Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

TUẤN TRỌC ĐI SAPA

Mấy hôm bỏ phố lên rừng! Lang thang Sapa ăn thắng cố, ăn thịt ngựa cuốn lá cải Mèo...Ban ngày, Sapa có nhiệt độ 4 độ C; ban đêm tụt xuống còn 2 độ C!

Nhiệt độ tụt, đồng nghĩa với mọi thứ đều tụt một cách thảm hại!

Cô bé lễ tân người Mông, học Du Lịch về làm hướng dẫn viên. Người Mông mắt một mí! Tớ cũng mắt một mí! Mắt một mí nghe các cụ bảo đa tình! Chậc! Đa tình đâu không biết, chỉ biết đa đoan, khổ!

Cô bé người Mông nhón ánh mắt sắc như lá, chỉ đường cho mình xuống bản! Mình với 2 anh bạn lang thang hết một buổi sáng!

Với Sapa, với những sắc chàm buồn người Mông Tây Bắc, dù đã lên đây nhều lần, tớ cũng chỉ là kẻ lữ khách!

Rét quá! Từ thủa cha sinh mẹ đẻ, đến nay gần 40 năm rồi, Tuấn Trọc mới hân hạnh được sống trong cái kiểu lạnh tun tất tần tật dư lày! Lúc sáng xuống đường lấy xe ôtô đi ăn sáng, phát hiện ra tuyết bám trắng xóa trước kính và trên nóc xe! Mặc dù cũng chỉ là mảng tuyết mỏng tang, nhưng nói có giời, cũng gần 40 năm, nay tớ mới được thấy tuyết!

Tặng nhân dân kính yêu mấy bức ảnh chụp vội trên đường vào bản!

Hẹn Sapa vào một dịp khác vui hơn!

Ảnh 1. Một góc thị trấn Sapa.
Ảnh 2. Sưởi nắng!
Ảnh 3. Bà cụ người Mông!
Ảnh 4. Thiếu nữ Mông!
Ảnh 5. Đường vào ngôi nhà Mông.





Nguồn: Tuấn Trọc

Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014

Thầy dạy vật lí: HIỆN TƯỢNG CẢM ỨNG TỪ (Viết tắt là CỨT)

Bài chôm bên nhà bác Giao: về hiện tưởng Cảm Ứng Từ (viết tắt là CỨT)

Đại khái, khi dạy vật lí cho chúng tôi, đến 2/3 thời gian là ông đọc thơ chế do chính ông sáng tác (lúc khác, sẽ ghi ra đây vài bài theo ghi chép của tôi). Hồi ấy, ông đang mê Kim Dung. Nên cũng hay kể các chương hay đoạn ông thấy khoái nhất trong giờ vật lí.

Nhưng cực khoái ở chỗ: thời lượng 1/3 còn lại, thầy dạy về lí thì cực chất. Gọn, rõ, mà lại dễ hiểu (như đọc thơ chế !). Ông đã dùng một ít "phép thuật" của chàng Kim Dung để chế ra những kiến thức cần thiết nhất, để giúp học trò "ngộ" trong thời gian ngắn nhất.

Đây, thầy vật lí của chúng tôi đây:


GIÁO SƯ TƯƠNG LAI VÀ THƯ GỬI LẠI VĂN SÂM

LâmTrực@

Thấy nhiều bạn bình luận về lá thư của giáo sư Tương Lai gửi Lại Văn Sâm. Nội dung lá thư là khen, hờn dỗi, chê trách, rồi giả bộ thông cảm để chửi chế độ qua sự kiện "cầu truyền hình trực tuyến kỷ niệm 70 năm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam và 25 năm ngày Quốc phòng toàn dân", diễn ra tối 19/12/2014 trên VTV1 do Lại Văn Sâm làm tổng đạo diễn.

