Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2014

TAI NẠN CÔNG TRÌNH ĐƯỜNG SẮT TRÊN CAO Ở HÀ NỘI

(VTC News) - Chiếc ô tô đã bị sắt thép đè bẹp, bê tông ngập gần quá bánh xe.

Khoảng 11h45 sáng 28/12, lực lượng chức năng đã thu dọn được một phần sắt thép trong vụ sập trụ đỡ đường sắt cao tốc trên cao, đoạn chạy qua đường Trần Phú, quận Hà Đông. Lúc này, chiếc taxi đã dần dần lộ ra.

Theo quan sát của phóng viên, chiếc taxi bị một thanh sắt lớn đè chính giữa thân khiến xe bị bẹp rúm, cửa kính đã bị vỡ hoàn toàn. Phần đầu vẫn đang ngập trong một khối sắt thép khổng lồ. Trong khi đó, dưới mặt đường, một khối bê tông lớn đã đông cứng, ngập gần quá bánh xe taxi. 

Chiếc taxi bị đè bẹp.

Theo lời kể của anh Nguyễn Bá Dương - tài xế taxi, vào khoảng 3h30 sáng nay, khi anh đang chở 3 hành khách đi qua phía dưới công trường thì bị một khối sắt thép cùng với bê tông khổng lồ sập xuống, đè trúng xe. 

Sau đó, các công nhân tại công trường đã hỗ trợ đập vỡ cửa kính để cứu anh Dương cùng 3 người phụ nữ khác trong xe ra ngoài. Anh Dương cùng với các hành khách của mình thoát chết thần kỳ, thậm chí không ai bị thương.

Dưới đây là một số hình ảnh về chiếc taxi bị đè bẹp:


Bê tống đã đông cứng, ngập gần quá bánh xe.


Thanh sắt nặng hàng tấn đè lên chiếc taxi đã bị bẻ cong.




Lực lượng chức năng đang nỗ lực thu dọn hiện trường.

Minh Quyết

TIN CỰC NÓNG: NGUYỄN NGỌC GIÀ ĐÃ NỐI GÓT NGUYỄN QUANG LẬP

Khoai@

Theo một nguồn tin thân cận, Nguyễn Ngọc Già, một đối tượng chuyên viết bài xuyên tạc, chống phá nhà nước đã bị bắt tại TP Hồ Chí Minh vào ngày 27/12/14.

Nguyễn Ngọc Già tên thật là Nguyễn Đình Ngọc, sinh năm 1966, hiện trú tại căn hộ 2EP1 - 11 (G11 - 4) Skygarden 1, khu phố 6, phường Tân Phong, quận 7, thành phố Hồ Chí Minh.

Cùng lúc, trang Thông tin Điện tử Bộ Công an cũng đưa tin:

Thông tin về việc bắt đối tượng

Ngày 27/12/2014, Cơ quan An ninh điều tra Công an thành phố Hồ Chí Minh đã bắt, khám xét khẩn cấp và tạm giữ hình sự đối với Nguyễn Đình Ngọc, sinh năm 1966, hộ khẩu thường trú tại căn hộ 2EP1 - 11 (G11 - 4) Skygarden 1, khu phố 6, phường Tân Phong, quận 7, thành phố Hồ Chí Minh.

Cơ quan An ninh điều tra Công an thành phố Hồ Chí Minh đang tiếp tục điều tra làm rõ hành vi vi phạm của Nguyễn Đình Ngọc để xử lý theo quy định của pháp luật./.

TẢN MẠN VỀ VỤ CSGT SÓC TRĂNG 'ĐÁNH DÂN"!

Cuteo@

Không thể phủ nhận vai trò của báo chí, luật sư, và của người dân trong việc phát hiện, chấn chỉnh những việc làm sai trái của lực lượng CSGT. Đã có nhiều vụ, qua thông tin từ báo chí, người dân và luật sư, các lực lượng chức năng đã vào cuộc và những việc làm sai trái của lực lượng này bị đưa ra ánh sáng. Nhờ đó, góp phần xây dựng lực lượng công an nhân dân trong sạch, vững mạnh.

