trích dẫn: Về Hội nghị Thành Đô, có tin nói rằng Tân Hoa xã và Hoàn cầu Thời báo của Trung Quốc đã công bố nội dung thỏa thuận giữa hai bên, trong đó trích dẫn: “Việt Nam mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền trung ương tại Bắc Kinh như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây... Phía Trung Quốc đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020) để Đảng Cộng sản Việt Nam giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc”. Chúng tôi không biết thật giả thế nào, yêu cầu Chủ tịch và Thủ tướng cho chúng tôi và nhân dân biết rõ thỏa thuận tại Hội nghị Thành Đô năm 1990. 

Sự thật chẳng có nguồn "Wikileaks, Tân hoa xã, Hoàn cầu, hay Kỷ yếu hội nghị công bố" nào suất!

Những chuyện như vậy, tất nhiên RFA không bỏ lỡ cơ hội. Cái chính là do Đảng, Nhà nước không minh bạch thông tin về thỏa thuận hội nghị Thành Đô giữa lãnh đạo cấp cao hai nước. Trước thông tin bịa đặt như vậy, báo chí chính thống, đội ngũ dư luận viên không phản pháo được đành phải im vì "há miệng mắc quai" muốn chứng minh nó sai thì phải dẫn cái đúng, lấy đâu ra. Và nhiều người còn tin âm miu kinh hoàng đó...

Năm 2011, Kami từng dựng chuyện trong bài: 

(trích)

"Trong thời gian đó, theo họ ông Hồ Chí Minh có thỏa thuận và hứa với Sihanouk sẽ trả lại vùng lãnh thổ mà Campuchia để mất vào tay nhà Nguyễn đầu thế kỷ XVII (kể cả Sài gòn) khi giải phóng hoàn toàn Miền Nam Việt nam. Với điều kiện Campuchia cho phía Bắc Việt nam được sử dụng các tỉnh phía đông Campuchia làm những căn cứ cho quân đội Bắc Việt Nam và các lực lượng Việt Cộng hoạt động chống lại phía VNCH"
.... 
"Nhưng chuyện thời gian 1991- 1993, trước khi cuộc bầu cử do Liên Hiệp Quốc tổ chức năm 1993 hàng loạt sĩ quan cấp tá quân đội Việt nam nhận được chỉ thị lấy vợ Campuchia để nhập quốc tịch và trở thành tướng lĩnh trong Quân đội Hoàng gia Campuchiathì chắc chắn 100%."

Lão Cạo đã lên án sau khi xem bài:

Theo lời Kami đã từng làm nhiệm vụ ở Campuchia 5 năm, người có học tất ít nhiều am hiểu, không thể gọi là ngộ nhận.

Tôi là lính VN ở K khá lâu (biết tiếng lẫn chữ Khmer), tiếp xúc nhiều với dân (có cha mẹ nuôi) và những người có học, thực tế công tác và qua tìm hiểu: Đúng là quan hệ VN- CPC rất phức tạp, có chuyện người Khmer ghét người Việt. Nhưng hai đoạn nói trên, tôi chưa từng nghe trong nội bộ QĐNDVN và cũng như từ người CPC. Nếu có đi nữa thì nguồn vu vơ, nếu không chứng minh thì Kami bịa đặt, đăng có dụng ý, làm cái loa nối dài cho tên diệt chủng Nuon Chea.

Không thể tưởng tượng bất kỳ lãnh đạo của một quốc gia nào lại cắt 1/3 nước mình cho quốc gia khác.

Chuyện "hàng loạt sĩ quan cấp tá quân đội Việt nam nhận được chỉ thị lấy vợ Campuchia để nhập quốc tịch..." Cũng là đồn đại, một ít người có gốc gát khmer trong hàng ngũ quân chính phủ CPC là việc có từ lâu. Nói hàng loạt là bậy, sĩ quan cấp úy tha hóa một số ít là có, số nhiều là lích lác bầy hầy lấy gái CPC, tất cả đều bị kỷ luật tước quân tịch, ở lại CPC kiếm sống như dân thường, đám ô hợp lấy vợ CPC cửa nào mà ngoi lên trong hệ thống chức quyền của nước sở tại. 

Thay vì tố cáo TQ phải chịu trách nhiệm hậu thuẫn cho chế độ diệt chủng ở Campuchia, lại chỉa mũi dùi về hướng Việt Nam. Cái khẳn định 100% là nhân dân Campuchia dù không thích vẫn phải biết ơn, vì VN đã giải phóng Camupuchia thaót họa diệt chủng - đó là lương tri con người. Còn thế này thế khác là chuyện chính trị của từng thế lực, lợi ích của từng quốc gia.

Thợ Cạo gọi Kami là Kaminomoto (bột ngọt độc hại) từ cái lò Rờ ép a (RFA) là thế!

Nguồn: Thợ cạo/Người Đồng Bằng Blog