Trong "Thư ngỏ gửi đạo diễn truyền hình Lại Văn Sâm", Tương Lai trình bày một bài văn đúng là nát như tương, vòng vo tam quốc về lịch sử, về truyền thống (không phải là truyền thống của bố ông ta) để rồi suy luận và quy chụp rằng, chương trình đó thiếu hai cuộc chiến tranh: Chiến tranh Biên giới phía Bắc và biên giới Tây Nam. Lý giải cho việc thiếu 2 nội dung đó, ông Tương Lai đổ tội cho những người kiểm duyệt chương trình đã gạch bỏ nội dung trong kịch bản (của anh Lại Văn Sâm) để che dấu lịch sử. Đó là kết luận hàm hồ, có phần lộng ngôn, một mặt làm giảm lòng tin của dân với chế đảng cộng sản lòng dân, mặt khác bêu xấu chế độ.

Hãy xem ông ta viết: "Nhưng, cũng chính vì thế mà tôi tin rằng anh không quên, nhà đạo diễn tài ba không hề quên, không thể quên. Ngược lại anh rất nhớ, phải rất nhớ để trong mạch cảm xúc tuôn trào nhà đạo diễn không buột miệng nói ra câu gì đó mà người ta đã thẳng thừng gạch bỏ trong kịch bản và nghiêm cấm những bột phát từ trái tim đập theo nhịp trung thực của tâm hồn nghệ sĩ đích thực có thể khiến ông “bạn láng giềng cùng chung ý thức hệ”, mà ai đó quyết đền ơn tri ngộ vì đã được bảo kê cho cái ghế quyền lực của mình đang lung lay, khỏi phiền lòng". 

Và đây nữa, vờ vịt thông cảm với những giọt nước mắt của loài cá sấu, Tương Lai viết: "Bởi vậy, càng giận anh bao nhiêu, tôi lại càng thông cảm với những áp lực mà tôi đoán rằng nhà đạo diễn CẦU TRUYỀN HÌNH HÁT MÃI KHÚC QUÂN HÀNH cũng như các đồng nghiệp của anh phải gánh chịu". Đấy, vòng vo mãi, cuối cùng thì cũng lộ ra cái mặt chuột. Tương Lai đã ám chỉ rằng, Lại Văn Sâm không quên lịch sử và rằng anh ta bị sức ép từ bộ máy này. 


Thật khốn nạn đến thế là cùng, đúng là "cha nào con nấy"! Ông Tương Lai có cách hành xử không khác gì cha của ông là Tổng đốc Tôn Thất Đàn, một kẻ mang nhiều nợ máu với dân tộc này thời kháng chiến chống thực dân Pháp.


Chả biết anh Sâm có quên hay không, nhưng trong đề cương của Ban tuyên giáo gửi các địa phương, đơn vị, Ban Tuyên giáo Trung ương đã không hề quên hai cuộc chiến này. Xem hình bên dưới, và tham khảo đường link sau:


http://www.tuoitreboxaydung.vn/truyen-lua-cac-mang/de-cuong-tuyen-truyen-ky-niem-70-nam-ngay-thanh-lap-quan-doi-nhan-dan-viet-nam.html



Khi lá thư lên mạng, ngay và luôn, vở diễn của giáo sư Tương Lai lập tức bị Hà Cao vạch mặt: "Gớm, có mỗi một tuồng mà diễn mãi không biết chán. Mà diễn nào phải khéo léo gì cho cam, ở đây lồ lồ những chiêu trò cũ rích". Đúng là chiêu trò cũ rích, vẫn là lợi dụng những sai sót nhỏ của nhà tổ chức, bơm bít và thổi phồng, quan trọng hóa vấn đề để mạ lỵ cơ quan kiểm duyệt. Hà Cao cũng không ngần ngại chỉ ra bản chất của Tương Lai: "Mà nhân danh cả lòng yêu nước để cầu danh là phần việc của giòi bọ chứ chả phải con người.". Thật nhục cho những kẻ có hình hài của loài linh trưởng, mà lại khoác chiếc áo yêu nước, vì dân tộc!

Tiện đây cũng nhắc lại luôn, nói đến ông Tương Lai, tức ông Nguyễn Phước Tương, người đã từng làm cố vấn cho hai đời thủ tướng. Người ta cũng biết đến ông Tương Lai với chức danh Giáo sư tự phong, và sự tráo trở lật lọng đến kinh người.