Mới đây, báo Tuổi Trẻ, Pháp luật TP HCM, báo SohaNews và vài báo khác đăng bài phản ánh "CSGT Sóc Trăng đánh dân". Bản chất vụ việc đúng, sai như thế nào còn phải chờ cơ quan công an vào cuộc xác minh. 

http://soha.vn/phap-luat/truong-ca-o-soc-trang-noi-gi-ve-clip-canh-sat-danh-dan--20141226205457777.htm

Chả phải bây giờ, mà từ lâu, khi định lên án một việc gì đó, báo chí thường có xu hướng lôi "dân" vào nhằm tăng sức nặng của thông tin. Về ngôn ngữ, gọi người bị đánh là "dân" không sai, nhưng cách lạm dụng từ này dường như có ý lên án CSGT và đẩy họ đến chỗ đối nghịch với dân. 

Đây là cách viết bài hết sức nguy hiểm, một mặt nó làm cho người dân mất thiện cảm với CSGT, mặt khác nó dường như cổ súy cho những hành động chống đối CSGT nếu họ có vi phạm. 

Hệ lụy là về phía người dân, họ tận dụng triệt để lợi thế là "dân" để cãi cự (cãi cùn) và "thoải mái gây sự", thậm chí là sẵn sàng hành hung lực lượng CSGT (có thể cả các lực lượng khác trong các vụ tương tự) mà không hề sợ. Bởi nếu có sai, họ không mất nghề như CSGT. Ngược lại, CSGT sẽ"chùn tay" với những trường hợp này, dẫn đến trật tự giao thông bị buông lỏng. Đã có quá nhiều bài báo, giật tít, viết bài tỏ ra hả hê khi người vi phạm cãi lý làm CSGT "thua" được đăng tải trên các trang mạng, thậm chí họ còn bày nhau các bước xử lý khi CSGT yêu cầu dừng xe kiểm tra. Người viết bài này cho rằng, đó là cách hành xử lưu manh hạ đẳng và cổ vũ cho những hành vi chống đối, bất tuân luật pháp. 

Từ góc độ khác, trong mọi trường hợp có xung đột, CSGT đều là người "chịu thiệt". Cái chịu thiệt đầu tiên là thiệt với người "dân". Bị "dân" vặn vẹo, hay chửi bới họ chỉ biết đứng im chịu trận, bởi họ không được làm thế. Cái thiệt thòi thứ hai lại đến từ chính cơ quan của họ. Thực tế là, bất kể đúng sai thế nào, nếu có sự ẩu đả, hoặc nói tục với người dân...ngay lập tức CSGT sẽ bị kỷ luật, nặng hơn thì có thể sẽ phải ra khỏi ngành. Cách hành xử lúng túng của các lãnh đạo công an khi bị báo chí chất vấn về các hiện tượng tương tự đã bộc lộ rõ điều này.

Trở lại với vụ việc báo nêu, đọc kỹ các bài báo, xem đi xem lại nhiều lần clip được người dân cung cấp, tôi thấy có vẻ như chúng ta đã vội vàng kết luận rằng, CSGT đánh "dân". Đọc đến từ "đánh dân" nghe nó to tát, nghiêm trọng và rõ ràng (từ nay trở đi), CSGT sẽ là kẻ thù của dân.

Ngoài lề môt chút, nếu là nhà báo có lương tâm, có trách nhiệm, người viết có thể sẽ đặt tên bài báo khác hẳn: "Có hay không việc CSGT Sóc Trăng đánh người vi phạm"? hoặc: "Bản chất vụ ẩu đả giữa CSGT với người vi phạm"...Ở đây, cụm từ "người vi phạm" sẽ được thay thế cho từ "dân". Cách viết như thế sẽ trách nhiệm hơn nhiều và mang ý nghĩa giáo dục.

Theo một người bạn công tác trong ngành công an tại Sóc Trăng (đề nghị dấu tên), việc vật lộn giữa CSGT, tổ dân phòng với một người đàn ông tại quán là có thật, việc 2 bên đấm và chửi nhau cũng có thật. Nhưng sự việc không phải bắt đầu từ trong quán nhậu, mà nó được bắt nguồn từ ngoài đường, khi người đàn ông kia chở bạn nhậu bằng xe máy tham gia giao thông, có dấu hiệu của việc không làm chủ tay lái. Khi bị kiểm tra, họ quay đầu chạy, và chạy thẳng vào quán. Lực lượng CSGT làm nhiệm vụ đuổi theo đến tận quán và câu chuyện cãi vã, rồi ẩu đả đã xảy ra.