Còn nhớ, trong bài bình luận đăng trên nhật báo The New York Times của Mỹ ngày 7/6/2013, ông Tương Lai, đã cuồng ngôn phê phán chính quyền Việt Nam "đàn áp dân chúng trong các cuộc biểu tình yêu nước và nhu nhược trước sự xâm lấn của Trung Quốc ở Biển Đông", và rằng "bi kịch lớn nhất của Việt Nam chính là ảo tưởng về một hệ tư tưởng xã hội chủ nghĩa thường được nhà nước viện cớ để dung chấp chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc, để trấn áp dân chủ, kiểm duyệt – bịt chặn thông tin, và khủng bố tinh thần của người dân". 

Ông phê phán chính quyền Việt Nam "đàn áp dân chúng trong các cuộc biểu tình yêu nước và nhu nhược trước sự xâm lấn của Trung Quốc ở Biển Đông". Vậy nếu là ông, ông sẽ làm gì, hay chỉ là biểu tình, đáo qua để chụp ảnh nơi tưởng niệm các liệt sỹ hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ Biên giới phía Bắc hay dán khẩu hiệu nơi đài Cảm tử quân, hò hét đòi trả tự do cho những kẻ theo lệnh bọn chống phá ở hải ngoại muốn đem súng đạn, đặt bom mìn lật đổ thể chế như nhóm Nguyễn Phương Uyên,…hay phải yêu nước kiểu Cù Huy Hà Vũ khăng khăng phải là “đồng minh quân sự với Hoa Kỳ” y kiểu Việt Nam Cộng hòa khi xưa mới là thể hiện không hèn nhát, nhu nhược với Tàu, còn không làm như thế là “bán nước”?

Tương Lai giống như một kẻ bất lương ngửa mặt lên trời phun nước bọt, để rồi, chính bãi nước bọt đó lại rơi đúng mặt của ông. Ông ta nói chính quyền "trấn áp dân chủ, kiểm duyệt, bịt chặn thông tin, và khủng bố tinh thần của người dân". Nhưng, chính ông lại quên rằng, chính ông đã góp phần tạo nên cơ chế thông tin này. Vậy sao ông lại tự vả vảo miệng mình như thế chỉ vì mấy đô la của đám ba que sỏ lá?

Để làm vui lòng đám vong nô phản quốc, ông đã không ngần ngại nói rằng: "bi kịch lớn nhất của Việt Nam chính là ảo tưởng về một hệ tư tưởng xã hội chủ nghĩa thường được nhà nước viện cớ để dung chấp chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc". Nói như thế, tức là tự ông lại bôi tro trát trấu vào mặt mình, bởi trước đó, ông đã hùng hồn phát biểu hoàn toàn trái ngược với những gì ông viết ra.


Còn nhớ, trong bài viết ngày 6/5/2006 có tự đề: "Với Các Mác, cuộc sống là dòng chảy luôn vận động" được đăng trên VietBao.vn và Chungta.com, chính ông đã ca ngợi Mác và chủ nghĩa Mác là bất diệt, đúng đắn, và rằng trí tuệ của C.Mác đang chắp cánh cho chúng ta. 

Trong một bài viết khác ngày 21/1/2010 trên Tuần Việt Nam Net, bài viết có tựa đề "Đảng phải là Đảng của dân tộc", nội dung của bài viết ngợi ca chủ nghĩa Mác, tư tưởng Hồ Chí Minh, ca ngợi công lao của đảng cộng sản, trong đó có đoạn: "Vì thế, ở vào những thời điểm lịch sử của cách mạng, khi mà người cộng sản luôn đứng ở vị trí nguy hiểm nhất, hiên ngang đương đầu với tù đày, sống chết, thì bộ phận những người Việt Nam ưu tú nhất trong tất cả mọi tầng lớp nhân dân, mà người ta gọi là "bộ phận tinh hoa" của dân tộc, đều thấy rõ nghĩa vụ và vinh dự được đứng trong đội ngũ của những người cộng sản, được làm người đảng viên của Đảng do Hồ Chí Minh sáng lập, tổ chức, rèn luyện và lãnh đaọ."Với những lời lẽ ấy, không ai có thể tưởng tượng nổi một người như ông Tương Lai lại có thể bỗng chốc biến thành kẻ đào tẩu. Ông đào tẩu để xách dép theo Bùi Hằng học đòi làm lãnh tụ. 

Những chuyện ông bàn về 2 tên tội phạm Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha, tôi đã có dịp trình bày trong entry "Tương Lai - Phương Uyên" ngay trên Blog này. Chỉ xin bàn về tính xàm ngôn của ông với câu: "Các bản án nặng nề dành cho hai sinh viên yêu nước Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên hồi tháng trước với các cáo buộc tội “nói xấu Trung Quốc” đã chạm tới tinh thần yêu nước và chủ nghĩa dân tộc của người dân Việt Nam và phơi bày sự thông đồng mờ ám của chính quyền với những kẻ ngoại bang xâm lược". Trước hết, Tòa án chỉ có 1 bản án dành cho Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha chứ không hề có nhiều bản án như ông đã dùng chữ "Các" để mô tả. Thứ hai, Tòa án Long an đã dựa trên những chứng cứ về hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân của Uyên, Kha chứ không dựa vào việc "nói xấu Trung Quốc" như ông nói. Thứ ba, việc xét xử 2 tên tội phạm nguy hiểm đó đúng là phù hợp với ý chí và nguyện vọng của người dân. Thứ tư, ông nói bản án đó phơi bày sự thông đồng mờ ám của chính quyền với những kẻ ngoại bang xâm lược là không có căn cứ và ông không chứng minh được điều đó. Vào năm 2005, 2 tàu cá ngư dân ta ở vịnh Bắc Bộ đã bị cảnh sát biển Trung Quốc tấn công làm 9 người chết, 7 người bị thương, 8 người bị bắt giữ, thì trước sau như một, Việt Nam vẫn chủ trương giải quyết vấn đề bằng con đường Ngoại giao. Lúc đó, ông đang đương chức, sao không thấy ông vác loa gọi biểu tình, hay vác súng bắn trả, hay là chính ông thông đồng với Trung quốc? Sao bây giờ ông lại to mồm kết tội chính quyền hèn yếu trước Trung Quốc?

Xin nói rõ với ông Tương Lai, người Việt không bao giờ quên tội ác của quân xâm lược, cho dù chúng là Mỹ, Pháp hay Trung Quốc. Nhưng chúng ta không thể sống và phát triển bằng cách gặm nhấm quá khứ, nuôi dưỡng sự thù hằn, kỳ thị. Vì thế chúng ta chủ trương khép lại quá khứ chứ không quên quá khứ với tất cả các nước đã có lịch sử xâm lược Việt Nam. Chúng ta vẫn làm ăn với cả Trung Quốc, Nhật Bản, Pháp, Mỹ…Đó mới là sự phát triển. 

Nhắc lại với ông Tương Lai là không ai quên tội ác của quân xâm lược, và điều này khác hẳn với một số người mang danh trí thức, nhà văn, nhà "dân chủ" đã cố tình bao biện cho tội ác của quân đội Pháp, Mỹ với đồng bào ta hòng xóa bỏ tội ác của chúng với dân tộc Việt Nam. Chúng cho rằng, không nên phong tặng danh hiệu "bà mẹ Việt Nam anh hùng" vì sợ mẹ của những người lính ngụy bị tổn thương. Chúng bao biện cho hành vi tra tấn tù nhân của quân đội Mỹ đối với bộ đội ta rằng, "đó không phải là tra tấn, mà đơn giản để khai thác thông tin".v.v.. Những giọng lưỡi cú diều ấy mới đáng lên án ông giáo sư tự phong có tên Tương Lai ạ.


Ông cố tình lôi quá khứ bi thương của dân tộc ra để làm bình phong che đậy cho dã tâm đánh bóng bản thân để kết luận rằng, người ta đã ép anh Lại Văn Sâm "gạch bỏ không thương tiếc" những nội dung trong kịch bản là hoàn toàn không có cơ sở. 