Theo các bạn, vụ việc ở ngoài đường, trong phạm vi xử lý của CSGT, nhưng người vi phạm chạy vào trong nhà, nơi có vẻ như luật pháp còn bỏ trống, không quy định rõ lực lượng CSGT có được xử lý hay không (báo Pháp Luật đặt tít: CSGT được vào quan nhậu kiểm tra?) thì các bạn sẽ xử lý thế nào nếu là CSGT?

Chả lẽ, khi "dân" tham gia giao thông, có vi phạm, khi bị phát hiện, họ chỉ cần vào nhà ai đó ven đường thì họ sẽ không bị pháp luật trừng trị? và CSGT bó tay?

Câu hỏi này xin dành cho luật sư Nguyễn Văn Hậu, là Phó Chủ tịch hội Luật gia TP HCM và báo Pháp Luật: 
http://plo.vn/thoi-su/csgt-duoc-vao-quan-nhau-kiem-tra-520019.html

Trở lại vụ ẩu đả được clip ghi lại, sau khi xem, nếu là người công tâm chắc chắn bạn sẽ khẳng định là có chuyện đánh nhau thật, và cả hai bên đều rất đáng trách. Tất nhiên, một ông nông dân thì không bị ai xử lý kỉ luật ngoài việc xử vi phạm hành chính, nhưng CSGT có thể vì việc này mà mất nghề.

Cá nhân người viết bài căn cứ vào những thông tin trên báo và người bạn cung cấp thông tin thì cho rằng, trường hợp này rất có thể (chỉ là có thể, không chắc chắn) là "trấn áp kẻ chống người thi hành công vụ".

Không bao giờ có chuyện tự nhiên, lực lượng CSGT lại đi vào tận quán để đo nồng độ cồn của người nhậu, vì họ có vô khối việc làm ở ngoài đường. Họ cũng không tự nhiên đánh một ai đó, bởi hơn ai hết, họ hiểu rõ pháp luật và ý thức được rằng nếu có hành vi côn đồ đó, họ sẽ bị pháp luật và cả những quy định của ngành công an trừng trị.

Kiến nghị:

Người viết chỉ có một kiến nghị duy nhất, bổ sung vào quy trình làm việc của mọi tổ công tác của CSGT: Phải ghi được hình bằng chụp ảnh hoặc quay phim làm bằng chứng chứng minh ai đó đã vi phạm luật giao thông đường bộ hoặc các vi phạm khác. 

Tôi nghĩ, làm điều này không khó và kinh phí trang bị các loại máy ảnh kỹ thuật số cho lực lượng này không lớn. Ngược lại, nó là phương tiện tác nghiệp rất hiệu quả, có tác dụng chứng minh lỗi của người vi phạm, có tác dụng răn đe, và giáo dục. Mặt khác lại là cơ sở để bảo vệ chính lực lượng CSGT khi làm nhiệm vụ, tránh được các hiện tượng lợi dụng sự việc để vu cáo, nói xấu chế độ.

NỮ SINH HÀ NỘI BỊ "ĐÒI PASS IPHONE" ĐÃ TÌM LẠI ĐƯỢC GIẤY TỜ VÀ ĐIỆN THOẠI

Nữ sinh Hà Nội bị "đòi pass iPhone" đã tìm lại được giấy tờ và điện thoại

Tên kia đúng kiểu sắp bị chặt đầu mà vẫn cố nuốt cái ip trong miệng . Công an chứ ko phải trẻ con , chú em ngây thơ quá

Cách đây ít phút, Hà My đã đăng tải một status lên trang cá nhân với nội dung: "Mình cảm ơn mọi người đã quan tâm, chia sẻ và cho mình 1 số lời khuyên hữu ích. Mình vừa từ chỗ công an về và mọi việc đã giải quyết xong hết rồi. Mình cũng đã lấy được đủ giấy tờ và cả điện thoại luôn nhưng hiện tại vẫn làm tang vật ở chỗ công an. Mình xin lỗi nhưng mình muốn giữ bí mật về danh tính người đó. Mình sẽ không chia sẻ thêm chi tiết gì hơn".