Ông Tương Lai sẽ nghĩ sao nếu năm nào Nhà nước cũng kỷ niệm Xô Viết Nghệ Tĩnh theo cái cách lôi Tổng đốc Tôn Thất Đàn, kẻ nợ máu ngập ngụa với dân tộc này, và đồng thời là cha đẻ của ông ra để… đấu tố? Hẳn ông còn nhớ câu nổi tiếng của Tôn Thất Đàn: "Hữu Nghệ - Tĩnh bất phú, vô Nghệ - Tĩnh bất bần" thì câu máu người không phải là nước lã của Tương Lai có lẽ vẫn chưa nói hết được sự tàn ác của viên quan này. Oái oăm thay, chính người con của Tổng đốc Đàn lại trở phát súng đại bác để bắn vào quá khứ của cha mình.


Thay cho lời kết, xin trích lại nhận xét của một nhà văn nổi tiếng: "Than ôi, con của một kẻ nợ máu với nhân dân, cung cúc quan thầy Pháp chà đạp người dân mà dám tự nhận sứ mệnh tiếp nối truyền thống các bậc thánh linh nước Việt. Một con người chui nhủi, cơ hội, xấu xa mà dám vênh váo nhân danh này, nhân danh nọ… thật xót xa thay"!
___

Bài tham khảo:

Kẻ Bất Lương Hay Sự Tráo Trở của GS Tương Lai
Cái đuôi của Giáo sư Tương Lai
Hà Cao Vả Tương Lai
- Tương Lai đang Nã Đại Bác Vào Cha Mình
Vì sao Nguyễn Phương Uyên bị Đuổi Học
Tội ác của Tôn Thất Đàn

MỘT "PHÁT HIỆN MỚI" CỦA NGUYỄN QUANG LẬP

Khoai@

Tiếp theo loạt bài về Nguyễn Quang Lập, Khoai@ lại trích đăng ý kiến của Chu giang về một "phát hiện mới" của Nguyễn Quang Lập về anh hùng Tô Vĩnh Diện

Phát hiện ra “... pháo chèn Tô Vĩnh Diện”

Trong bài “Nhớ Trần Dần” (Sđd, tr. 24), có đoạn thoại giữa anh Quán (Phùng Quán) và Trần Dần. Anh Quán nói: Nó (Nguyễn Quang Lập) bảo pháo chèn Tô Vĩnh Diện chứ không không phải Tô Vĩnh Diện chèn pháo... Trần Dần vỗ tay đánh bốp kêu to: Hay! Giỏi! Thông minh (Sđd trên tr. 24-25).

“Phát hiện” này được NQL giải thích rõ hơn trên Blog Quê choa (Friday June 6-2008). Anh (Trần Dần) nhìn mình hỏi sao? Mình nói khi kéo pháo lên dốc, đã đứt dây, anh Diện chạy không kịp thì bị chèn thôi.

Anh ngồi yên hồi lâu rồi hơ hơ, ngừng vài giây sau lại hơ hơ, vài giây sau nữa mới hơ hơ hơ thành một tràng, vỗ tay đánh bốp kêu to: Hay! Giỏi! Thông minh.

Cần đặt ra các tình huống về sự cố này.

a. Khi kéo pháo lên dốc, một bộ phận phía trên kéo dây. Một bộ phận phía dưới đẩy và chèn, nhích từng nhịp. Khi đứt dây, pháo tuột, lăn xuống. Sẽ có người bị đè ngay tại chỗ. Có người “nhanh chân” nhảy ra, có người dũng cảm, lo cho pháo trước, không nghĩ đến thân mình, lao ra lấy thân chèn vào pháo. Nhờ thế, khẩu pháo dừng lại, không tự lao xuống dốc.

b. Giả định là anh Diện không chạy kịp nên bị pháo chèn. Cho là như vậy. Nhưng không phải là nhờ thân xác anh mà khẩu pháo đã dừng lại, đã được cứu nguy.

Trong cả hai tình huống, không chỉ có một mình Tô Vĩnh Diện mà còn có cả tập thể chiến sỹ. Sự kiện về người anh hùng đã được xác nhận như thế.

Trong chiến dịch Điện Biên Phủ cũng như trong suốt cả cuộc chiến tranh, nếu suy nghĩ, tâm tưởng đều như NQL cả thì làm sao có được Phan Đình Giót lấy thân mình lấp lỗ châu mai, Bế Văn Đàn lấy thân mình làm giá súng... Trong thời chống Mỹ, một anh hùng không quân khi đã phóng hết đạn, thì lao cả máy bay của mình vào mục tiêu. Anh hi sinh nhưng mục tiêu địch bị tiêu diệt. Làm sao hiểu được các chiến sĩ đặc công, được làm lễ truy điệu trước khi xuất trận. Làm sao hiểu được một người như Chế Lan Viên lại tự nguyện xin vào Đảng ở mặt trận Quảng Trị hồi chống Pháp.

Suy luận như NQL và Trần Dần thì Tô Vĩnh Diện chẳng phải anh hùng gì! Nếu nhanh chân “thủ thân vi đại” pháo chết mặc pháo… chẳng qua là chậm chân! Cho hay lòng nhân hậu của nhà văn. Trước khi đọc Bạn Văn mình còn yêu kính Trần Dần. Đọc Bạn Văn, nghe cái lời khen Hay! Giỏi! Thông minh... của Anh, buồn quá, quên luôn.
-------------
Đây là 1 phần bài viết của nhà văn Chu Giang đăng trên tờ Văn nghệ TP Hồ Chí Minh với đề dẫn "Kính gửi tướng quân Nguyễn Trọng Vĩnh" vì có việc Tướng Vĩnh ca ngợi Nguyễn Quang Lập là nhà văn nhân hậu. Cũng như nhiều cây bút đang tung hô sự thánh thiện của Nhã Thuyên vậy. Chuẩn mực văn học đang lộn lèo vì những cái đầu ấy khiến Chu Giang cũng như tôi bực mình.

NGUYỄN QUANG A LẠI LÒI ĐUÔI

Cuteo@

Trên Bô shit có bài Việc giật băng tang lại diễn ra tại đám tang nhà văn Bùi Ngọc Tấn của Nguyễn Quang A. Một bài viết sặc mùi vu cáo của loài nhặng xanh.

Nội dung thì mô tả việc công an giật băng tang trên vòng hoa viếng nhà văn Bùi Ngọc Tấn, nhưng không có lấy một tấm hình minh chứng, trong khi các nhà "zân chủ" xứ ta, anh nào cũng là loại thượng thừa của thể loại chụp hình quay phim. Không ít trong số họ, cái bằng Tiến sĩ chỉ dùng làm đạo diễn cho những trò gây sự bôi bẩn chính quyền.

Bạn Chí Kute ở Hài Phòng cho hay, "chính những người đi cùng đoàn với ông Quang A là những người tự gỡ băng ra rồi tự dán lại chứ chả có anh công an nào làm chuyện đó cả".

Ông Quang A nói an ninh cảnh sát giật băng rôn trên vòng hoa tang mà không có chứng cứ cụ thể là vu khống. Công an Hải phòng cần làm rõ chuyện này, minh bạch cho toàn dân biết.


Quang A viết: "Xe tang và đoàn người viếng đi một vòng thành phố Hải Phòng, từ nơi viếng theo một đường về nơi Nhà Văn Bùi Ngọc Tấn đã ở, rồi từ đó theo một đường khác ra đến nghĩa trang để Anh Tấn nhìn lại thành phố thương yêu của mình. Anh còn được đoàn cảnh sát "dẹp đường" hộ tống suốt đường cho đến nghĩa trang. Tại đó xe hoa dỡ các vòng hoa xuống để đưa đến mộ. Chúng tôi lấy lại vòng hoa đã bị giật mất băng tang và gắn băng tang thứ hai vào và mang đến mộ anh như chưa hề có chuyện gì xảy ra".

Hoa với dải băng tăng thì chụp được, còn người giật thì lại không?

Còn nữa, Quang A và lũ cuội còn rêu rao, Bùi Ngọc Tấn là người đầu tiên của cái gọi là "Diễn đàn xã hội dân sự", nhưng lại lòi đuôi ngay sau một dấu phẩy, rằng anh đã khéo léo từ chối!