Hà My đã làm việc với cơ quan công an và thông báo sự việc và đến tối qua (26/12), công an đã tìm ra người nhặt được túi của Hà My và triệu tập về đồn để xử lý.

Được biết, khi được triệu tập, người nhặt được túi chỉ trả đồ và nói là điện thoại đã bị mất. Tuy nhiên công an đã tới nhà và tìm được chiếc điện thoại iPhone 5s của Hà My. Hiện tại, mọi đồ đạc vẫn được giữ lại để làm vật chứng và cơ quan công an vẫn đang tiếp tục điều tra.

Chia sẻ với chúng tôi, Hà My cho biết: "2 ngày qua mình cảm thấy rất mệt mỏi, lo lắng, nhất là sau khi nhận được tin nhắn của người nhặt được đồ, lại càng bức xúc hơn. Điện thoại quan trọng đã đành, nhưng việc mất hết giấy tờ đã khiến các hoạt động cá nhân của mình bị ảnh hưởng khá nhiều. Rất may là cơ quan công an đã tìm lại được đồ và giấy tờ giúp mình. Đến hiện tại, mọi thứ đã ổn hơn rồi. Bên cạnh mình có bạn bè và người thân quan tâm nên mình cũng thấy yên tâm. Nhận được giấy tờ, mình sẽ quay lại Singapore ngay khi mọi thứ bình thường trở lại".

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

TUYỆT ĐỐI KÍN!

Vừa bước vào phòng, sếp đã nhào đến ôm chặt lấy tôi nức nở: "Ôi Xúc Xích!... Vận mệnh công ty đang nằm trong tay cậu..."

Tôi xúc động đến ứa nước mắt! Chao ôi! Nếu công ty mà có mệnh hệ nào quả tình tôi sẽ phải... thất nghiệp đến hết cả cuộc đời.

- Con bé Chả Quế nó kiểm hóa...

Thì ra là vậy! Mấy ngày nay hoạt động ở cảng kẹt cứng ngắc. Nhưng khổ nỗi cứ “kẹp” vào là bị đẩy ra. Mà lô hàng này đối với công ty rất dầu sôi lửa bỏng... Vì vậy sếp mới cần đến thằng Xúc Xích này. Chả Quế là người yêu của tôi. Nói cho chính xác hơn, nàng là người tôi yêu. Còn nàng có yêu tôi không?! Đó là một bí mật chỉ mình nàng biết!

- Nhớ nhé! Bằng mọi giá, tiền cũng được mà tình cũng xong. Tớ duyệt tất!...

Cuối cùng tôi cũng gặp được nàng ở cảng sau cả buổi sáng chờ đợi.

- Em kiểm lô hàng này hộ anh nhé! Hì hì...! Bi nhiêu thì bi...

- Đề nghị anh nói chuyện nghiêm túc!

Nhìn nàng lạnh lùng săm soi hồ sơ, tôi biết ngay kế hoạch chi đã phá sản. Điều đó có nghĩa là vận mệnh của mình cũng sắp biên theo. Không thể được! Còn tình yêu của tôi, chắc cũng chẳng còn nếu tôi mất việc. “Bây giờ hoặc không bao giờ cả!” - tôi nhủ thầm, rồi thu hết can đảm... lắp bắp:

- Trưa nay... đi ăn nhé... Anh muốn... nói... điều này...

Nàng thoáng đỏ mặt, liếc mắt nhìn quanh. Không ai để ý chúng tôi cả nhưng nàng vẫn giữ kẽ, chỉ nhìn tôi và khe khẽ gật đầu.

Thú thật, đến giờ tôi cũng chẳng biết cái quán ăn nổi tiếng kia nấu ngon hay dở. Mọi suy nghĩ của tôi đều dồn vào việc làm thế nào để ngỏ lời. Tặng hoa ư?! Hồng Kông quá!... Quỳ xuống và thành khẩn “Anh yêu em!”? Sao nghe sặc mùi Hàn Quốc!... Hét lên...!? Không được, có vẻ rất... tâm thần! Nàng đã bỏ nĩa xuống. Quá bối rối, tôi “cổ điển” thăm dò:

- Anh... anh định...

- Đừng anh!- Nàng thỏ thẻ - Ở đây không tiện đâu. Kiếm chỗ nào kín đáo, vắng vẻ...

Tôi ngây ngô:

- Mình ra... công viên nhé!?

- Không được đâu anh! Ở đó vắng nhưng không kín...

Vẻ mặt của tôi lúc ấy chắc chắn rất “thiếu iốt”. Nàng bẽn lẽn gợi ý:

- Hay... khách sạn đi... Em biết có chỗ này an toàn lắm. Nhớ thuê hai phòng liền nhau nhé!

Không còn nghi ngờ gì nữa, tôi sắp lên thiên đàng. Chao ôi! Khách sạn mini... hai phòng liền...

Nhận phòng xong, tôi vội xách đồ qua phòng nàng sau khi quan sát rất kỹ! Cánh cửa chỉ he hé:

- Có ai thấy không?... Trời ơi! Sao mang đồ qua đây? Anh bỏ hết ở bển đi! - Nàng đột nhiên lạc giọng - Cả... quần áo nữa nhé!

Tôi vội bước về phòng mình và nhanh chóng trở lại. Nàng khép cửa ngay, quay lại nhìn và lắc đầu nguầy nguậy:

- Sao lại còn quần đùi... Thôi anh vào buồng tắm cởi nốt ra...

Tôi bay ngay vào phòng tắm và bước ra với chiếc khăn quấn quanh.

“Con gái vưỡn là con gái”! Lúc nào cũng kín đáo. Đã thuê hẳn hai phòng. Cửa đã kín, rèm đã che. Toàn bộ căn phòng chỉ mập mờ trong ánh sáng ngọn đèn ngủ. Thế mà vẫn chưa chịu thay quần áo... Nàng e ấp ngồi ở đầu chiếc salông dài và rộng như một cái giường. Tôi cũng ngồi xuống một đầu. Đối với phụ nữ nên từ từ, đừng vội vàng mà hỏng.

- Bây giờ anh muốn gì nè?

Chao ôi! Nàng nũng nịu đến chiếc khăn lông cũng... nhúc nhích!

- Anh... anh...

- Thôi được để em nói!

Nàng nhích lại kề sát vào tai tôi. Hương thơm và hơi thở nóng ấm phả ra theo tiếng thì thào:

- Anh muốn “áp” thấp hay “áp” cao nè?

Tôi phều phào:

- Thấp... đi... em!

- Nếu “áp” thấp... Mỗi “công” dôi ra 10 vé... Cưa đôi nhé?!...

Nhìn thân hình Adam của mình, tôi uất ức:

- Nhưng... sao lại... làm thế này?

- Tuyệt đối an toàn... Không ai quay phim, chụp hình, ghi âm gì được... Kể cả anh!

Nàng bước ra và đóng sầm cửa lại.

@copy từ Liên danh Bựa của cụ Fa mồm hồng!

KHÔNG GHEN KHÔNG PHẢI ĐÀN BÀ

Không ghen không phải đàn bà!

THANH HẢI

PNO - Hồi nhỏ khi xem bức tranh Đông Hồ nổi tiếng "Đánh ghen", chỉ có khái niệm giản đơn trong đầu: À, ghen là thế. Là những gì thuộc về tay chân, mồm miệng. Là chiếc kéo trong tay người vợ, là hình ảnh người chồng chăm chăm bảo vệ cho ả nhân tình, là ả nhân tình nép vào người đàn ông ấy.

Câu chuyện thứ nhất: Một chiều yên bình, khu xóm nhỏ bỗng dưng ồn ào khi một phụ nữ trẻ lạ mặt chặn đường hành hung một cô gái ở trọ trong xóm. Chị ta lôi cái kéo từ trong túi xách mang bên vai ra, túm lấy tóc cô gái kia cắt cái xoẹt. Ai nấy bàng hoàng chưa kịp can ngăn hay hiểu ra chuyện gì thì chị ta vừa vứt nắm tóc trong tay xuống đất, vừa hét “Mày tránh xa chồng tao nghe chưa!”. Những người đàn bà đi cùng cũng chửi rủa vang dội, trong đó có cả mẹ chồng của chị ta. 