Đây là nguyên văn: "Nhà văn Bùi Ngọc Tấn, thành viên từ ngày đầu tiên của Diễn Đàn XHDS. Khi mọi người đề nghị anh vào nhóm cố vấn Anh Tấn đã khéo léo từ chối "mình đang phải hoàn tất cuốn sách cuối cùng, nên muốn lắm nhưng không thể tham gia" và tuần tới cuốn sách Thời biến đổi gen của Anh sẽ ra mắt bạn đọc".

Này ông Quang A, nhà văn Bùi Ngọc Tấn đã "từ chối", vậy sao ông dám nói nhà văn là thành viên đầu tiên?

Xem ảnh chụp từ màn hình:


Bài của Quang A có thể đọc tại đây.

ĐỘC MỒM ĐỘC MIỆNG

Khoai@

Đánh giá về nhà văn Nguyễn Quang Lập, nhiều người vẫn nghĩ rằng đó là nhà văn nhân hậu, có tâm. Tuy nhiên, cũng có rất nhiều ý kiến trái ngược và không đồng tình với "nhân hậu kiểu Nguyễn Quang Lập" ấy. Để rộng đường dư luận, Khoai@ trích đăng một phần trong bài viết của nhà văn Chu Giang, đã đăng trên Văn Nghệ TP HCM số 290.

Đây là đoạn 4 có tựa: Từ bụng ta suy ra bụng người

Trong Chuyện ma 2 (Monday July 14-2008), mục cóp nhặt giai thoại, NQL kể:

... Cuối năm đó bỗng nhiên chị Qui chạy sang hớn hở đưa cho vợ chồng mình cái nhẫn bạc đã gỉ rét, nói anh Thỉ đây rồi. Mình hỏi sao. Chị nói đây là cái nhẫn chị tặng anh trước khi vào Nam. Vợ mình nói chị kiếm được ở đâu. Chị nói thằng Líp nhà em đó, chị thấy nó cầm chơi, hỏi nó, nó bảo nó thấy trên cỏ... ở cái nơi thằng Líp chỉ là một cái lỗ nhỏ bằng đồng xu, năm sáu đường kiến lửa kiến hôi từ nhiều hướng bò vào cái lỗ đó. Mình nói có khi hài cốt anh Thỉ dưới này cũng nên.

Chị Qui mời thầy cúng vái rồi đào. Bộ hài cốt hiện ra. Chị Qui oà khóc...

Mấy người đào phát hiện còn một bộ hài cốt nữa. Nhìn cái thế hài cốt mấy người phán đoán bộ hài cốt còn lại phía dưới khả năng là một lính cộng hòa. Họ nói khả năng hai người này vật nhau, bóp cổ nhau rồi chết cả hai.

Chị Qui nói thôi thôi đừng đoán bậy, chẳng may là đồng đội anh Thỉ thì sao? Nói vậy rồi người ta không cho vào nghĩa trang liệt sĩ, tội nghiệp.

Bỗng một người kêu lên đây là hài cốt con gái. Anh này chìa ra một cái kẹp thép không rỉ và hai ba cái cúc sứ, màu hồng, đúng là cúc con gái.

Chị Qui rơi xuống ngồi bệt, mặt trắng bệch...

Một người đào nói è he, hai đứa ni rủ nhau ra đây đụ chắc, trúng bom chết thôi, chiến đấu chi mô. Chị Qui chồm lên, hét một tiếng rợn người: “Câm đi”.

Chỉ là đoán. Nhưng đây có phải là tình huống duy nhất, cuối cùng không? Không ai biết được khung cảnh lúc ấy. Có thể là khi máy bay ập đến, người chiến sĩ nam, anh Thỉ đã nhường cho cô gái xuống hầm trước, có thể trong tình huống ác liệt, anh đã nằm lên lấy thân mình che chắn cho cô gái và cả hai cùng bị bom vùi thì sao. Mà những tình huống này, đồng đội với nhau, bộ đội với nhân dân, trong chiến tranh xảy ra nhiều lắm. Bạc là kim loại có gỉ được không nhỉ. Và kiến chỉ tha mồi. Làm sao nó lôi cái nhẫn bạc bị vùi sâu lên được... Sự suy luận, suy đoán này chỉ có thể theo cái chất của NQL, tiếp theo cái tình huống với cô giáo khi đón tin chiến thắng 30-4-1975.