Bà không làm gì cô gái, nhưng lời lẽ rất gay gắt, đại ý là cảnh cáo cô ta rằng con trai bà đã có vợ con đề huề, và “vợ nó đây, cô đừng phá hoại gia đình con tôi”. Ai cũng thấy, người mẹ đã tỏ rõ lập trường là đứng hẳn về phía con dâu, nhưng có người cũng tinh ý nhận ra bà đã nắm tay con dâu lại khi chị định đánh cô gái, sau khi cắt phăng mái tóc của cô ta. Phải chăng, dù thấu hiểu nỗi đau của người vợ bị chồng lừa dối, bà cũng dành chút cảm thông cho cô gái kia.

Sáng hôm sau, nhìn cô gái ấy cúi gằm mặt dắt xe ra khỏi nhà trọ, mái tóc chỗ ngắn chỗ dài nham nhở khó coi… bất giác chạnh lòng nghĩ rằng sẽ có một người mẹ đau lòng lắm nếu biết rằng mái tóc dài mượt mà bà hằng nâng niu, thương mến đã bị xén đi tàn nhẫn như thế. Chắc hẳn bất cứ người mẹ nào có con gái cũng từng răn dạy con về bài học đoan chính, thủy chung và ước mơ con mình sẽ lấy được tấm chồng tử tế và ăn đời ở kiếp với nhau. Chắc chẳng có bà mẹ nào dạy con mình phản bội hay chen chân phá vỡ hạnh phúc nhà người. Cô ta đáng trách, chẳng ai phủ nhận điều đó, nhưng ẩn sâu trong lòng mỗi người chứng kiến câu chuyện, hẳn cũng có xót xa thương cảm.

Câu chuyện thứ hai: Một người đàn bà khác lại có kiểu ghen rất thâm trầm, tế nhị. Nhận “hung tin” chồng có bồ, dù đau đớn tưởng chết được, nhưng cô vẫn rất nhẹ nhàng đằm thắm. Cô chẳng hề lôi kéo đồng minh hay nói xấu chồng với bất cứ ai. Một mình cô đến quán nước nơi chồng cô và người phụ nữ kia hẹn hò, đợi họ gọi nước xong xuôi thì cô bước đến trong lúc họ đang tay đan tay, nhẹ nhàng nói với chồng: “Em nghĩ chúng ta cần nói chuyện, em sẽ về nhà trước đợi anh”. Tất nhiên, người chồng lập tức nối gót theo sau vợ và sau đó ông đã rất ăn năn, không bao giờ tái phạm nữa.

Câu chuyện thứ ba: Một người bạn kể tôi nghe câu chuyện của bà ngoại bạn. Biết rõ chồng đã có người đàn bà khác, bà lặng lẽ dắt con bỏ đi xứ khác, một mình nuôi con. Thời đó phương tiện liên lạc và đi lại không dễ dàng như bây giờ nên đến khi ông tìm thấy bà thì tóc bà đã bạc trắng, tóc ông cũng chẳng còn sợi đen nào. Cho đến khi trút hơi thở cuối cùng, bà vẫn không tha thứ cho ông. Dù bà biết, ông cũng còn tử tế chứ chưa đến mức vui mừng khi vợ con bỏ đi và tạo lập gia đình mới, lẽ ra ông đã sung sướng tận hưởng tự do chứ chẳng chịu bỏ công đi tìm bà cả đời như thế. Qua đó mới thấy được nỗi ghen của đàn bà còn sâu hơn cả biển đông.

Câu chuyện thứ tư: Một người đàn bà vừa hân hoan đón chồng trở về hẳn sau một thời gian dài đi học xa nhà thì cũng là lúc hay tin chồng đã kịp lập phòng nhì. Chị buộc chồng phải lựa chọn giữa gia đình và người tình, chồng chị đã chọn gia đình. Sau khi về tỉnh nhà, anh cũng đã cắt đứt liên hệ với người đàn bà kia, nhưng nỗi đau một lần bị lừa dối không hề tắt trong tâm trí người vợ. Chị hận vì mình đã hy sinh cho chồng, quán xuyến trong ngoài, chăm lo cho cha mẹ chồng chu đáo, con ốm đau tự thân xoay sở, làm lụng vất vả để chu cấp cho chồng ăn học, một lòng một dạ chung thủy với chồng… để rồi anh sinh tâm phản bội.

Sau khi chồng ổn định việc làm, chị cũng thu vén lại công việc để không vất vả ngược xuôi theo từng chặng buôn chuyến nữa mà để chồng gánh vác chi tiêu chủ yếu của gia đình. Chỉ thời gian ngắn sau chị lại mang thai đứa thứ hai, lần này chị sinh được một bé trai kháu khỉnh. Thằng bé không chỉ là cháu đích tôn của nhà anh mà còn của cả họ nên được quý hơn vàng. Anh càng yêu quý vợ hơn và công việc làm ăn ngày càng phất lên nên anh mang tiền về cho chị ngày một nhiều. Chị đã chia sẻ bí mật khủng khiếp của mình với những người thân thiết: Đó là lần duy nhất trong đời chị cắm sừng chồng, chỉ để có con với người đàn ông khác - người mà chị chẳng chút tình cảm gì. Chị khéo léo dọn sạch mọi chứng cứ và những gì có liên quan. Chị cười khẩy: Chị muốn gì ư? Chị chỉ muốn 1 điều đơn giản: bắt anh nuôi con của kẻ khác. Đó là đòn ghen của chị.

Câu chuyện thứ năm: Là câu chuyện “ghen ngược” của người phụ nữ dan díu với chồng người khác rồi còn cấm đoán người chồng về nhà, và mạnh dạn đến gặp người vợ bảo hãy ly hôn đi, nếu không thì đừng trách. Mà có lẽ, câu chuyện này cũng chẳng phải quá xa lạ khi có rất nhiều người vợ đã rơi vào hoàn cảnh này. Nếu những người vợ, người chồng có cái quyền “ghen hợp pháp”, thì những kẻ thứ ba cũng có thể “ghen bất hợp pháp” như thế.

Lời kết: Ghen có khi chỉ là những hành động và trạng thái tâm lý đơn giản, nhưng cũng có thể là một chuỗi hành vi phức tạp. Và ghen không chỉ được coi là biểu hiện mà còn là “văn hóa”. Trên thực tế, dù là người học thức hay giới bình dân thì chẳng ai chấp nhận được việc san sẻ tình cảm. Có người còn thẳng thắn: Thà là mất cả cái nhà, chứ quyết không chia sẻ cái giường. Tất nhiên, ghen không là thuộc tính của riêng ai. Dù là giới tính nào, ở địa vị đẳng cấp nào, lứa tuổi nào… thì người ta vẫn yêu và ghen. Thế nhưng nói đến ghen, nhiều người thường nghĩ đến đàn bà. Điều đó cũng đúng một phần, có thể vì “ đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu”, hay bởi đàn bà thường có khuynh hướng chung thủy hơn nên căm ghét sự phản bội. 

Khi nào trái đất vẫn còn quay, khi đó con người vẫn yêu và ghen. Tuy nhiên, trong mối quan hệ vợ chồng, nếu mỗi người đều cư xử đúng mực và “ngay hàng thẳng lối” thì khó mà xảy ra những điều đáng tiếc... để ghen chỉ như chút gió thổi mát cho cuộc hôn nhân đang độ oi nồng, để sau cơn ghen người ta vẫn say đắm yêu nhau mà không có những ám ảnh, đau thương.

THIẾU PHỤ MÙA ĐÔNG...!


Em hát trên cánh đồng
Cánh đồng không còn hoa cúc vàng mới nở...
Bàn tay người trong gió
Quờ nắm sương mai trắng tóc trên đầu...

Đôi mắt lạnh thuyền câu
Nắng chiều nhạt chỉ còn tình ấm lửa?
Sông dài hút gió
Miền hư vô cũng hóa bồng bềnh...

Em hát cho một miền xanh
Rừng đã thắm môi hồng lên như lửa...
Anh nhặt từng lá khô trong gió
Thắp yêu thương
Để sưởi ầm hồn người...

Miền xa cũng là miền khát trong đời
Miền gần cũng là miền chân trần tắm gội
Phù sa ngấn sương đêm ùa tới
Và bao nhiêu hoang vắng bỗng úa vàng...

Ai là cơn gió rét đi hoang?
Thổi mải miết giữa đời em mắc nợ?
Đi tìm hoa giữa nghìn
ngày sương gió
Mùa đông tràn những dự cảm vu vơ...

Thiếu phụ mùa đông
Đong đầy sương trắng
Em hát cho hoa vàng nắng...
Anh với Mùa đông
Rủ lá khô về...

16-12-2014
(Thơ: Thái Thăng Long)