Con người nhân hậu sao lại suy bụng ta ra bụng người như vậy!

P/s: Trích từ bài Kính gửi tướng quân Nguyễn Trọng Vĩnh của Chu Giang

MÙA HOA CẢI TÀN

Mùa hoa cải tàn

Chỉ là câu chuyện nhỏ ở một vườn cải cuối mùa, nhưng nó nhắc nhở bạn trong bất cứ hoàn cảnh nào, trước khi dùng lời đao to búa lớn miệt thị ai đó, hãy tìm hiểu ngọn nguồn.

Trên mạng face book, các diễn đàn phượt đang thi nhau chửi một vài bức ảnh mới được đưa lên, trong đó có nhiều bạn đang dẫm, nhảy hoặc nằm lên hoa cải trắng.

Các diễn đàn sôi sục những lời chửi rủa ý thức người dẫm lên hoa, vì theo lời anh tác giả bức ảnh, anh dẫm lên hoa cho bõ 10 nghìn đồng đã trả.

Theo tôi, đây hoàn toàn là lời bông đùa của anh, và tôi phải đi tìm hiểu gốc vấn đề.

Mộc Châu là một huyện vùng cao, cách hà Nội 200km, chuyên canh cây chè và nuôi bò sữa, cả hai đều khá nổi tiếng ở Việt Nam.

Hoa cải Mộc Châu có hai loại, hoa cải vàng và hoa trắng, cây cải vàng có thể ép làm dầu, cây cải trắng dùng để cho bò ăn.

Mùa nở rộ vào giữa tháng 11 dương, hết tháng 12, cây cải sẽ tàn và bị nhổ để nuôi bò sữa.

Khi cây cải ra hoa, nghĩa là nó đã ở dốc bên kia của cuộc đời.

Trở lại bức ảnh, thì anh nằm lên hoa và các bạn trả 10 nghìn để vào, một mức giá rẻ.

Vào đúng mùa tức một tháng trước, giá trông xe là 20 nghìn đồng/xe, giá vào vườn chụp là 20 - 30 nghìn đồng/người, anh chủ vườn có thể kiếm tiền triệu trong ngày chỉ trông xe và thu tiền khách vào chụp ảnh.

Tôi thì đoán, giờ hoa đã tàn, anh chủ vườn sẽ cắt cho bò nay mai, và anh quyết định giảm giá còn 10 nghìn đồng/người và cho dân phượt thoải mái vào đập phá.

Đó là lí do tác giả bức ảnh có thể nằm hay chạy nhảy trên thảm hoa mà anh chủ vườn không phiền lòng.

Ở Việt Nam, tư duy của số đông hay nghĩ, hoa chỉ dùng để ngắm, ngửi và tặng, chứ ko nghĩ, có loại hoa chỉ để... cho bò ăn.

Mộc Châu mùa hoa cải trắng cho bò ăn đã hết, giờ đến mùa hoa mơ, hoa mận và sau đó dĩ nhiên là hoa đào rừng. Người Hà Nội thường lên rất đông mọi năm để mua đào rừng.

Anh tác giả bức ảnh bị chửi dẫm đạp hoa cải, theo tôi là anh bị oan, vì anh chủ vườn không thắc mắc gì chuyện đó, thì tại sao “cư dân mạng “ lại dậy sóng thóa mạ anh và các bạn anh?

Một vấn đề, cần tìm hiểu rõ căn nguyên trước khi chửi chứ?

Hay các bạn ở các trang phượt chửi chỉ để người ta biết mình là có ý thức bảo tồn gìn giữ?

Ý thức giữ gìn vười cải trắng cho chủ vườn là rất tốt, nhưng khi bạn dùng những lời đao to búa lớn để miệt thị một ai đó, thiết nghĩ cũng lên tìm hiểu đến tận ngọn nguồn.

Nguồn: Pín